Showing posts with label truyen. Show all posts
Showing posts with label truyen. Show all posts

Sunday, June 6, 2021

 Năm tôi 17 tuổi, đang học THPT Chu Văn An, tôi bị một trận đòn thừa sống thiếu chết. Mẹ tôi đi xem bói về, sau khi được nghe thầy bói phán về tương lai tôi, mẹ tôi đã rất hoảng sợ.

Khi về nhà, mẹ tôi đã lôi tôi ra, đánh bằng cả tay, cả roi, cả những thứ mà mẹ tôi có thể vớ được trong tầm tay, đánh bằng tất cả sức lực của mẹ. Tôi vừa khóc vừa tức giận vì tại sao mình lại bị đánh đòn vì những thứ vu vơ, vô căn cứ mà người khác nói về mình? Chắc gì nó đã xảy ra? Tôi luôn tin rằng tương lai trong tầm tay tôi, chỉ cần tôi nỗ lực, tôi sẽ có một cuộc sống rất tốt đẹp. Cho dù tôi sống ở chế độ nào, tôi đui què mẻ sứt, tôi trượt đại học hay tôi phá sản, lâm trọng bệnh, đi ăn xin v.v... Tại sao bây giờ tôi lại bị đánh đòn bởi những thứ tôi còn chưa phải chịu trách nhiệm về nó???

Lúc đó tôi nghĩ, nếu tương lai tôi trở thành một bà móc cống, điều đó cũng chẳng phải lý do để bà móc cống tuổi vị thành niên bị đánh đập.

Tôi không rõ đó có phải là lý do để tôi luôn có xu hướng dứt áo ra đi khỏi gia đình hay không, đi càng xa càng tốt, rồi tôi bỏ đi bưng bê cho quán phở nổi tiếng, rồi sau này khi đỗ đại học, tôi vào ở trong ký túc xá dù chỉ cách nhà 3 cây số



Lúc đó tôi còn quá nhỏ, nhưng mẹ tôi vừa khóc vừa đánh tôi vừa nói: Bà thầy bói bảo, mày là một đứa rách giời rơi xuống, mày không sợ cái gì cả, mày không cần cái gì cả, mày chẳng sợ ai ở trên, mày chẳng cần ai ở bên, mày không cần bầy đàn, không chịu kết bè, kết bạn, mày không cần lấy lòng, cả cuộc đời mày biết bao nhiêu lần gãy đổ sự nghiệp. Cứ luôn lên tới đỉnh cao nhất của sự nghiệp là mày lại vứt bỏ hết. Tại sao mày không chịu sống một cuộc đời bình yên, tao đánh cho mày chừa đi!

Ủa, lúc đó tôi chỉ muốn gặp bà thầy bói để chửi cho bà ấy một trận. Gì chứ nói nhỏ nhẹ một câu mà người ta đau cả đời là sở trường của tôi rồi!

Tôi thấy thương mẹ tôi là một phụ nữ bất lực, nên không biết làm gì để giúp đỡ con! Mẹ tôi mong muốn tôi học hết lớp 12, thi vào bất kỳ trường đại học nào cũng được. Sau khi tốt nghiệp đại học thì vào làm công nhân quốc phòng, ở một nhà máy nào đó của quân đội, được hưởng cấp bậc như bố mẹ. Sau đó lấy chồng, được phân nhà ở khu tập thể quân đội, y như bố mẹ. Và sống một cuộc đời y như bố mẹ, cũng phơi quần áo trên những cái dây thép hoen rỉ dọc lối đi khu tập thể như thế kia!

Có đứa trẻ nào trong khi bị mẹ đánh, lại thấy thương mẹ, thấy mẹ đang bất lực và không có cách nào khác để "truyền tải thông điệp" tới con cái không? Có phải mặt tôi luôn già sẵn vì những ý thức trong đầu tôi không?

Lúc đó vừa khóc, tôi vừa vô cùng vui mừng, bạn biết không? Tôi chỉ mong sao lời bà thầy bói ấy là đúng! Tôi chỉ mong sự hoảng sợ của mẹ tôi là đúng! Bởi vì:

1. Cả một cuộc đời, bạn có bao nhiêu cơ hội sống? Chỉ một đúng không? Tại sao tôi không vui khi tôi sẽ được sống rất nhiều cuộc đời trong một cuộc đời?

2. Bạn có bao nhiêu sự nghiệp trong một cuộc đời? Mẹ tôi đã coi gia đình là sự nghiệp của mẹ. Những người tôi quen lúc đó hầu như cả đời chỉ biết làm một nghề. Xã hội bao cấp không cho ai thất nghiệp cả. Đến "con buôn" và "lũ phe tem phiếu" cũng không có cơ hội để đổi nghề! Tôi sợ điều ấy vô cùng, tôi muốn sống một cuộc đời được đi đó đây, làm nhiều nghề, trải qua nhiều thứ, gặp nhiều người lạ, tôi không sợ bắt đầu lại từ đầu, tôi chỉ sợ suốt đời sống và di chuyển như một cái máy, như cô hàng xóm, từ năm 18 tuổi tới năm 48 tuổi đi đúng một con đường từ nhà tới nhà máy dệt. Tôi muốn đi nhiều con đường! Nếu lời bói toán ấy đúng, tôi có một cuộc đời tuyệt vời biết bao, cho dù đám đông hay mẹ tôi gọi đó là một số phận long đong, bảy nổi ba chìm, không yên phận, phụ nữ như vậy là khổ!

3. Bạn có bao nhiêu lần thành đạt? Một lần lên tới đỉnh thành đạt trong cuộc đời đã được coi là thành công? Đã là hơn bao nhiêu người xung quanh? Nếu bói đúng, thì nghĩa là, tôi có những cơ hội thành đạt gấp nhiều lần người khác, vì sao tôi phải buồn?

4. Từ bỏ có đáng sợ như vậy không? Trong gia đình sợ nhất là con cái bỏ nhà đi hoang, vợ chồng li dị. Trong xã hội sợ nhất bị đuổi việc, bất đắc chí lên núi đi tu. Nhưng bố tôi bỏ Đảng, có sao đâu? Bỏ cả lương bổng, chức tước, quyền lực. Bố tôi là một trong những người sáng lập ra Cục Tình Báo, nếu bây giờ tương đương chức Cục phó trong Tổng cục 2, nhưng bố bỏ về hưu non vì phẫn nộ trước cuộc tranh giành quyền lực và áp lực cũng như sự áp đặt giữa ba nhóm tư tưởng quá dữ dội trong Bộ Quốc Phòng: Nhóm được đào tạo từ các trường quân bị ở Trung Quốc, nhóm được đào tạo từ các trường Quân sự bên Liên Xô về, bao gồm rất nhiều con cháu tướng lãnh, còn bố tôi (với bác Trần Độ, các bác tướng lĩnh đã mất) nằm trong nhóm đi từ chiến trường ra, theo chủ nghĩa dân tộc, đầy kinh nghiệm và "già" nhất, lại từ chối tham gia những công việc "phản gián" thực chất là lập hồ sơ theo dõi chính những cán bộ cao cấp đang tại vị. Bố tôi không ngờ đợt "thanh trừng" nội bộ có thể đốn một loạt các cán bộ, kể cả một "công thần" phá vụ án Ôn Như Hầu như ông cũng bị hạ bệ. Tôi nghĩ cho dù cuộc đời tôi có từ bỏ bất cứ đỉnh cao nào, cũng không thể đau đớn và thất vọng bằng những thứ bố tôi đã trải qua. Vậy thì sợ gì, sao không có dũng cảm tiến lên? Nếu bố tôi không rời Bộ quốc phòng, lấy đâu ra việc tôi được sinh ra trên đời này? Từ bỏ là một lựa chọn. Nếu sự nghiệp không gãy đổ, bao giờ tôi mới có đỉnh cao tiếp theo của đời tôi? Trải nghiệm của mẹ tôi khác hẳn, mẹ tôi sợ con gái khổ. Trải nghiệm của tôi khác hẳn, tôi sợ đời không đủ rộng, đường không đủ dài để tôi đi!

Mỗi 5 năm của cuộc đời tôi là một lần gãy đổ, bỏ cuộc, bỏ đi, bỏ việc, y như mẹ nói. 

Khi 18 tuổi, tôi cùng bạn bè thành lập Hội bút Hương Đầu Mùa và làm bút trưởng suốt 5 năm, cho tới khi bỏ báo, bỏ cộng đồng viết lách vào Sài Gòn. Khi 24 tuổi, tôi mở trường dạy Thư pháp đầu tiên ở chùa Tảo Sách và ươm những hạt mầm đầu tiên cho một lối đi giờ đã có nhiều tên tuổi. Khi làm báo, vào lúc tôi tuyên bố bỏ báo Tiền Phong cũng là lúc chuỗi phóng sự điều tra độc quyền của tôi được vào Chung kết giải Báo chí quốc gia năm ấy. Khi thi Văn học tuổi 20, hồi đó tôi cũng 20, tôi là cây bút duy nhất miền Bắc có giải miền Nam. Tôi chẳng có thẻ phóng viên của Việt Nam sau 16 năm làm báo vì nhiều lý do tế nhị và không tế nhị, nhưng tôi lại là một trong số hiếm hoi nhà báo của Việt Nam được cấp thẻ phóng viên quốc tế làm việc ở nước ngoài. Tôi chuyển sang làm tư vấn tiếp thị và chỉ một thời gian ngắn lên Giám đốc truyền thông, Giám đốc sáng tạo, rồi Giám đốc Thương hiệu, đi giảng dạy về PR, marketing và communication, rồi tôi cũng bỏ ngang. Tôi làm một thời gian các chiến dịch truyền thông với vai trò một nhà hoạt động xã hội độc lập, và trong năm đầu tiên Forbes Việt Nam lập danh sách 50 phụ nữ có ảnh hưởng xã hội nhất Việt Nam năm đó, 2017, tôi được bình chọn vào nhà hoạt động xã hội. Đêm trao giải, tôi buồn vô cùng vì bỗng nhiên nhận ra, mình là người duy nhất làm hoạt động xã hội không hưởng lương, không ai trả tiền để tôi làm việc tốt, ngay cả một cái danh thiếp, tôi cũng không có! Tôi bỏ hết chuyển sang chạy bộ, tôi trở thành người Việt Nam đầu tiên hoàn thành giải Boston Marathon danh giá. Việc nhanh chóng tới luôn "trận Đích" của đường dài chạy bộ khiến tôi chán nản suốt thời gian dài, vì không còn nhìn thấy điểm đích khác mình phải tới. 

10/10/2008, Quốc khánh Đài Loan, trên sự kiện kỷ niệm đó ở quảng trường trước Phủ Tổng Thống, tôi được xếp chỗ ngồi ở cánh trái của Tổng thống Mã Anh Cửu lúc đó, cùng các quan khách và báo chí quốc tế. (Phía phải là VVIP người Đài). Tôi rất bối rối, bèn đi mượn người bạn thân 1 chiếc váy bầu. Tôi đang có bầu 37 tuần, sắp tới ngày sinh, tôi chẳng có cái váy bầu nào đủ sang trọng để dự sự kiện trọng đại này. Tôi thấy mình buồn quá. Nhưng ngay vào sáng ấy, lúc soi mình trong gương, tôi bỗng nhận ra: Ủa, tại sao 1 triệu người phụ nữ xinh đẹp, danh giá, không có bầu, lại không được mời sáng nay mà họ lại mời tôi? Vậy tại sao tôi phải tự ti về ngoại hình, khi rõ ràng tôi đã vượt qua được những "bài test năng lực" của nghề nghiệp không nhờ ngoại hình hoặc kỳ rụng trứng? Tuy tự tin thế, nhưng chỉ vài tiếng sau, cuộc đời tôi đã thay đổi! Khi ngồi trên khán đài nhìn xuống những biểu diễn dưới kia, tôi giật mình. Không lẽ đứa con trai trong bụng mình, 18 năm nữa nó sẽ phải đi lính để bảo vệ chính quyền Quốc Dân Đảng (hay Dân Tiến Đảng)? Nếu con tôi phải cầm súng, tôi muốn nó bảo vệ Việt Nam. Ngay sau đó tôi book vé về VN dù chuyến bay rất nguy hiểm cho cả mẹ và con. Bỏ lại sau lưng rất nhiều cơ hội nghề nghiệp quan trọng và 1 đỉnh cao trong đời 1 người tư vấn chính sách, chỉ vì 1 ý nghĩ.

Có một giai đoạn, tôi làm bầu show ca nhạc, tôi tổ chức các nhạc hội thậm chí đại nhạc hội 3.500 khán giả xem cho Hồ Ngọc Hà, Ngọc Sơn, Nguyễn Phi Hùng, Thanh Thuý, hay các em Nguyên Vũ, Đoan Trang, Đăng Khôi, có lần mang cả dàn ca sĩ đoạt giải Vietnam Idol năm đầu ra nước ngoài biểu diễn. Lần cuối tôi làm là show mời Phạm Huy Du ra nước ngoài chứ ko mời ca sĩ Vy Oanh. Cho tới lúc bỏ nghề, tôi chưa bao giờ nghĩ đời mình đi làm bầu show.

Hoá ra, trong suốt quá trình tôi sống, tôi đã luôn học hỏi, tôi luôn thay đổi, và tôi đã tự học ở bản thân rất nhiều!

Và tôi nhận ra, tôi luôn sống trong chán nản về bản thân, tôi luôn cần thách thức mới! 

Và đúng là nỗi lo sợ của mẹ tôi là chính xác: Tôi đã luôn dễ dàng từ bỏ công việc, từ bỏ chỗ ngồi cao, từ bỏ mức lương tốt, từ bỏ nhiều hơn, từ chối rất nhiều.

Nhưng tôi tự hào vì tôi chỉ mất một thời gian rất ngắn, chưa tới 5 năm, để đạt tới đỉnh cao nhất của mỗi một lĩnh vực mà tôi gia nhập. Điều ấy không tuyệt vời sao?

Nếu tôi cứ sống bám vào những thứ tôi đã từng có, chắc tôi mãi mãi chỉ làm một nghề, chỉ đi một con đường, chỉ có một bút danh, chỉ lĩnh một lương. Năm 1996, tôi rất tự hào khi được ký hợp đồng vào làm biên tập viên ở báo Hoa Học Trò, sau mấy năm cộng tác. Nhưng nếu sau này tôi không bỏ đi (Thực ra lúc ra đi, tôi khóc rất nhiều vì rất tiếc tình cảm của những anh chị trong báo lúc đó, như anh Huynh, chú Mai, chị Mai Hoa, chăm sóc lo cho tôi hơn cả người thân của tôi), thì thật đáng sợ nếu sau mấy chục năm, bây giờ tôi vẫn còn là biên tập viên một tờ báo học trò. Tôi sẽ không có được tất cả những tuyệt vời tôi từng trải qua! 

Và khi tôi kể những sự gãy đổ cho bạn ở những dòng trên, bạn có thấy khó chịu vì tôi giống một kẻ đang khoe khoang quá đà về bản thân không? Tuyệt quá, bạn cũng nhìn thấy sự gãy đổ sự nghiệp của tôi chính là những đỉnh cao không dễ có, đúng không?

Giá mà mẹ tôi còn sống! Thì biết đâu bà yên tâm hơn. Con gái bà, khi gặp biển động sóng to, thì cố dong buồm đi tiếp cho nhanh, chứ không bận rộn cúi xuống đấm sóng!

Nếu bạn bị chửi nhiều quá, nhớ nhé, việc của bạn là dong buồm đi tiếp cho nhanh, chứ ko phải cúi xuống đấm nhau với sóng!

Nếu sự nghiệp của bạn đứt gánh giữa đường, là vì, một đỉnh cao đang chờ bạn ở phía trước đó thôi! Nếu bạn còn sống, còn đi tới nó!

Bà thầy bói này, các bạn có thể đọc về bà từ post cũ, tôi thực sự biết ơn bà thầy bói ấy, nếu bà ấy còn sống ở đâu đó trên trái đất này, bây giờ người ta gọi bà ấy là Mentor, là Chuyên gia tư vấn tâm lý tình cảm hàng đầu, là người hàn gắn chữa lành tổn thương Mental Health v.v... Có điều, bà chữa được cho tôi thôi, ko chữa được cho mẹ tôi! Thời điểm đó, bà thầy bói đang là Thạc sĩ Triết học, giảng viên học viện Chính trị Hồ Chí Minh. Giờ chắc bà đã về hưu từ lâu! Con đường tới nhà bà, tôi đã vài lần đi lại nhưng ko tìm ra địa chỉ. Tôi chỉ muốn gặp lại và nói:

- Tuy mẹ cháu mất lâu rồi, nhưng cháu rất ổn! Cháu xin trân trọng cảm ơn cô, vì những năm khó khăn đó, cô là người bạn duy nhất của mẹ cháu, cho tới lúc chết. Vì mẹ cháu cô đơn biết bao!

À, cũng phải mất tới ba mươi năm để tôi hiểu ra, cái người ngày xưa bạn muốn chửi, bây giờ bạn muốn cảm ơn!

                                                                                                                                    Nguồn: Trang Hạ

Friday, March 20, 2020

Ngẫm: Người sống không vì mình trời tru đất diệt - Sống biết buông bỏ là sao?
Việc chọn bạn mà chơi giống như việc lựa chọn cách sống của riêng mình. Đó là điều vô cùng quan trộng. Bởi lẻ, người mà bạn sẽ kết giao cũng có thể chính là kẻ hủy hoại cuộc đời bạn.
Trong cuộc sống có rất nhiều loại người, và không phải tất cả đều là người tốt. Họ không nhất thiết phải cống hiến để cho bạn có một cuộc sống hạnh phúc và thành công. Hơn nữa khi nói tới thành công, người có ích đối với họ cũng không nhiều. Phần lớn trong số đó là những người ghen tỵ với bạn, luôn cản bước và níu chân bạn.




Người sống không vì mình trời tru đất diệt


Ta còn phải kể đến những kẻ dối trá những kẻ lừa đảo, những kẻ không giữ lời hứa và những kẻ lợi dụng. Việc duy trì mối quan hệ để "rải rác yêu thương" đối với những con người như vậy chỉ khiến ta hao tâm tốn sức vô ích mà thôi, khiến cho ta lãng phí cuộc đời duy nhất của mình. Cho nên sống phải biết vì bản thân mình trước tiên, yêu thương bản thân mình, đừng giao phó hạnh phúc của mình cho ai, hãy xác định kiểu người mà mình không muốn kết giao, và hãy chú ý giữ khoảng cách với họ.




Nếu như, những mối quan hệ xung quanh đang dần bóp nghẹt bạn?
Nếu như, bạn không còn tin tưởng vào "lý thuyết làm người tốt"?
Trong những lúc như vậy nếu bạn dám vứt bỏ hết hoàn cảnh thực tại, bạn sẽ mở cách cửa vào một vùng đất hứa mới.
Nếu bạn không dám phá bỏ vùng an toàn thì cho dù có nhiều lựa chọn khác, bạn cũng vẫn sẽ cố gắng chịu đựng hoàn cảnh hiện tại. Chắc hẳn bạn nghĩ rằng nếu như cố gắng chịu đựng, biết đâu sau này bạn sẽ có lợi. Chịu đựng không gắn liền với việc bạn có một tương lai tốt đẹp hơn và sẽ không bao giờ bạn hiểu được ý nghĩa của việc thay đổi lựa chọn.
Đời người chỉ có 1 lần, nếu ta cứ sống để hy sinh bản thân cho những người khác thì thật lãng phí. Hơn nữa đó còn là hành vi trái với tâm nguyện và sự kì vọng mà cha mẹ dành cho ta, bởi họ luôn mong bạn có một cuộc sống hạnh phúc


Wednesday, March 18, 2020

Ngưng sợ hãi khi bị ghét người có thể làm được không áp lực, người không thể làm được cảm thấy mệt mỏi vì phải để ý quá nhiều.
Những người muốn làm người quá tốt thường không thể nói những gì mình muốn vì họ sợ người khác ghét. Chẳng hạn, họ luôn kiềm chế bản thân và buộc mình hòa nhập với đối phương. Khi bị nhờ vả họ sẽ khó từ chối và chẳng thể lên tiếng van xin trước mỗi cuộc gặp. Họ không dám nêu lên ý kiến cá nhân, hoặc không thể nhờ vả ai khác mà chỉ tự mình ôm lấy mọi việc...Bởi vậy, họ dễ tích tụ cảm giác căng thẳng và khổ sở.


Trái lại có nhiều người không để ý tới điều đó, cho dù bị ai đó ghét bỏ, họ vẫn sống một cách vui vẻ, hạnh phúc.
Nhìn vào thực tế đó, ta có thể thấy rằng, vấn đề không nằm ở chỗ ta bị ghét hay không, mà nó nằm ở cách người trong cuộc giải quyết như thế nào khi bị ghét. Nói tóm lại, đối với việc bi người khác ghét bỏ, có người coi đó là vấn đề chẳng có gì to tát, nhưng có người lại quá để ý và sợ hãi nó.
Làm người tốt có thực sự sẽ nhận được những điều tốt?




Chắc chắn là nếu không bị ghét, chúng ta cũng sẽ không tạo ra kẻ thù cho bản thân. Khi không có kẻ thù, chúng ta sẽ không bị công kích và mọi người sống một cuộc sống hoàn toàn thanh thản.
Tuy nhiên, những người nói xấu bạn vẫn tồn tại nhiều vô cùng. Những người từng trải và thành công, thường không có tính ấu trĩ, dai dẳng đeo bám và công kích người khác. Những người chính trực lại cảm thấy rằng nói xấu người khác thật phí thời gian.
Bởi vậy, những người nói xấu bạn là những kẻ thất bại và họ không cần thiết trong cuộc đời bạn. Bạn chỉ cần không đến gần và làm ngơ con người đó.
Những người quá tốt luôn cố làm vừa lòng người khác sẽ không cảm nhận được sự cô đơn. Nhưng sự thật, nỗi cô đơn luôn tồn tại bên trong họ.




Khi có ai bên cạnh làm bạn bạn đồng hành, hững nỗi cô đơn ấy sẽ không được biểu hiện ra bên ngoài. Nhưng hễ rời xa xã hội, nỗi cô đơn lại ập đến, và cứ như vậy bạn sẽ chẳng bao giờ giải tỏa được điều đó. Bởi bạn chưa chạm đến chính suy nghĩ thực sự của bản thân. Khi đó bạn không thể tự mình giải tỏa cảm xúc cơ đơn. Nó sẽ trỗi dậy khi bạn bạn không có ai đó cùng chia sẻ hoặc khi bạn ở trạng thái trống rỗng
Tóm lại bạn phải học cách vượt qua cảm giác sợ hãi khi bị người khác ghét, vì một mình bạn không thể nào làm hài lòng cả một thiên hạ rộng lớn kia, cho nên hãy sống đúng theo những nhì mà mình mông muốn, vậy thôi

Tuesday, March 17, 2020

Từ bỏ làm "người tốt", cuộc đời sẽ hạnh phúc hơn , tuy nhiên khi bạn từ bỏ làm người tốt chuyện gì sẽ xảy ra?
Khi hiểu được việc đánh bóng bản thân là một điều thừa thãi, bạn sẽ bớt mệt mỏi hơn vì không cần để ý quá nhiều đến cái nhìn của người khác.
Hãy khiến bản thân trông tốt hơn thay vì biến mình thành đầy tớ của thiên hạ. Hãy thôi biện bạch rằng những điều đó là lý do để bảo vệ bản thân. hãy ngưng căng tấm nàn che đậy những dối trá, đố kị của bản thân.
Ngưng làm người quá tốt bạn sẽ thấy hạnh phúc hơn
Ngưng làm người quá tốt bạn sẽ thấy hạnh phúc hơn 

Hãy suy nghĩ bằng chính kiến của mình, hãy thẳng thắn nói ra những điều mình ghét, những điều xấu.những điều bản thân không thể. Khi làm được điều đó bạn không còn là một phương tiện bị lợi dụng của bất kỳ ai.
Khi bạn cư xử với người khác bằng tấm lòng mình thì họ cũng nhìn bạn bằng cái tâm của họ, bằng con người thật của họ. Vì thế cho dù đối phương là ai, bạn cũng đều có thể xây dựng mối quan hệ lâu dài. Nếu như mối quan hệ được xây dựng từ sự thành thật, trải qua nhiều tháng năm, thì cho dù xảy ra đôi chút cãi cọ ta cũng có thể đễ dàng làm hòa.
Hơn nữa, khi bạn có thể khẳng định được bản thân mình, hiểu được rằng "tôi chính là tôi" thì dù có vướng phải những khó khăn trong cách đối nhân xử thế thì bạn vẫn có thể vượt qua là vẫn là chính bạn.




Muốn trở thành người tốt là cảm xúc tự nhiên của mỗi người. Chúng ta không ai muốn bị người khác ghét bỏ và luôn cố gắng hết sức có thể để được mọi người yêu quý. Để duy trì những mối quan hệ xã hội một cách trưn tru, ở một mức độ nào đó, chúng ta cần tiết chế bản thân và hòa hợp với những người xung quanh. Tuy vậy nếu đi quá giới hạn ấy, những mội quan hệ xã hội của bạn sẽ trở nên khó khăn, bức bối hơn.
Những người quá tốt luôn chú ý cách cư xử của mình để có thể xây dựng mối quan hệt tốt với tất cả mọi người. Chính vì vậy họ luôn giấu đi thực tâm của mình, phải điều chỉnh bản thân với những người xung quanh. Cũng do đó họ chẳng thể xây dựng một mối quan hệ thật lòng, mối quan hệ vô thưởng vô phạt từ đầu đến cuối như vậy sẽ không bao giờ bền lâu và thân thiết. Bởi lẽ họ luôn sống bằng mặt luôn mỉm cười thân thiết với ý kiến của người khác, luôn tỏ ra đồng tình và không hề đưa ra ý kiến cá nhân, hoặc mặc nhiên đồng ý với những người xung quanh.




Ngay cả, họ cố gắng tạo mối quan hệ tốt đẹp với ai đó, thì họ cũng chỉ đơn thuần hiểu cái ý của đối phương chứ không cố chạm tới cái tâm của đối phương, mà kh chưa chạm tới những suy nghĩ thực lòng của người khác thì những mối liên hệ cảm xúc sẽ không có, và mối quan hệ xã hội của bạn cũng chỉ là bề nổi. Lúc đó bạn cảm thấy không thể hòa nhập với bất kỳ môi trường nào, bạn cảm thấy mình khép kín trong vỏ bọc của bản thân tạo ra, và không không ở trong tim bất kỳ ai. Hay nói cách khác bạn tự biến mình là người vô hình.

TÓM LẠI:
Ngưng làm người quá tốt bạn sẽ thấy hạnh phúc hơn: Người có thể làm được sống cuộc đời tự do là chính mình, người không thể làm được các mối quan hệ sẽ trở nên khó khăn và bức bối hơn.

Friday, March 13, 2020

Hôm qua trời còn nắng mà nay bỗng hóa cơn mưa..... Sáng nay nằm cuộn tròn trong chiếc chăn ấm áp, tôi cảm nhận được chút hơi nước lành lạnh của những giọt mưa ngoài kia. Vén tấm rèm cửa nhìn ra phía khung cảnh ngoài cửa sổ, một bầu không khí ảm đạm.... có một chút gì đó buồn nhè nhẹ thoáng qua. Buồn chẳng phải vì dậy sớm để đi học mà buồn chỉ vì mưa làm cho ta cảm giác man mác trong lòng vậy thôi. Tôi lại lê tấm thân lười nhác bước ra khỏi giường làm vệ sinh cá nhân rồi chuẩn bị đi học. Mưa hôm nay to quá, mưa xối xả, những hạt mưa nặng trĩu bắn ướt hết cả đôi giày tôi đang đi. Dường như cái ô nhỏ bé cũng chẳng thể che chở nổi cho cái tấm thân này, đến cả cặp cũng dính nước mưa làm tôi phải ôm khư khư nó trước ngực nhìn trông thật ngố. Tôi rảo bước nhanh trên đường vừa cho kịp giờ học vừa để nhanh chóng đến trường tránh những hạt mưa đáng ghét. Lúc này đây trong đầu tôi lại bắt đầu lảng vảng dòng suy nghĩ như kiểu sắp chuẩn bị làm một chuyện điên rồ gì đấy. Những lúc mưa như thế này tôi thấy tâm trạng mình bỗng nhiên trĩu nặng... à chắc lại là kiểu muốn kiếm chỗ yên ắng ngồi trốn một góc đây mà.
Hai tiết học nhanh chóng trôi qua, hôm nay chỉ học hai tiết nên tôi có khá nhiều thời gian, nhân tiện đang còn ở bên ngoài không bị chiếm hữu bởi sực lười nhác tôi quyết định chạy đi kiếm chỗ nào đó yên tĩnh gặm nhấm cái không gian ủ dột này. Chẳng mấy khi có ngẫu hứng nhân ngày mưa, tôi lang thang trên những nẻo đường quen thuộc, bây giờ trời cũng tạnh mưa và quang hơn hẳn, có chút gì đó trong lành và mát mẻ. Đúng là cơ hội tốt để hít thở lấy cái bầu không khí tươi mát này.

Loanh quanh mãi tôi quyết định dừng chân ở một quán cafe nhỏ, khá yên tĩnh và mang đậm chất Việt Nam trên cái chốn đất khách quê người này. Yên vị bên cạnh khung cửa sổ, nơi có thể phóng tầm nhìn ra phía cửa ga ngắm nhìn dòng người và xe cộ trên đường, vì mưa nên đường trở nên vắng hẳn. hàng dãy dài xe taxi đứng đợi khách cùng thưa thớt vài người đi bộ trên đường mọi thứ trở nên vắng lặng hẳn.
Tôi gọi cho mình một cốc Cacao trứng. Mùi thơm béo ngậy của trứng hòa quyện cùng vị đắng của cacao một thức uống nóng khá là ổn trong cái thời tiết hẩm hiu này. Nhấp một ngụm vị ngọt béo béo chạm ngay đầu lưỡi cùng độ tơi xốp của trứng được đánh bông tạo cảm giác rất vui miệng, vị ngọt nhạt dần thay vào đó là vị đắng của cacao đọng lại ở cổ, uống thêm ngụm trà hoa nhài thì quá tuyệt.
Khung cảnh này, mùi hương này lại làm tôi muốn viết xàm xí đôi ba dòng hí hí. Xắn tay áo lấy cái laptop trong cặp ra, những ngón tay lướt nhẹ trên bàn phím, thi thoảng dừng lại nhấp một ngụm cacao trứng rồi đăm chiêu nhìn xa xăm ra phía cửa sổ....rồi lại hí hoáy đánh vài dòng cảm xúc tận hưởng một buổi chiều ngày mưa.......Một mình cũng ổn mà!

Sunday, March 8, 2020

Nếu một lúc nào đó ngồi suy ngẫm trong cái khoảng không yên ắng của thế giới này, bạn nhận ra bản thân mình vô định và không biết rằng mình thực sự cần gì? muốn gì? Thì có lẽ bạn đang giống tôi ngay lúc này.
Hôm nay giữa những cơn gió thoang thoảng của mùa xuân, sau tiết học ở trường tôi lại lẳng lặng kiếm một góc nhỏ ở thư viện. Tôi cũng chẳng hiểu nổi bản thân mình nữa, có lúc thì cuồng nhiệt đến ngây dại nhưng cũng có lúc trầm lặng đến lạ thường. Những lúc trầm lặng ấy tôi chỉ muốn tìm đến chốn nào đấy bình yên, chẳng để làm gì cả.....chỉ ngồi im lặng đắm mình trong những suy nghĩ vu vơ. Tôi nghĩ về những ngày tháng mình đã trải qua, nghĩ về những gì mình đã làm và lại một lần nữa tìm kiếm điều mà tôi vẫn mải miết đi tìm đó là câu hỏi "Mình thực sự muốn gì?".... Tôi thực sự ngưỡng mộ những con người có mục đích, có lý tưởng riêng bởi họ biết rằng họ thích gì và họ muốn làm gì điều đó sẽ giúp họ sớm đạt được mục tiêu hơn.


Nhưng tôi không vì trông thấy người ta như thế mà làm xáo trộn bản thân và xin bạn cũng vậy đừng chớ nên buồn rầu vì mình chưa tìm ra được mục đích lâu dài mà hãy vui vẻ chấp nhận những gì bản thân mình có bởi cuộc sống này chẳng ai giống ai, nên cũng không nhất thiết phải như người khác. Có thể bây giờ bạn chưa có câu trả lời chính xác cho câu hỏi ấy, nhưng biết đâu sau này vào một ngày đẹp trời bạn sẽ chợt thấy nó xuất hiện thì sao. Chí ít bạn vẫn đang làm những điều mà bản thân cảm thấy thoải mái.



Viết ra đôi dòng cảm xúc tôi lại chợt nhận ra rằng, à thì ra thứ tôi thích là thứ mà nó diễn ra một cách tự nhiên mà bản thân tôi cảm thấy thoải mái khi làm nó chứ không phải là thứ mà tôi suy nghĩ mãi chẳng thể nào trả lời được. Nói một cách đơn giản hơn khi cảm thấy trầm lặng tôi tìm đến chốn bình yên, đọc một vài quyển sách hay uống một ngụm trà trong lòng tự nhiên cảm thấy nhẽ nhõm....Chứ không phải là lúc tôi vật lộn với cái menu khi đứa bạn hỏi xem "mày muốn ăn gì?", thực sự thì những lúc như thế tôi chẳng biết mình thích ăn gì, quả thật là buồn cười!
Có lẽ, thay vì đặt câu hỏi "tôi muốn gì?" hãy thử hỏi "tôi thích gì?", cụ thể hơn "những khoảnh khắc, những hoạt động nào, những cuộc gặp gỡ nào làm bạn thoải mái, làm bạn cảm thấy vui vẻ?".


Thursday, March 5, 2020

Cũng tròn 1 năm kể từ khi tôi bước chân sang một đất nước mới. Nhìn lại quãng thời gian đã trôi qua tôi vẫn chẳng làm được trò trống gì ở cái tuổi 23 này, khi mà bạn bè đồng trang lứa người thì đang dần ổn định sự nghiệp, người thì lấy vợ, lấy chồng sinh con đẻ cái..... còn tôi thì vẫn lông bông ngồi trên giảng đường đại học với những bạn thế hệ 10x. 

Ba năm trước đây khi tôi 20 tuổi tôi cứ nghĩ rằng trải qua được nó sẽ bớt chênh vênh hơn, sẽ tìm được hướng đi ổn đinh cho tương lai. Lúc tôi 21 tuổi, tôi rơi vào tình trạng vô định, không ước mơ, không mộng tưởng, không có lý tưởng cho mục tiêu của tương lai, lúc đấy tôi cảm thấy bản thân mình thật tệ, nhưng rồi lại tặc lưỡi cho qua, cứ nghĩ là mình còn trẻ chưa thể nào định hướng được, nên cứ từ từ dần dần sẽ tìm được chân lý sống của bản thân. 
Tôi cứ thế sống nhẹ nhàng, à không! đúng hơn là sống vô vị trong cái độ tuổi 21 tươi đẹp ấy. Khi bước sang tuổi 22, điều gì đến rồi cũng sẽ đến. 
Có lẽ tôi nghĩ việc đi du học sẽ khiến tôi tìm kiếm ra con đường để khai sáng, tìm thấy sức mạnh của bản thân mình, tìm thấy lối ra phía cuối con đường sau những tháng ngày tăm tối và rối bời không định hướng.



 Cái suy nghĩ đi du học làm tôi bừng tỉnh, tôi cảm thấy phấn khích hẳn lên khi tìm được chân lý sống. Mọi viễn tưởng được vẽ ra trong đầu tôi, tôi bắt đầu lập kế hoạch cho bản thân, bắt đầu vực dậy tinh thần cho một cuộc chinh phục mới. Và mọi chuyện bắt đầu ở đó.......
Người ta nói quả thật đúng 23 tuổi cái tuổi quá nhiều chênh vênh, quá nhiều ngã rẽ và con đường mà bản thân cũng không biết phải đi con đường nào, nhưng không, có lẽ tôi đã lầm tưởng, sự chênh vênh đấy không phải do bạn ở độ tuổi nào mà nó do chính bản thân bạn tạo nên mà thôi

Cuộc sống đá những cú đá thật đau.Ta đã tưởng mình khá ổn trong việc tìm cách cân bằng mọi chuyện, giữa việc học, chuyện tình cảm, cuộc sống và các mối quan hệ… Nhưng có lẽ ta đã nhầm. Không còn trẻ con để dựa dẫm mãi vào người khác như tuổi 18, nhưng lại chưa đủ trưởng thành để bắt đầu tự đứng trên đôi chân của mình như tuổi 30. Ta loay hoay giữa những rắc rối, không biết hỏi ai, không biết làm gì.
Và khi ấy ta rơi vào khủng hoảng…

Sunday, January 12, 2020

Có thành công vang dội nào mà không trải qua vô vàn khó khăn
Đã bao lần bạn thầm chửi rủa cuộc sống này đối xử bất công với bạn ? Đã bao lần bạn cảm thấy kiệt sức vì những sự việc, tình huống không như bạn kỳ vọng xảy ra liên miên ?


Là người đứng đầu một doanh nghiệp, là một người cha, người mẹ trong gia đình, tôi biết bạn phải chịu đứng nhiều áp lực cả vô hình lẫn hữu hình. Bởi chúng ta cùng là con người, cũng có những cảm xúc tiêu cực vào một vài thời điểm nào đó nhưng hãy nhớ rằng dù bạn quyết định phản ứng thế nào: đối mặt hoặc từ bỏ thì những gì chúng ta đang trải qua đều góp phần làm cho cuộc sống trở nên tốt hơn. Đó là bởi vì:
#1. Chúng giúp bạn TRÂN TRỌNG những gì đang có và QUYẾT TÂM NỖ LỰC để đạt những thành tựu lớn hơn
Sự thật rằng con người thường có khuynh hướng ít trân trọng những gì họ đang có cho đến khi họ đối mặt với chông gai, bão tố ở bên ngoài.
Bởi lẽ, nếu cuộc đời bằng phẳng, con đường đi đến hạnh phúc và giàu có không có sự xuất hiện của những ổ gà hay hòn đá cản, chúng ta sẽ dần nảy sinh tâm lý buông xuôi và không còn nỗ lực để cất bước. Chúng ta sẽ coi mọi thứ bao gồm các mối quan hệ, tiền bạc, vật chất khác là thứ đương nhiên sẵn có mà không phải đánh đổi và hy sinh để sở hữu.
Cuộc sống như vậy có đáng để tồn tại và cống hiến ?
KHÔNG
Khó khăn, thử thách là yếu tố cần có trong cuộc sống. Trong khoảnh khắc bạn đối diện với chúng, bạn sẽ nhận ra ai, điều gì xứng đáng để bạn trân trọng và cho đi yêu thương. Và từ đó, bạn trở nên khôn ngoan hơn, kiên cường hơn trước mọi nghịch cảnh.
#2. Chúng đánh thức NĂNG LỰC TIỀM TÀNG trong bạn
Không có áp lực không có kim cương
Cuộc đời được ví như cuộc hành trình đi tìm chính bản thân mình và những thử thách, khó khăn là phép thử sự kiên định của bạn.
Hơn nữa, chính thử thách cũng là cơ hội để bạn nhận ra bản ngã của mình, tìm được những khả năng mà bạn chưa bao giờ nghĩ tới. Chỉ khi đương đầu với thử thách không còn sự lựa chọn nào khác ngoài việc mạnh mẽ, bạn sẽ trở nên mạnh mẽ đến ngạc nhiên.
Những người thành công luôn thấy rõ cơ hội trong một môi trường đầy khó khăn còn những kẻ thất bại chỉ nhìn thấy các loại khó khăn trong một môi trường đầy cơ hội. Đừng sợ những điều bạn chưa biết, bởi chẳng ai biết tất cả, chỉ khi vượt qua bạn mới có thể quay đầu nhìn lại và thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều.
#3. Chúng thúc đẩy bạn HÀNH ĐỘNG
Khi bạn trải qua tình huống đau đớn, nó sẽ thúc đẩy bạn thực hiện một vài hành động để vượt ra khỏi tâm trạng đó. Có nhiều người lựa chọn những hành động tiêu cực, nhưng cũng có không ít người đi theo quyết định tích cực.
Lựa chọn nào phụ thuộc vào bạn
Nhưng hãy tỉnh táo, đừng cho phép sai lầm của ngày hôm qua tiếp tục trở thành rào cản lớn hơn của ngày hôm nay.
Đau khổ có thể đưa bạn rơi vào vực sâu nhưng nó sẽ không kéo dài mãi mãi. Bất cứ khi nào đối mặt với khó khăn, đừng hỏi: Tại sao ? mà thay vào đó hãy hỏi: Mình sẽ phải làm gì ? và phải làm như thế nào ? Hãy cho mình đủ thời gian để có những quyết định chính xác và hợp lý.
Cuộc đời hoàn hảo vốn là một cuộc đời chứa đựng lẫn niềm vui và nỗi buồn, hy vọng lẫn tuyệt vọng, thành công và thất bại cho nên mỗi khi thấy khó khăn, thử thách đừng vội nản trí và lùi bước.
Nguồn: Phạm Thành Long

Thursday, October 24, 2019

Suy nghĩ tiêu cực và tích cực sự khác biệt

1. Khi gặp phải khó khăn trắc trở, người suy nghĩ tiêu cực đầu tiên sẽ nghĩ đến suy nghĩ nản lòng và mất tự tin. Người suy nghĩ tích cực thì sẽ nghĩ cách làm sao để giải quyết vấn đề, đón nhận khó khăn và cuối cùng đạt được thành công.
2. Người suy nghĩ tiêu cực thường chỉ xem xét vấn đề ở góc nhìn của bản thân, khi xảy ra vấn đề, họ sẽ luôn nghĩ đến việc liệu lợi ích của mình có bị tổn thất hay không. Người suy nghĩ tích cực thì thường sẽ đứng ở góc nhìn của người khác để hiểu họ, cố gắng hết sức để nghĩ đến cảm nhận của đối phương.
3. Người suy nghĩ tiêu cực không tự tin hoặc tự tin một cách mù quáng, cho rằng người khác đều không bằng mình. Người suy nghĩ tích cực lại chỉ cảm thấy những gì mình biết là không đủ và sẽ luôn cố gắng học hỏi.
4. Người suy nghĩ tiêu cực hầu như sẽ không nhìn nhận vấn đề ở góc nhìn của người khác, vì vậy họ sẽ không nhìn thấy được ưu điểm của người khác. Người tích cực lại luôn nhìn thấy điểm mạnh của người khác, nhờ đó sẽ thường xuyên thoải mái khen ngợi họ.
5. Nếu có xảy ra vấn đề gì với ai đó, người tiêu cực trước tiên đầu sẽ đổ lỗi cho người kia. Người tích cực lại sẽ suy nghĩ về trách nhiệm và sai lầm của bản thân trong vấn đề đó.
6. Người tiêu cực dù hiểu rằng là trách nhiệm của mình nhưng cũng sẽ không chịu xin lỗi. Người tích cực đầu tiên sẽ thừa nhận thiếu sót của bản thân và xin lỗi.
7. Người tiêu cực không thể chịu đựng được khi bị phê bình. Người tích cực sẽ vô cùng thoải mái tiếp nhận những ý kiến có tính xây dựng và sẽ trao đổi đến nơi đến chốn với đối phương.
8. Người tiêu cực sợ phải thay đổi, họ từ chối mọi sự thay đổi. Người tích cực, thì hướng đến tương lai, bất cứ lúc nào cũng chờ đợi và đón chào những cơ hội mới đến.
9. Những người tiêu cực thường sẽ mang lòng đố kỵ, nhìn vào sự thiếu sót và thất bại của người khác, ghen tị với sự thành công của họ. Người tích cực lại sẽ rất vui khi nhìn thấy thành công của người khác.
10. Người tiêu cực trong vô thức sẽ cảm thấy mọi người xung quanh hẳn sẽ xoay quanh mình. Người tích cực lại nghĩ xem bản thân làm thế nào để làm được điều gì đó cho người khác.

Tuesday, March 22, 2016

Ngày hôm nay
Ngày hôm nay thứ 2 đầu tuần sao mà mệt mỏi ủ rũ thế nhỉ, ngày hôm qua chủ nhật đã ngủ hết gần cả ngày mà sao hôm nay vẫn buồn ngủ và thiếu sức sống thế không biết. Chẳng có cảm hứng làm việc gì cả, trong người thì buồn bực khó chịu, chẳng muốn nói chuyện với ai cả tôi như một kẻ tự kỷ khuôn mặt lúc nào cung đăm đăm, chiêu chiêu toát lên một cái vẻ lạnh lùng, im lặng đến khó tả. Ngay giờ phút này tôi chỉ muốn một mình không muốn ai làm phiền và quấy rầy cả. Có phải chăng cái thời tiết lành lạnh này làm tôi đơ hết cảm xúc, tôi ước rằng giá như cái thời tiết như này qua đi thật nhanh để tôi cảm thấy có sức sống hơn, thời tiết thật kỳ sáng, trưa cũng như chiều một khung cảnh mờ mờ ảm đạm hiện ra trước mắt, trời như đầy hơi sương…tất cả ngư mịt mù làm cho cảm xúc của tôi không vui, quả thật những xúc cảm trong tâm hồn tôi bị ảnh hưởng bởi thời tiết rất nhiều. Khi thì bừng bừng sức sống khi thì khô héo. Vẫn công việc cũ ngồi hàng giờ trên máy tính mà hôm nay sao cảm thấy không thể nào tìm ra được một ý tưởng nào, khuôn mặt chùng xuống đôi mắt lờ đờ mệt mỏi như muốn nhíp vào, tôi cảm thấy mắt mình lồi thật sự. Tôi có một đôi mắt rất to và đẹp nhưng bây giờ nó đã khác vì ngồi máy tính quá nhiều nên giờ nó lồi ra và lờ lờ trong thật dại, thật tội cho nó có lẽ tôi đã hành hạ nó quá sức rồi, xin lỗi nhé mắt ơi.
Quay lại với trạng thái lờ đờ mệt mỏi và ủ dột, tôi đứng dậy vươn vai và ngáp dài như một kẻ nghiện lảo đảo bước đi và pha cho mình một tách cà phê, nhấm nháp li cà phê thơm phức và béo ngậy sửa tôi lấy lại được chút cảm hứng. Thật sự cà phê luôn mang lại cho tôi những cảm hứng bất ngờ, đó là cái cách mà tôi vượt qua nỗi buồn và sự chán nản, tôi yêu cà phê lắm nó là sự đam mê mãnh liệt trong công việc và trong cuộc sống, mỗi khi có những vấn đề nan giải tôi đều dùng nó để tránh tĩnh, để tìm ra những phương án giải quyết  tốt nhât và có lẽ như giờ đây tôi đã nghiện cái hương vị của nó mất rồi.


Cà phê chiều nay ngon lắm nhấm nháp một lúc đã hết cốc rồi sau đó cảm giác mệt mệt, chống mặt, mắt lại díp lại, sao cà phê chẳng có hiệu quả gì thế nhỉ, một lúc sau chân tay run run….á à ngộ ra rồi lại bị say cà phê nữa rồi, vì tôi dùng café liên tục với nồng độ đậm đặc nên giờ chỉ cần uống một tí là tim đập, chân run, nhưng không sao bỏ được nó. Ôi tôi nghiện mất rồi, cảm giác chán nản lại quay lại. Tôi nhận ra rằng mình đang bị thiếu thốn tình cảm, cái cảm giác của tình yêu và sự quan tâm của một ai đó dành cho tôi, đã lâu rồi tôi không còn biết đến cảm giác đó, vì công việc và mọi thứ quá bận rộn nó xô bồ lấy tôi khiến tôi không có thời gian để chững lại, để đi tìm cho mình một nửa yêu thương….. Và rồi trên con đường về chiều này sao mà lạnh lẽo, tôi phóng xe lảo đảo như một kẻ say xuyên qua làn gió phả vào mặt lạnh buốt, lạnh đến thấu tim tôi mà đúng hơn là chạm đến nỗi cô đơn của tôi, mặc cho xung quanh ồn ào náo nhiệt thế nào, dòng người chen chúc ngổn ngang, tôi cũng vậy cũng bơi bơi giữa dòng người ấy và đang mãi miết suy nghĩ về một thứ gọi là tình yêu.


Tôi có lẽ đang mong chờ một tình yêu, một thứ cảm hứng mà sẽ khiến cho tôi quên đi những chán nản, thực tại ngột ngạt. Tôi cần 1 tình yêu, một sự quan tâm chia sẻ và thấu hiểu. Tôi chờ đợi người đó năm nay sẽ xuất hiện và mang nắng ấm trở lại lòng tôi, sưởi ấm cho con tim đã chết lạnh từ lâu. Lúc nào cũng muốn được mình trong trạng thái của người đang yêu, được hờn giận vu vơ, niềm vui sướng và cảm hứng dạt dào. Người lạ mặt sẽ đến năm nay chứ!
Một tuần sau tết mọi người đã quay lại Hà Nội và rồi đường phố hôm nay đông đúc hơn mọi hôm, chiều nào sáng nào cũng vậy tôi lại bơi bơi giữa dòng người thật là mệt mỏi, tôi cố lả lướt như một người say chen chúc giữa dòng người hối hả, đương về nhà 3 cây số mà cứ ngỡ như là 30 cây số đi mãi, đi mãi mà vẫn chưa về được nhà vì tắc đường



                             CƠN GIÓ ĐỘC
Người ta  giết nhau bằng một thứ cảm xúc… tồi tệ. Im lặng sự im lặng chưa hẳn là đến mức tột đỉnh nhưng đủ khiến cho những cảm xúc đan xen lẫn lộn. Ngày hôm nay trời mờ sương, không hẳn là lạnh, không hẳn là nắng nhưng sao có những cơn gió luồn lách xuyên qua cảm thấy tê tái lòng.
Ngẫm, thời gian không chờ đợi một ai và quá khứ là những cái gì đó chôn dấu đi mãi mãi. Trong đầu giờ không còn nghĩ được một cái gì, không còn nhớ nổi điều gì…..rỗng tuếch. Ước gì có một cơn gió thổi qua dịu mát là làm lay động tâm hồn, chứ không phải là một cơn gió lạnh lùng và tan nát cõi lòng.



Ngày xuân mà tiết trời sao buồn thế, có phải chăng là lòng người đang buồn. Viết, lại viết cho những cảm xúc tuôn trào không ngừng nghỉ…sao tôi vẫn suy nghĩ cái gọi là ngày mai, ngày mai dù có ra sao hãy hứa với lòng mình rằng…Ồ! Tất cả sẽ không sao chứ…tự dặn lòng mình niềm tin vẫn còn vững bền chứ. Hay chỉ là lã lướt qua nhau, hay chỉ là phiêu lãng trong mơ. Sáng hôm nay lòng tôi đang đi, đang bay phiêu du qua những cơn gió, len lỏi đâu đó trong cái thực thực, ảo ảo, hư vô, vô vị của cuộc sống huyên náo xung quanh.
Hãy tìm lại cho mình cảm giác “Phiêu” để cảm thấy đời là thi vị, đáng để tôi sống và đặt niềm tin. Một thứ ảo giác miên man và dịu ngọt…. Những chuyến đi chưa bao giờ là dừng lại và con tim chưa bao giờ thôi rung động cảm xúc. Đôi khi muốn cho mình một điểm dừng nhưng thật quá khó, bởi vì tôi không thể nào chấp nhận, không thể nào buông xuôi…hãy cứ bước đi và đừng quay đầu nhìn lại.

….. Sáng nay lại một cơn gió độc thổi vào hồn tôi.


Nỗi niềm đầu năm
Tháng 2 năm 2016 ăn tết xong tôi quay lại với công việc của mình, công việc ngồi máy tính hàng chục giờ đồng hồ liền nhưng không bao giờ khiến tôi chán nản và mệt mỏi. Bởi vì tôi yêu nó chiếc máy tính như vật cố hữu không rời của tôi.
Trải qua một mùa đông rét buốt, cái mùa mà tôi cực kỳ ghét vì mọi ý tưởng dường như cạn kiệt vì cái lạnh giá buốt thấu tim tôi. Mùa đông năm ngoái thật lạnh và kéo dài, nó lê lết bò sang năm mới, bây giờ ngoài trời vẫn còn se se lạnh, một chút ánh nắng đâu đó le lói xuyên qua bầu trời như thoi thóp đâu đó tia hy vọng tràn trề của năm mới.


Rồi mùa hè sẽ nhanh chóng đến thôi và rồi sức mạnh, sự tập trung sáng tạo của tôi cũng sẽ được lấy lại. Tôi đã quyết định viết lách một cái gì đó, để giữ làm hồi ký cho những tháng ngày về sau của tôi. Năm nay tuổi 26 đã chập chững bước sang, ở cái tuổi đó bạn bè tôi đã yên bề gia thất, dựng vợ, gã chồng gần hết rồi. Chỉ còn tôi và 1 số bạn bè nữa vẫn còn mãi miết chạy theo cái sự nghiệp của mình.
Mục đích là gì nhỉ??? Là  đẳng cấp , là quyền lực là tiền bạc…sự ngưỡng mộ và chỗ đứng trong xã hội ư. Tất cả có làm tôi thấy vui và hạnh phúc không nhỉ? Điều đó thì tôi chưa biết sau này sẽ ra sao. Tuy nhiên có một điều mà tôi dám chắc đó là mục đích đó đưa đến động lực cho tôi cố gắng, vì tôi luôn nghĩ rằng bản than mình phải dám thay đổi một cái gì đó  thì cuộc sống này đối với tôi mới thực sự có ý nghĩa, rồi ba mẹ sẽ hãnh diện về tôi. Bạn bè sẽ ngưỡng mộ tôi.


Năm nay lại một năm ấp ủ với nhiều dự định to lớn của tôi. Có phải tôi đã từng ước ao rằng mình sẽ có một quán café bởi vì ngoài sở thích máy tính của mình tôi rất thích cafe và những ly cocktail rực rỡ, tôi thích được tự tay mình pha chế ra những món thật sáng tạo, phải chăng chúng là sự hòa quyện giữa đam mê và thưởng thức. Lắng đọng trong những giọt café là chất chứa bao nhiêu nỗi lòng của tôi, bao nhiêu cảm xúc buồn có, vui có và những phút giây thư thái trong cõi lòng… nhìn những giọt café nhỏ giọt tí tách, rơi mãi rồi đến lúc cũng có điểm dừng cảm xúc nào rồi cũng sẽ nếm trải đủ theo thời gian và tôi không ngại đối mặt với nó. Là con người mà ai cũng phải có những “hỷ nộ ái ố trong đời” hãy cứ sống và làm theo những gì mà con tim mình cho là đúng đắn.
Mở đầu cho tập hồi ký viết về những cảm xúc tuổi 26 của tôi, một con người với nhiều cảm xúc quá lớn…Ôi tôi phải học cách cân bằng nó thôi, nó như một lời tâm sự có lúc ngọt ngào, có lúc chua chát và cay đắng, tất cả mọi cung bậc cảm xúc sẽ dồn nén vào đây.
Người lãnh đạo không phải là chuyên gia trong mọi lĩnh vực, mà là người có năng lực kết nối thành viên trong tổ chức, thấu hiểu nhân viên và tạo điều kiện cho họ phát triển sự nghiệp nhằm đạt được mục tiêu chung.

Những nhà lãnh đạo tài ba luôn biết lựa chọn nhân tài để phục vụ họ. Nhưng giả sử bạn không phải là một trong số đó, mà là một nhà quản lý cấp trung. Làm sao bạn có thể quản lý những người có giàu kinh nghiệm hơn, hoặc nhiều kiến thức hơn bản thân?
Việc được bổ nhiệm vào một vị trí đảm đương nhiều lĩnh vực nằm ngoài chuyên môn có thể là điểm khởi đầu của một quãng thời gian căng thẳng. Nhân viên của bạn có thể hỏi những vấn đề mà bạn không biết câu trả lời hoặc không hoàn toàn hiểu về lĩnh vực đó. “Khi bạn là chuyên gia, bạn biết rõ giá trị của mình trong tổ chức”, Wanda Wallace - Giám đốc điều hành hãng Leadership Forum nhận định.
Tuy nhiên trong trường hợp ngược lại, bạn sẽ luôn tự hỏi: Giá trị của mình là gì? Trả lời câu hỏi này đòi hỏi có một sự thay đổi trong tư duy. “Vai trò của bạn không đơn thuần là một người cống hiến đơn lẻ”, Linda Hill - giáo sư tại trường Kinh doanh Harvard chia sẻ.

quan-ly-nhan-vien-6257-1439085791
Nhà lãnh đạo là người biết kết nối và thấu hiểu nhân viên.

Bà định nghĩa công việc của người lãnh đạo chính là quản lý những người giỏi hơn, có nhiều kinh nghiệm, năng động và giàu chuyên môn hơn. Điều này, theo bà Linda, có thể khiến bạn cảm thấy thực sự bối rối lúc đầu, nhưng tương lai rạng rỡ đang chờ đợi bạn phía trước.

“Những nấc thang sự nghiệp càng cao đòi hỏi khả năng ra quyết định đối với những lĩnh vực nằm ngoài chuyên môn của bạn càng lớn”, nhà tâm lý học tổ chức Roger Schwarz - đánh giá. Ông cũng cho rằng, đây chính là thời điểm bạn đang thăng tiến. Sau đây là những lời khuyên giúp quá trình chuyển giao trở nên mượt mà nhất có thể.
Đối mặt với nỗi sợ hãi
Sợ hãi và cảm giác không an toàn là những cảm xúc thường thấy khi quản lý những nhân viên chuyên nghiệp và giàu kinh nghiệm. “Kinh doanh là cảm tính”, Wallace nhận định. Bà cho rằng việc lãnh đạo một nhóm mà ai cũng thạo việc hơn bạn là một điều đáng sợ.
Theo Schwarz, điều đầu tiên bạn phải tìm hiểu đó là xem xét liệu rằng nỗi sợ hãi đó bắt nguồn từ thực tế. Schwarz nói: “Nếu không ai có phản hồi tiêu cực với bản thân, bạn phải nhìn lại mình và tự hỏi: Nỗi sợ hãi bắt nguồn từ đâu?”
Hill đồng ý với nhận định trên và cho rằng việc trốn tránh sự sợ hãi dẫn đến hai hệ quả. Thứ nhất bạn sẽ để lộ những căng thẳng, thứ hai sự không thoải mái sẽ khiến bạn có xu hướng bỏ mặc những nhân viên có nhiều kinh nghiệm hơn mình.
Tìm kiếm lời khuyên từ những bậc thầy
Hãy ra ngoài và tìm kiếm sự giúp đỡ từ những người khác, có thể là những nhà quản lý đã từng trong trạng thái tương tự. Bà Wallace cho rằng việc chia sẻ với bạn bè, với lãnh đạo cấp cao hơn, và với những nhà thông thái về cảm giác lo lắng thiếu năng lực sẽ giúp bạn bớt cô đơn, và có những ý tưởng để giải quyết vấn đề.
Theo Schwarz, thẳng thắn chia sẻ những bối rối với sếp của bạn là một việc nên làm. Ông khuyến nghị những nhà quản lý lúc này nên chia sẻ những sự lo lắng và hỏi lãnh đạo cấp trên về những lý do được bổ nhiệm. Theo ông, đây không phải là việc đi tìm sự tán thưởng mà là nhìn nhận lại những điểm mạnh và phát triển khả năng thấu hiểu vấn đề.
Cập nhật thông tin
Trong một doanh nghiệp truyền thống, nhà quản lý là người chỉ đạo và nhân viên thụ động lắng nghe, làm theo những gì sai khiến. Nhưng ngày nay, theo Schwaz, học hỏi là quá trình hai chiều. Schwarz cho rằng lãnh đạo ngày nay cần phải chủ động thể hiện sự học hỏi từ nhân viên. “Bạn không cần phải là một chuyên gia kỹ thuật, nhưng bạn cần biết vừa đủ để phát hiện ra vấn đề đang nằm ở đâu”, Wallace nhấn mạnh.
Bà đề nghị rằng nhà quản lý lúc này cần tăng cường giao tiếp với nhân viên qua cuộc họp thường ngày, và đưa ra nhiều câu hỏi “ngu ngốc” để phát hiện ra điều gì đang khiến nhân viên lo lắng và họ đang gặp phải vấn đề gì. “Việc thấu hiểu, và nhìn nhận những thành quả của nhân viên sẽ có tác dụng rất lớn thúc đẩy họ làm việc” – bà khẳng định.
Đương đầu với thách thức

Nếu những thành viên trong nhóm trực tiếp hoặc gián tiếp bày tỏ quan ngại về khả năng, năng lực của bạn, tốt nhất bạn nên chủ động đương đầu với thách thức này. Theo Schwarz, bạn nên tiếp cận một cách cởi mở và chân thành, thừa nhận điểm yếu.
Schwart khuyến nghị bạn nên nói: “Tôi biết rằng anh có nhiều kinh nghiệm và chuyên môn hơn, và tôi cũng thấu hiểu được những mối lo lắng này”, thay vì bảo vệ cái tôi và giữ thể diện. Nhiệm vụ của bạn, theo giáo sư Linda Hill, là làm việc cùng nhân viên và hỗ trợ họ.
Tăng thêm giá trị
Theo Wallace, có lẽ điều quan trọng để nhà quản lý tăng tín nhiệm của mình là chứng minh được giá trị của anh ta trong nhóm. Điều đó thể hiện qua việc “bạn kết nối thành viên lại như thế nào”, “bạn tận dụng mạng lưới của mình hiệu quả ra sao để hoàn thành công việc”…
Giáo sư Linda Hill cho rằng nhà quản lý nên thể hiện mong muốn được giúp nhân viên tiến xa hơn trong sự nghiệp của họ. Những câu hỏi như: “Anh muốn đi đâu”, “Anh muốn tôi giúp đỡ anh như thế nào?” rất hữu ích.
Schwarz cho rằng trong trường hợp này, bạn không cần phải là người cố vấn dày dặn kinh nghiệm, bạn chỉ cần trở thành một người biết giúp người khác phát triển.
Thể hiện sự tự tin nhưng không nên thái quá

Có thể trong những trường hợp khó khăn, bạn vẫn phải thể hiện một sự tự tin nhất định. Tất nhiên, theo Wallace, bạn cần phải giữ cân bằng. Nếu bạn tự tin thái quá, mọi người sẽ không tin bạn, và xem sếp của mình là kẻ ngạo mạn. Ngược lại, nếu không tự tin, và sợ sệt, mọi người sẽ không tin tưởng bạn. Không có công thức tuyệt diệu nào hơn là biết bình tĩnh và nhìn nhận vấn đề nghiêm túc.

Sunday, January 10, 2016

Hai sáu tuổi lẻ, tôi ngó quanh, rồi ngẫm về những điều được - mất.
Năm ngoái - năm nay, tôi đi một vòng tròn rồi quay về điểm xuất phát. Trên cái vòng tròn mà tôi dạo quanh ấy, tôi được nhiều, mà mất cũng lắm.
Tôi gọi đó là giấc mơ dài. Khi đặt lưng xuống, mọi thứ đến và đi cho đến khi tôi tỉnh lại. Chẳng có gì thay đổi, có chăng, thêm vài vết xước ở tim, mất đi chút niềm tin vốn còn ít ỏi. Dù vậy, dư âm để lại cũng đáng để tôi đánh đổi. Mất đi, để mà trưởng thành.
Hai sáu tuổi lẻ, ngó quanh, chẳng có gì trong tay ngoài một vài mối quan hệ thân quen vốn dĩ. Vật chất, thôi, cũng lại đến và đi. Công danh - sự nghiệp chưa kịp có. Tình cảm - đầy rồi lại vơi.
Một năm, đi nhiều, cảm nhận nhiều, nhưng cũng chai sạn nhiều. Tính cách cũng dần thay đổi. Từ một đứa rụt rè, nhát lại trở nên bạo miệng vô cùng. Từ một đứa lúc nào cũng nghe chuyện xung quanh rồi tự chất vấn, hành hạ mình, nay học được cách “bơ” đi, “kệ, không quan tâm”. Miệng thiên hạ mà, nói đó rồi vứt đó, mình ôm vào chỉ tổ mệt thêm.
Mốc thời gian này so với năm ngoái cũng chẳng có gì thay đổi. Vẫn cảm thấy lạc lõng cho cuộc đời của chính mình. Đi đâu - về đâu? Nhưng trên cái hành trình quay về điểm xuất phát ấy, có những cái tôi thấy đáng đánh đổi.
Thôi thì, cứ coi đó là giấc mơ. Giấc mơ dài, và giờ phải tỉnh dậy. Ngoái nhìn 2015, cảm ơn và trân trọng. Dù hiện tại, tột cùng của sự chán nản, bi quan và đau khổ nhưng vẫn thấy biết ơn rất nhiều. Cảm ơn đời đã dạy tôi cách sống. Cảm ơn TÔI đã trụ vững đến bây giờ.

Friday, January 8, 2016



Đôi khi ta cần một mối quan hệ không rõ ràng, để khi buồn chán có thể gọi điện lôi ai đó đi chơi, đi xem phim, đi lang thang dọc theo những con phố..., để được giống-như-hẹn-hò. Những tiếng cười vui vẻ vang đều theo những ngày nắng và chìm dần trong những chiều mưa.
Đôi khi ta cần một mối quan hệ không rõ ràng, để những khi mệt mỏi với bộn bề cuộc sống sẽ có một bờ vai cho ta dựa vào, một vòng tay ấm áp, một bàn tay siết nhẹ... Ta cảm thấy bé nhỏ và bình yên.
Đôi khi ta cần một mối quan hệ không rõ ràng, để được mỉm một nụ cười ai hiểu thế nào cũng được mỗi khi có ai đó quen biết nhận ra ta đi với nhau, để rồi nhìn ta bằng ánh mắt đầy ẩn ý và tò mò. Nụ cười không cường điệu, chả chế giễu, nhưng ai dám khẳng định nó không bí ẩn và có chút tự hào?
Đôi khi ta cần một mối quan hệ không rõ ràng, không hờn dỗi, chả ghen tuông. Tối giản trách nhiệm và hạn chế rủi ro. Đến với nhau để "vui là chính", đá đưa qua lại. Tiệc tàn lại ai về nhà nấy. Một mối quan hệ không tên nhưng lại có thể hiểu theo bất cứ nghĩa nào cũng được...
Đôi khi ta cần một mối quan hệ không rõ ràng, bên nhau đấy, nhìn thì hạnh phúc đấy, nhưng không gò bó và ép uổng. Mối quan hệ nhẹ nhàng ấy là do ta lựa chọn. Ta hoàn toàn tự nguyện và cảm thấy vui vẻ với nó, hoàn toàn tỉnh táo và thoải mái.
Một mối quan hệ không rõ ràng, đến được, thì cũng đi được.
Một mối quan hệ không rõ ràng, ít hơn tình yêu và nhiều hơn tình bạn.
Một mối quan hệ không rõ ràng, có nhung nhớ nhưng không ràng buộc, có cần nhau nhưng không níu kéo.
Một mối quan hệ không rõ ràng, không tồn tại những lời hẹn hứa.
Một mối quan hệ không rõ ràng, chẳng phải người dưng cũng không phải tình nhân.
Một mối quan hệ không rõ ràng - một mối quan hệ lưng chừng... Để đôi khi lại giật mình tự hỏi: "Mình là gì của nhau?"

Có một mối quan hệ không rõ ràng, để đôi khi tim chợt thấy đau nhói khi người ấy ở bên một ai đó.
Có một mối quan hệ không rõ ràng, để đôi khi lòng chợt dấy lên sự ghen tuông vô cớ khi người ấy vui đùa bên một người không phải là ta, nụ cười ngày nào giờ đã dành cho một người khác.
Có một mối quan hệ không rõ ràng, để đôi khi chợt thấy trống vắng và hụt hẫng khi mà giờ đây việc gì cũng chỉ còn lại một mình: xem phim một mình, ăn một mình, dạo phố một mình... Vốn luôn rất vui vẻ mà bây giờ lại thật cô đơn...
Có một mối quan hệ không rõ ràng, để mỗi ngày những quan tâm, những kỷ niệm ghép thành hy vọng yêu thương. Có những lúc dối lòng cho mình chút ảo tưởng về một tương lai...
Con người ngốc nghếch, thường chỉ khi mất đi rồi mới nhận ra đâu mới là điều thực sự quan trọng. Cứ mải miết chạy mãi về phía trước, mà không nhận ra điều mình thật sự cần đã đang ngay bên cạnh rồi.
Đôi khi, ta cần một mối quan hệ không rõ ràng như thế, để có thể xác định rõ ràng một vài điều tường minh hơn thế...

Monday, December 21, 2015

Mình là tín đồ của các loại cốc trong suốt, thú vui này bắt nguồn từ niềm đam mê các loại đồ uống và trà. Trong nhà thường có ít nhất 6 loại trà khác nhau nào quế, mint, dâu, hoa cúc, passion fruit, nhài....và các thể loại trái cây khác.
Sáng nào cũng vậy, tùy vào cảm xúc vui, buồn khi thức dậy mà mình chọn một chiếc cốc/ ly và pha cho mình một tách trà/ thức uống để cân bằng cảm xúc trong một ngày. Chỉ cần nhìn chiếc ly trong vắt, mỗi ngày được thay bằng một màu khác nhau là lại hào hứng bắt đầu một ngày mới.
Buổi tối, khi đặt mình lên giường, cầm trong tay quyển sách cũng là lúc nghe mùi trà thoảng bên tai, bên mũi. Gói lại một ngày với mùi hương và màu sắc khác nhau, chẳng phải rất tuyệt sao.
Yêu những ly thủy tinh là vậy, nhưng từ ngày có con, mình lại ưu tiên cho một loại cốc khác. Đó là ly/ cốc sứ.



Bạn mình hỏi vì sao? Vì mình sợ vỡ. Bạn hỏi thế sao không chọn ly/ cốc bằng inox, nhựa, mica...À, vì mình muốn con hiểu được sứ và thủy tinh thì có thể vỡ, còn các loại kia thì không. Các con vẫn dùng cốc inox, nhưng nếu các con thích dùng cốc sứ mẹ vẫn rất vui lòng cho các con sử dụng, nếu không cẩn thận tất nhiên sẽ vỡ, đó là một trải nghiệm.
Không bao giờ mắng con vì làm vỡ hoặc hỏng bất cứ thứ gì, chỉ an ủi con đừng sợ và giúp con dọn đi (vì khi làm vỡ 1 đồ gì các con đã rất lo lắng và hoảng sợ, đó đã là sự tự trừng phạt rồi, có cần phải đánh mắng nữa không?). Lúc dọn này là một vấn đề. Do cấu tạo, các mảnh thủy tinh trong suốt thường bay rất xa và vỡ thành nhiều mảnh nhỏ, khó nhìn nên rất dễ bỏ sót. Còn xử lý mảnh sứ khi vỡ thì dễ hơn nhiều, mẹ và các con đều nhìn rất rõ nó ở đâu để tránh, các con còn quan sát được mảnh vỡ như thế nào và mẹ, khi dọn cũng giải thích vì sao mẹ cầm như thế, làm sao để không bị thương, vì sao mẹ luôn gói vào giấy cẩn thận, bọc túi nilon và ghi rõ cho các bác lao công : " Mảnh vỡ, xin cẩn thận" trước khi cho vào thùng rác.
Từ ngày sinh con, không biết bao nhiêu lượt cốc đã ra đi, số lần thay mới cũng đã giảm dần, các con mau lớn

Thật là thú vị và ngọt ngào

Sunday, December 20, 2015

Những năm tháng của tuổi trẻ. Nếu như phải lòng một ai đó thì xin người, xin người hãy đối xử thật dịu dàng với họ. Không cần biết khoảng thời gian đó dài hay ngắn và cảm xúc kia nó là gì. Nếu như cảm giác của người đó vẫn còn tồn tại, chỉ cần như vậy, mỗi phút giây trôi qua đều là vô giá.
Nếu nhất định phải chia lìa thì hãy mỉm cười nói tạm biệt và trong tim luôn biết ơn họ vì đã để lại những kỷ niệm không thể phai mờ. 
Để rồi khi trưởng thành, sẽ nhận ra được những hồi ức mà ta luôn nhớ về đó. Không có bất cứ oán giận và giây phút nào là hối hận cả.
Cảm ơn chị đã mang lại cho em nhiều cảm xúc đến như vậy, cảm ơn chị đã thấu hiểu những cảm xúc trong lòng em. Cảm ơn chị đã không bao giờ im lặng. Em biết chị đã có gia đình và sự yêu thương của em là mù quáng.
Cũng có thể đây là những cảm xúc bất chợt nhưng nó thật sự mang đến nắng ấm áp trong lòng em. Chị thường bảo điều này sẽ không tốt cho em nhưng điều đó không quan trọng, quan trọng là em đã có những kỷ niệm đẹp đẽ với chị, đơn giản chỉ vậy thôi.
Chúng ta hãy bước qua nhau và mỉm cười một cách nhẹ nhàng. Em sẽ nhớ chị nhiều lắm nhưng không sao tất cả đều ổn chị ạ.Chỉ là đôi lúc cảm xúc vượt quá giới hạn cho phép mà thôi. Thế mới biết rằng đa cảm xúc không tốt một tí nào, thời gian qua em đã làm phiền đến chị nhiều rồi, thật xin lỗi chị.

Tuesday, September 1, 2015

“Mẹ ít văn hoá, nhưng mẹ nhớ khi nhỏ được thầy giáo dạy là, Golgi có nói một câu: Nghèo đói là trường đại học tốt nhất. Nếu con có thể tốt nghiệp trường đại học này, thì những trường đại học như Thiên Tân, Bắc Kinh con chắc chắn đều đỗ…”.
Ngày 5/9/1997, là ngày tôi rời gia đình đi nhập học ở Đại học Bắc Kinh, khoa Toán. Ngọn khói bếp dài cất lên từ trên nóc ngôi nhà nông dân cũ nát gia đình tôi. Người mẹ chân thập thễnh của tôi đang nấu mì sợi cho tôi, những bột mì này có được nhờ mẹ đổi năm quả trứng gà cho hàng xóm, chân mẹ bị thương vì mấy hôm trước, để thêm tí tiền cho tôi nhập học, mẹ đẩy một xe chất đầy rau từ thôn ra thị trấn, trên đường bị trật chân.
Bưng bát mì, tôi đã khóc. Tôi buông đũa quỳ xuống đất, xoa nắn chỗ chân sưng phồng lên to hơn cả cái bánh bao của mẹ, nước mắt rơi xuống đất… Nhà tôi ở Thiên Tân, làng Đại Hữu Đới, huyện Vũ Thanh, tôi có một người mẹ tốt nhất thế gian tên là Lý Diệm Hà. Nhà tôi vô cùng nghèo khó.
Khi tôi ra đời, bà nội ngã bệnh ngay trên giường sưởi, tôi bốn tuổi, ông nội lại mắc bệnh hẹp khí quản và bán thân bất toại, những món nợ trong nhà lớn dần theo năm. Khi bảy tuổi, tôi được đi học, học phí là mẹ vay người khác. Tôi thường đi nhặt những mẩu bút chì bạn bè vứt đi, dùng dây buộc nó lên một cái que rồi viết tiếp, hoặc dùng một cái dây chun xoá sạch những cuốn vở bài tập đã viết, rồi viết lại lên đó, mẹ thương tôi đến mức, cũng có lúc đi vay vài hào của hàng xóm để mua vở và bút chì cho tôi. Nhưng cũng có những khi mẹ vui vẻ, là khi bất kể bài kiểm tra nhỏ hay kỳ thi lớn, tôi luôn đứng đầu, toán thường được 100/100 điểm. Dưới sự khích lệ của mẹ, tôi càng học càng thấy ham thích. Tôi thực sự không hiểu trên đời còn có gì vui sướng hơn được học hành.
   Câu chuyện cảm động: 'Nghèo đói là trường đại học tốt nhất' - Ảnh 1
Tiến sĩ An Kim Bằng
Chưa đi học lớp một tôi đã thông thạo cộng trừ nhân chia và phân số, số phần trăm; khi học Tiểu học tôi đã tự học để nắm vững Toán Lý Hoá của bậc Trung học Phổ thông; Khi lên trung học, thành phố Thiên Tân tổ chức kỳ thi vật lý của bậc Trung học, tôi là đứa học trò nông thôn duy nhất của cả năm huyện ngoại thành Thiên Tân được giải, một trong ba người đỗ đầu. Tháng 6 năm đó, tôi được đặc cách vào thẳng trường Trung học số 1 danh tiếng của Thiên Tân, tôi vui sướng chạy như bay về nhà.
Nào ngờ, khi tôi báo tin vui cho cả nhà, mặt bố mẹ chất chứa toàn những đau khổ; bà nội vừa mất nửa năm, ông nội đang gần kề cái chết, nhà tôi đã mắc nợ tới hơn mười nghìn Nhân dân tệ rồi. Tôi lặng lẽ quay về bàn học, nước mắt như mưa suốt một ngày. Đến tối, tôi nghe thấy ở ngoài nhà có tiếng ồn ào. Thì ra mẹ tôi đang định dắt con lừa con của nhà đi bán, cho tôi đi học, nhưng ba tôi không chịu. Tiếng ồn ào làm ông nội nghe thấy, ông đang bệnh nặng, trong lúc buồn bã ông đã lìa đời. Sau lễ an táng ông nội, nhà tôi lại mắc thêm vài nghìn tệ tiền nợ nữa.
Tôi không còn dám nhắc đến việc đi học nữa, tôi cất “Giấy báo nhập học” thật kỹ vào vỏ gối, hàng ngày tôi ra đồng làm việc cùng mẹ. Sau hai hôm, tôi và ba tôi cùng lúc phát hiện ra: con lừa con biến mất rồi. Ba tôi sắt mặt lại, hỏi mẹ tôi:
- Bà bán con lừa con rồi à? Bà bị thần kinh à? Sau này lấy gì kéo, lương thực hoa màu bà đẩy xe tay nhé, bà tự cõng nhé? Bà bán lừa một hai trăm bạc liệu cho nó học được một học kỳ hay là hai học kỳ?
Hôm đó mẹ tôi khóc, mẹ tôi dùng một giọng rất dữ dội rất hung dữ để gào lại ba tôi:
- Con cái mình đòi đi học thì có gì sai? Nó thi lên được trường số 1 của thành phố nó là đứa duy nhất của cả huyện này đấy, tôi không thể để cho tiền đồ của nó bị lỡ dở được. Tôi sẽ dùng tay đẩy, dùng lưng vác, để cho nó đi học…
Cầm sáu trăm tệ mẹ vừa bán lừa, tôi thật sự chỉ muốn quỳ xuống dập đầu trước mẹ. Tôi đã thích được học quá rồi, mà còn học tiếp, thì mẹ sẽ khổ sở bao nhiêu, vất vả bươn chải thêm bao nhiêu? Mùa thu năm đó tôi quay về nhà lấy áo lạnh, thấy mặt ba tôi vàng như sáp, gầy da bọc xương đang nằm trên giường sưởi. Mẹ bình thản bảo: “Có gì đâu, bị cảm, sắp khỏi rồi”. Ai ngờ, hôm sau tôi xem vỏ lọ thuốc của ba, thì thấy đó là thuốc ngăn ngừa tế bào ung thư phát triển. Tôi kéo mẹ ra ngoài nhà, khóc hỏi mẹ mọi chuyện là thế nào, mẹ bảo, từ sau khi tôi đi học, ba bắt đầu đi ngoài ra máu, ngày càng nặng lên.
Mẹ vay sáu nghìn tệ đưa ba lên Thiên Tân, Bắc Kinh đi khắp nơi, cuối cùng xác định là u nhu ruột bowel polyps, bác sĩ yêu cầu ba phải mổ gấp. Mẹ chuẩn bị đi vay tiền tiếp, nhưng ba kiên quyết không cho. Ông nói, bạn bè họ hàng đã vay khắp lượt rồi, chỉ vay mà không trả thì còn ai muốn cho mình vay nữa!
Hàng xóm kể với tôi: Mẹ dùng một phương pháp nguyên thuỷ và bi tráng nhất để gặt lúa mạch. Mẹ không đủ sức gánh lúa mạch ra sân kho để tuốt hạt, mẹ cũng không có tiền thuê người giúp, mẹ bèn gặt dần, lúa mạch chín chỗ nào gặt chỗ đó, sau đó dùng xe cải tiến chở về nhà, tối đến mẹ trải một tấm vải nhựa ra sân, dùng hai tay nắm từng nắm lúa mạch đập lên một hòn đá to…Lúa mạch trồng trên ba mẫu đất của nhà, một mình mẹ làm, mệt đến mức không đứng dậy nổi nữa thì mẹ ngồi xổm xuống cắt, đầu gối quỳ còn chảy máu, đi đường cứ cà nhắc…Không đợi hàng xóm kể hết, tôi chạy như bay về nhà, khóc to gọi mẹ: “Mẹ, mẹ, con không thể đi học nữa đâu…”.
Kết quả, mẹ vẫn tống tôi lên trường. Tiền sinh hoạt phí mỗi tháng của tôi chỉ 60 đến 80 tệ, thật thảm hại nếu so với những người bạn học khác mỗi tháng có 200-240 tệ. Nhưng chỉ mình tôi biết, món tiền nhỏ này mẹ tôi cũng phải tằn tiện lắm, từ ngày đầu tháng đã dành từng hào từng hào, bán từng quả trứng gà, rau xanh lấy từng đồng từng đồng, có lúc dành dụm không đủ đã phải giật tạm vài đôi chục. Mà cha tôi, em trai tôi, dường như chẳng bao giờ có thức ăn, nếu nhà ăn rau cũng chẳng dám xào mỡ, chỉ chan tí nước dưa muối ăn qua bữa. Mẹ không muốn tôi đói, mỗi tháng mẹ chăm chỉ đi bộ hơn mười cây số mua mì tôm với giá bán buôn.
Rồi mỗi cuối tháng, mẹ vất vả cõng một túi nặng lên Thiên Tân thăm tôi. Trong túi ấy ngoài những gói mì tôm ra, còn có nhiều xếp giấy loại mẹ phải đi bộ ra một xưởng in ngoài thị trấn cách nhà 6km để xin cho tôi (đó là giấy để tôi làm nháp toán), cả một chai tương cay rất to, cải bẹ muối thái sợi, và cả một cái tông đơ để cắt tóc. (Cắt tóc nam rẻ nhất Thiên Tân cũng phải 5 tệ, mẹ muốn tôi dành tiền cắt tóc để mua thêm lấy vài cái bánh bao mà ăn).
   Câu chuyện cảm động: 'Nghèo đói là trường đại học tốt nhất' - Ảnh 2
Khi nói, mẹ không nhìn tôi, mẹ nhìn xa xăm ra con đường đất ngoài kia, như thể con đường ấy dẫn tới tận Thiên Tân, tới Bắc Kinh.
Tôi là học sinh cấp 3 duy nhất của Thiên Tân đến cả rau ở bếp ăn nhà trường cũng không mua nổi, chỉ có thể mua vài cái bánh bao, mang về ký túc ăn cùng mì sợi khô hoặc chấm với tương ớt, kẹp dưa muối để ăn qua bữa. Tôi cũng là học sinh duy nhất không có giấy kiểm tra, chỉ có thể tận dụng giấy một mặt của xưởng in để viết bài. Tôi là đứa học sinh duy nhất chưa bao giờ dùng xà phòng, khi giặt quần áo tôi thường đi nhà bếp xin ít bột kiềm nấu ăn (alkali - chất kiềm, dùng để hấp bánh bao, làm bánh nướng, làm nước sôđa) là xong. Nhưng tôi chưa bao giờ tự ti, tôi cảm thấy mẹ tôi khổ cực cả đời, như người anh hùng chống lại đói khổ, làm con của người mẹ như thế tôi rất tự hào. Hồi mới lên Thiên Tân, tiết học tiếng Anh đầu tiên khiến tôi ù cạc. Khi mẹ lên, tôi kể cho mẹ nghe tôi sợ tiếng Anh thế nào, ai ngờ mẹ chỉ cười bảo: “Mẹ chỉ biết con là đứa trẻ con khổ cực nhất, mẹ không thích con kêu khó, vì chịu khổ được thì chả còn gì khó nữa".
Tôi hơi bị nói lắp, có người bảo, học tiếng Anh đầu tiên cần làm chủ được cái lưỡi của mình, bởi vậy tôi thường kiếm một hòn sỏi ngậm vào miệng mình, rồi gắng đọc tiếng Anh. Hòn sỏi cọ xát vào lưỡi tôi, có lúc máu chảy ra bên mép, nhưng tôi cố gắng để kiên trì. Nửa năm trôi qua, hòn sỏi nhỏ đã bị mài tròn đi, lưỡi tôi cũng đã nhẵn, tiếng Anh đã thành người giỏi thứ 3 của lớp. Tôi vô cùng cảm ơn mẹ, lời mẹ khích lệ tôi vượt qua khó khăn lớn trong học tập. Năm 1996, lần đầu tiên tôi được tham gia cuộc thi Olympic tri thức toàn quốc khu vực Thiên Tân, đoạt giải Nhất môn Vật lý và giải Nhì môn Toán học, tôi được đại diện Thiên Tân đi Hàng Châu tham gia Cuộc thi Olympic toàn Trung quốc môn Vật lý. “Đoạt lấy chiếc Cup giải Nhất toàn Trung quốc tặng mẹ, rồi lên đường dự Olympic Vật lý Thế giới!” Tôi không ngăn được nỗi khao khát trong lòng, tôi viết thư báo cho mẹ tin vui và mơ ước của tôi. Kết quả, tôi chỉ được giải Nhì, tôi nằm vật ra giường, không ăn không uống. Dù tôi là người đạt thành tích cao nhất trong đoàn Thiên Tân đi thi, nhưng nếu tính cả những khốn khổ của mẹ tôi vào, thì thành tích này không xứng đáng! Tôi về trường, các thầy ngồi phân tích nguyên nhân thất bại cho tôi thấy: Tôi những muốn phát triển toàn diện cả Toán Lý Hoá, những mục tiêu của tôi quá nhiều nên sức lực tinh thần tôi phải phân tán rộng.
Nếu giờ tôi chỉ chọn một mục tiêu trước mắt là kỳ thi Toán, nhất định tôi thắng. Tháng 1 năm 1997, tôi cuối cùng đã giành chiến thắng tại kỳ thi Olympic Toán toàn Trung Quốc với điểm số tuyệt đối, lọt vào đội tuyển Quốc gia, cả mười kỳ thi kiểm tra ở đội tuyển tôi đều là người đứng đầu. Với thành tích đó, tôi được sang Argentina tham gia kỳ thi Olympic Toán quốc tế. Nộp xong phí báo danh, tôi gói những sách vở cần chuẩn bị và tương đậu cay của mẹ lại, chuẩn bị lên đường. Giáo viên chủ nhiệm và thầy giáo dạy Toán thấy tôi vẫn mặc bộ quần áo thải của người khác cho, những thứ áo quần màu sắc chả đâu vào đâu, kích cỡ khác nhau, bèn mở tủ áo của tôi ra, chỉ vào những áo trấn thủ vá, những áo bông tay đã phải nối hai lần, vạt đã phải chắp ba phân, hỏi tôi:
“Kim Bằng, đây là tất cả quần áo của em ư?”
Tôi chả biết nói sao, vội đáp: “Thầy ơi, em không sợ người khác chê cười! Mẹ em thường bảo, Phúc Hữu Thi Thư Khí Tự Hoa - trong lòng có sách vở tất mặt mũi sáng sủa, em mặc những thứ đồ này đi Mỹ gặp tổng thống Clintơn em cũng chẳng thấy ngượng".
Ngày 27/7, Olympic Toán học Thế giới lần thứ 38 chính thức khai mạc. Chúng tôi thi liên tục suốt năm tiếng rưỡi, từ 8 giờ 30 phút sáng tới 2h chiều. Ngày hôm sau công bố kết quả, đầu tiên công bố Huy chương Đồng, tôi không muốn nghe thấy tên mình; Sau đó công bố Huy chương Bạc, cuối cùng, công bố Huy chương Vàng, người đầu tiên, người thứ hai, người thứ ba là tôi. Tôi khóc lên vì sung sướng, trong lòng tự nói: “Mẹ ơi, con mẹ thành công rồi!”
Tin tôi và một người bạn nữa đoạt Huy chương Vàng kỳ thi Olympic Toán học ngay chiều hôm đó đã được Đài phát thanh Nhân dân Trung ương TQ và Đài truyền hình Trung ương TQ đưa. Ngày 1/8, chúng tôi vinh quang trở về, lễ đón long trọng được Hiệp hội khoa học Trung Quốc và Hội Toán học Trung Quốc tổ chức. Khi đó, tôi muốn về nhà, tôi muốn sớm gặp mẹ, tôi muốn chính tay tôi đeo tấm huy chương vàng chói lọi lên cổ mẹ… Hơn mười giờ đêm tối hôm đó, tôi cuối cùng đã đội trời đêm về đến nhà. Người mở cửa là ba tôi, nhưng người một tay ôm chặt lấy tôi vào ngực trước lại chính là mẹ tôi.
Dưới trời sao vằng vặc, mẹ tôi ôm tôi rất chặt…
Tôi lấy tấm huy chương vàng đeo lên cổ mẹ, khóc một cách nhẹ nhõm và sung sướng. Ngày 12/8, trường Trung học số Một của Thiên Tân chật ních người, mẹ được ngồi lên bàn Chủ tịch danh dự cùng với các quan chức Cục giáo dục Thiên Tân và các giáo sư toán học hàng đầu. Hôm đó, tôi đã phát biểu thế này:
“Tôi muốn dùng cả sự sống của tôi để cảm tạ một người, là người mẹ đã sinh và nuôi nấng tôi. Mẹ tôi là một người phụ nữ nông dân bình thường, nhưng những đạo lý mẹ dạy tôi nên người đã khích lệ tôi cả đời. Năm tôi học lớp 10, tôi muốn mua cuốn sách “Đại từ điển Anh-Trung” để học tiếng Anh, mẹ tôi không có tiền, nhưng mẹ vẫn nghĩ cách giúp tôi. Sau bữa cơm sáng, mẹ tôi mượn một chiếc xe cải tiến, chất một xe rau cải trắng, hai mẹ con tôi đẩy ra chợ huyện cách hơn bốn mươi km bán rau. Đến được chợ đã gần trưa, buổi sáng đó tôi và mẹ chỉ ăn hai bát cháo ngô nấu với khoai lang đỏ, lúc đó bụng đói cồn cào, chỉ mong có ai tới mua cho cả xe rau ngay. Nhưng mẹ vẫn nhẫn nại mặc cả từng bó, cuối cùng bán với giá 1 hào một cân. 
Hai trăm cân rau đáng lẽ 21 tệ, nhưng người mua chỉ trả 20 tệ. Có tiền rồi tôi muốn ăn cơm, nhưng mẹ bảo nên đi mua sách trước, đó là việc chính của ngày hôm nay. Chúng tôi đến hiệu sách hỏi, giá sách là 8 tệ 2 hào 5 xu, mua sách rồi còn lại 1 tệ 7 hào 5 xu. Nhưng mẹ chỉ cho tôi 7 hào rưỡi đi mua hai cái bánh bột nướng, một tệ kia còn phải cất đi để dành cho tôi làm học phí. Tuy ăn hết hai cái bánh nướng, nhưng đi bộ tiếp 40km về nhà, tôi vẫn đói tới mức hoa mắt chóng mặt, lúc này tôi mới nhớ ra tôi đã quên không phần cho mẹ ăn một miếng bánh nướng nào, mẹ tôi chịu đói cả ngày, vì tôi mà kéo xe suốt 80km đường xa. Tôi hối hận tới mức chỉ muốn tát cho mình một cái, nhưng mẹ tôi chỉ bảo: “Mẹ ít văn hoá, nhưng mẹ nhớ khi nhỏ được thầy giáo dạy là, Golgi có nói một câu: Nghèo đói là trường đại học tốt nhất. Nếu con có thể tốt nghiệp trường đại học này, thì những trường đại học như Thiên Tân, Bắc Kinh con chắc chắn đều đỗ".
Khi mẹ nói thế mẹ không nhìn tôi, mẹ nhìn ra con đường đất xa xôi, cứ như thể con đường đất đó có thể thông tới tận Thiên Tân, đi thẳng tới Bắc Kinh. Tôi nghe mẹ bảo thế, tôi không thấy đói nữa, chân tôi không mỏi nữa…Nếu nghèo đói là trường đại học tốt nhất, thì tôi muốn nói rằng, người mẹ nông dân của tôi chính là người thầy giáo giỏi nhất của đời tôi".
Dưới khán đài, không biết có bao nhiêu đôi mắt đã ướt đẫm, tôi quay về phía người mẹ tóc hoa râm của tôi, cúi người xuống kính cẩn…
Tiến sĩ An Kim Bằng