CHƯƠNG 40: BẤT CHẤP MỌI THỨ TÔI VẪN LUÔN YÊU EM - KIM TRÍ TÚ x KIM TRÂN NI

11:00:00 PM

TỔNG QUAN : 50 CHƯƠNG

CHƯƠNG 40

Tin tức Kim Minh Hoán bị đình chỉ chức vụ lan ra trong nội bộ K&K chỉ trong một buổi sáng.

Không có thông cáo báo chí.
Không có buổi họp báo công khai.

Chỉ là những email ngắn gọn mang tính “điều chỉnh nhân sự”, những dòng chữ lạnh lùng che giấu phía sau là một cơn địa chấn thật sự.

Kim Trí Tú ngồi một mình trong phòng làm việc, nhìn thành phố trải dài bên dưới. Trận chiến vừa rồi cô thắng. Không thể phủ nhận. Nhưng cảm giác chiến thắng ấy không mang theo sự nhẹ nhõm, mà giống như đứng giữa một khoảng đất vừa sụp xuống, biết rằng dưới chân mình vẫn còn những vết nứt chưa lộ ra hết.

Kim Trân Ni bước vào, nhẹ nhàng đặt một tập hồ sơ lên bàn.

“Hội đồng đã thông qua việc tạm thời giao quyền kiểm soát mảng đầu tư cho chị.”
Cô nói.
“Không ai phản đối.”

Kim Trí Tú gật đầu.

“Vì họ chưa kịp phản ứng.”
Cô đáp.
“Hoặc vì họ đang chờ.”

Trân Ni nhìn cô, ánh mắt thoáng lo lắng.
“Chị nghĩ vẫn còn người đứng sau ông ta sao?”

Kim Trí Tú im lặng một lúc.

“Kim Minh Hoán không phải kiểu người đánh cược tất cả chỉ cho một ván.”
Cô nói chậm.
“Ông ta có kế hoạch B.”

Buổi chiều, Kim phu nhân xuất hiện tại K&K.

Không báo trước.
Không thư ký đi cùng.

Bà bước vào phòng tổng tài, ánh mắt lướt qua Kim Trân Ni một giây rất ngắn, rồi dừng lại ở Kim Trí Tú.

“Con làm rất tốt.”
Kim phu nhân nói.

Đó là lời khen hiếm hoi.

Nhưng Kim Trí Tú không mỉm cười.

“Mẹ đến không chỉ để nói vậy.”
Cô đáp.

Kim phu nhân ngồi xuống ghế đối diện.

“Gia tộc đang họp.”
Bà nói.
“Họ không hài lòng.”

“Vì con không nghe lời.”
Kim Trí Tú đáp thẳng.

“Vì con làm họ mất mặt.”
Kim phu nhân sửa lại.
“Kim Minh Hoán dù sao cũng mang họ Kim.”

Kim Trân Ni đứng yên ở một bên, cảm nhận rõ áp lực vô hình đang đè xuống căn phòng.

“Nếu con nhượng bộ.”
Kim phu nhân nói tiếp.
“Gia tộc sẽ giúp con ổn định vị trí.”

“Bằng cách nào?”
Kim Trí Tú hỏi.

“Đính hôn.”
Kim phu nhân nói ra hai chữ đó rất nhẹ.
“Một mối quan hệ đủ sạch.”

Không khí đông cứng.

Kim Trân Ni cúi đầu, nhưng tim cô đập mạnh đến mức tai ong ong.

Kim Trí Tú đứng dậy.

“Con sẽ không làm vậy.”
Cô nói.
“Không bây giờ. Không bao giờ.”

Kim phu nhân nhìn con gái mình rất lâu.

“Con nghĩ mình đã thắng rồi sao?”
Bà hỏi.
“Con vừa kéo một nửa gia tộc đứng về phía đối diện.”

Kim Trí Tú không né tránh.

“Nếu phải chọn giữa gia tộc và người con yêu.”
Cô nói.
“Con đã chọn.”

Kim phu nhân khẽ thở dài.

“Vậy thì con phải tự gánh.”
Bà nói.
“Lần này… mẹ sẽ không thể che chắn cho con nữa.”

Bà đứng dậy, rời đi.

Cánh cửa khép lại, để lại một khoảng lặng nặng nề.

Kim Trân Ni ngẩng đầu.

“Em xin lỗi…”
Cô nói.
“Nếu không có em—”

Kim Trí Tú bước tới, nắm lấy tay cô.

“Đừng xin lỗi.”
Cô nói.
“Đây là lựa chọn của chị.”

Buổi tối, tin tức rò rỉ ra ngoài.

Một số cổ đông nhỏ bắt đầu bán cổ phiếu. Truyền thông bắt đầu đào sâu mối quan hệ giữa Kim Trí Tú và Kim Trân Ni, đặt câu hỏi về “sự ổn định lãnh đạo”.

K&K thắng một trận lớn.
Nhưng cũng vừa mở ra mặt trận mới.

Trong căn hộ, hai người ngồi cạnh nhau trên sofa, không bật đèn lớn. Ánh sáng từ thành phố hắt vào, đủ để nhìn thấy gương mặt nhau.

“Chị có hối hận không?”
Trân Ni hỏi rất khẽ.

Kim Trí Tú lắc đầu.

“Chị chỉ tiếc.”
Cô nói.
“Giá như có thể cho em một con đường bớt gai hơn.”

Trân Ni dựa đầu vào vai cô.

“Em không cần con đường dễ.”
Cô nói.
“Em chỉ cần đi cùng chị.”

Kim Trí Tú vòng tay ôm lấy Trân Ni, siết chặt hơn một chút.

Bên ngoài, thành phố vẫn sáng.

Nhưng ở đâu đó trong bóng tối, những kẻ chưa lộ mặt đang bắt đầu di chuyển.

Thắng lợi đầu tiên đã đến.
Nhưng cái giá của nó…
mới chỉ bắt đầu được tính.

TỔNG QUAN : 50 CHƯƠNG

CHƯƠNG 41

TrendingMore

Xem thêm