CHƯƠNG 47: BẤT CHẤP MỌI THỨ TÔI VẪN LUÔN YÊU EM - KIM TRÍ TÚ x KIM TRÂN NI

3:30:00 AM

 TỔNG QUAN : 50 CHƯƠNG

CHƯƠNG 47

Thành phố chưa từng ngủ, nhưng buổi tối hôm đó, nó như chậm lại.

Không có thông cáo rầm rộ.
Không thảm đỏ kéo dài.
Không dàn xe hộ tống ồn ào.

Chỉ là một không gian trên cao, giữa những tòa nhà kính phản chiếu ánh đèn, nơi người ta có thể nhìn thấy cả thành phố trải ra dưới chân mình như một đại dương ánh sáng.

Đám cưới của Kim Trí Tú và Kim Trân Ni được tổ chức ở đó.

Không phải trong khuôn viên gia tộc.
Không phải trong khách sạn năm sao quen thuộc với giới thượng lưu.

Mà là trên sân thượng một tòa nhà nhìn thẳng ra trung tâm thành phố, nơi gió thổi mạnh và bầu trời mở rộng, giống như chính con đường họ đã chọn.

Kim Trân Ni đứng trước gương, váy cưới màu trắng ngà ôm lấy dáng người thanh mảnh. Không đuôi dài cầu kỳ, không ren rườm rà. Mọi thứ đều vừa đủ, tinh giản, nhưng khiến cô trông rất thật.

Rất là chính mình.

Cô nhìn chiếc nhẫn trên tay, khẽ mỉm cười. Trong gương, cô không còn thấy cô gái từng cúi đầu trước tin đồn, từng rút lui vì sợ trở thành gánh nặng.

Cô thấy một người phụ nữ đang đứng vững.

Bên ngoài, Kim Trí Tú chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng. Không vest, không cà vạt. Chỉ là một bộ trang phục gọn gàng, thanh lịch, giống như cách cô muốn xuất hiện hôm nay.

Không phải tổng tài.
Không phải người thừa kế.

Chỉ là người sẽ đứng cạnh Kim Trân Ni.

Khi Kim Trân Ni bước ra, gió thổi nhẹ, làm tà váy khẽ lay. Kim Trí Tú quay lại, ánh mắt chạm vào cô, và trong khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh dường như biến mất.

Không còn thành phố.
Không còn ánh đèn.

Chỉ còn người trước mặt.

Họ không cần lời dẫn dài dòng.

Không cần nghi thức phức tạp.

Chỉ có một người chủ hôn đứng giữa, giọng nói trầm và ấm, hỏi những câu rất giản dị.

“Kim Trí Tú, cô có nguyện ở bên Kim Trân Ni, dù thế giới ngoài kia đổi thay?”

Kim Trí Tú nhìn Trân Ni, không do dự.

“Tôi nguyện.”

“Kim Trân Ni, cô có nguyện ở bên Kim Trí Tú, dù con đường phía trước không dễ dàng?”

Trân Ni mỉm cười, mắt hơi đỏ.

“Em nguyện.”

Họ trao nhẫn cho nhau.

Hai chiếc nhẫn.
Một từng được trao trong bão tố.
Một được trao trong bình yên.

Giờ đây, cùng nằm trên tay hai người, không phân biệt quá khứ hay hoàn cảnh, chỉ còn lại hiện tại rất rõ ràng.

Khi Kim Trí Tú cúi xuống hôn Kim Trân Ni, tiếng vỗ tay vang lên không quá lớn, nhưng rất thật. Những người có mặt ở đó không nhiều. Vài người bạn cũ. Vài cộng sự từng rời đi cùng họ. Và ở phía xa, Kim phu nhân đứng lặng, không bước lên, không cản trở.

Bà không chúc phúc công khai.

Nhưng cũng không quay lưng.

Điều đó, với Kim Trí Tú, đã là một bước rất xa.

Buổi tiệc diễn ra giản dị. Không ai nâng ly vì danh tiếng, không ai chúc tụng vì quyền lực. Chỉ là những lời chúc rất đời, rất thật.

“Cuối cùng cũng thấy chị cười như người bình thường.”
Một người nói với Kim Trí Tú.

Cô chỉ mỉm cười, tay vẫn nắm chặt tay Trân Ni.

Khi đêm xuống sâu hơn, gió thổi mạnh hơn, Kim Trân Ni đứng tựa lan can, nhìn ánh đèn thành phố trải dài vô tận.

“Em từng nghĩ.”
Cô nói khẽ.
“Hạnh phúc phải rất ồn ào.”

Kim Trí Tú đứng phía sau, vòng tay ôm lấy cô.

“Chị từng nghĩ.”
Cô đáp.
“Hạnh phúc phải được đánh đổi.”

Cô cúi xuống, tựa trán vào vai Trân Ni.

“Hóa ra, nó chỉ cần đúng người.”

Dưới chân họ, thành phố vẫn vận hành, vẫn tranh đấu, vẫn không ngừng thay đổi.

Nhưng trên cao, giữa gió đêm và ánh đèn, hai người phụ nữ đứng cạnh nhau, không còn phải chạy trốn, không còn phải chứng minh.

Đám cưới ấy không phải lời tuyên bố với thế giới.

Mà là lời xác nhận rất khẽ, rất chắc chắn,
rằng sau tất cả những mất mát và lựa chọn,
họ đã tìm thấy nhau,
và chọn ở lại.

 TỔNG QUAN : 50 CHƯƠNG

CHƯƠNG 48

TrendingMore

Xem thêm