CHƯƠNG 45
Những ngày ven biển trôi qua đủ lâu để Kim Trí Tú gần như quên mất cảm giác bị thúc ép bởi thời gian.
Ở nơi này, không có lịch họp.
Không có điện thoại rung liên tục.
Không có những quyết định phải đưa ra trong vài giây.
Chỉ có buổi sáng chậm, buổi chiều dài, và những đêm đủ yên để người ta nghe rõ tiếng tim mình.
Kim Trân Ni nhận ra sự thay đổi của Kim Trí Tú rõ hơn bất kỳ ai khác.
Không còn ánh mắt luôn căng thẳng như đang tính toán.
Không còn thói quen đứng dựa ban công nhìn xa xăm như thể sợ mất thứ gì đó.
Kim Trí Tú cười nhiều hơn. Những nụ cười nhỏ, không phòng bị, đôi khi còn hơi ngơ ngác như thể chính cô cũng chưa quen với phiên bản này của mình.
Một buổi chiều, Kim Trân Ni một mình đi dạo bờ biển.
Cô đi rất xa, đến đoạn bờ cát vắng người, nơi chỉ còn tiếng sóng và mùi nắng. Cô ngồi xuống, ôm đầu gối, nhìn mặt biển dập dềnh trước mắt.
Trong đầu cô, rất nhiều suy nghĩ chồng chéo.
Chiếc nhẫn trên tay.
Lời cầu hôn trên sân thượng.
Quyết định rời bỏ tất cả của Kim Trí Tú.
Cô chưa từng nghi ngờ tình cảm đó.
Nhưng cô bắt đầu tự hỏi một điều khác.
Liệu lời cầu hôn ấy có được nói ra vì yêu…
hay vì Kim Trí Tú đang đứng giữa bão tố?
Không phải là nghi ngờ.
Mà là mong muốn được chắc chắn.
Buổi tối hôm đó, Kim Trân Ni nấu ăn.
Không cầu kỳ. Chỉ là một bữa tối đơn giản với cá nướng, rau và rượu vang rẻ tiền mua ở thị trấn nhỏ. Nhưng cô bày biện rất cẩn thận, thắp nến, mở nhạc nhẹ, giống như đang chuẩn bị cho một điều gì đó quan trọng.
Kim Trí Tú nhìn bàn ăn, hơi ngạc nhiên.
“Hôm nay có chuyện gì sao?”
Cô hỏi.
Kim Trân Ni mỉm cười.
“Chỉ là… em muốn nấu cho chị.”
Họ ăn tối trong ánh nến và tiếng sóng vọng vào từ xa. Kim Trí Tú kể vài chuyện vụn vặt, Trân Ni nghe, thỉnh thoảng cười, nhưng trong lòng cô vẫn đang chờ đúng khoảnh khắc.
Sau bữa ăn, Kim Trân Ni kéo Kim Trí Tú ra bãi biển.
Trời tối, nhưng trăng sáng. Cát mát lạnh dưới chân. Sóng vỗ nhịp nhàng, không dữ dội, cũng không quá hiền.
Kim Trí Tú dừng lại.
“Em sao vậy?”
Cô hỏi.
Kim Trân Ni hít sâu một hơi.
Cô lấy trong túi ra một chiếc hộp nhỏ.
Kim Trí Tú sững người.
“Em…”
Cô khẽ bật cười.
“Em định—”
Kim Trân Ni lắc đầu.
“Lần trước, chị cầu hôn em.”
Cô nói, giọng chậm nhưng rất rõ.
“Khi chị vừa đi qua bão tố.”
Kim Trí Tú im lặng, nhìn cô.
“Em đã nhận lời.”
Trân Ni tiếp.
“Vì em yêu chị.”
Cô mở chiếc hộp.
Bên trong là một chiếc nhẫn khác. Không đắt tiền. Không cầu kỳ. Chỉ là một vòng bạc mỏng, rất giản dị.
“Nhưng lần này.”
Kim Trân Ni ngẩng lên.
“Em muốn hỏi lại.”
Cô quỳ xuống trước mặt Kim Trí Tú.
Không vụng về.
Không run rẩy.
Chỉ có sự bình tĩnh của người đã suy nghĩ rất kỹ.
“Kim Trí Tú.”
Trân Ni nói.
“Khi chị không còn là tổng tài.”
“Khi không còn ai buộc chị phải mạnh mẽ.”
“Khi thế giới không còn cần chị đứng trên cao nữa.”
Cô nhìn thẳng vào mắt Kim Trí Tú.
“Chị có còn muốn ở bên em không?”
Gió biển thổi qua, làm tóc Trân Ni bay nhẹ.
Kim Trí Tú cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại.
Trong khoảnh khắc đó, cô hiểu rất rõ ý nghĩa của lời cầu hôn này.
Không phải là chạy trốn.
Không phải là bám víu.
Mà là lựa chọn tỉnh táo nhất.
Kim Trí Tú quỳ xuống đối diện Trân Ni.
Cô đưa tay chạm vào gương mặt người trước mặt, giọng khàn đi rất khẽ.
“Chị đã từng nghĩ.”
“Giá trị của mình nằm ở vị trí.”
“Nằm ở việc không được phép yếu đuối.”
Cô mỉm cười, đôi mắt ánh lên thứ cảm xúc rất mềm.
“Nhưng ở đây.”
“Với em.”
“Chị chỉ là Kim Trí Tú.”
Cô gật đầu.
“Và chị muốn ở bên em.”
“Không phải vì thế giới.”
“Mà vì chính chị.”
Kim Trân Ni bật khóc.
Không thành tiếng.
Chỉ là nước mắt trào ra rất nhẹ.
Kim Trí Tú đeo chiếc nhẫn bạc vào tay cô, rồi cúi xuống hôn lên trán Trân Ni, nụ hôn dài và chậm, mang theo sự thừa nhận sâu sắc nhất.
Dưới ánh trăng, hai chiếc nhẫn phản chiếu ánh sáng khác nhau.
Một chiếc từng được trao trong bão.
Một chiếc được trao trong yên bình.
Và lần này, không còn là lời hứa để chống chọi thế giới.
Mà là lời hứa để cùng nhau sống tiếp.
CHƯƠNG 46