CHƯƠNG 46: BẤT CHẤP MỌI THỨ TÔI VẪN LUÔN YÊU EM - KIM TRÍ TÚ x KIM TRÂN NI

2:00:00 AM

TỔNG QUAN : 50 CHƯƠNG

CHƯƠNG 46

Ngày họ rời biển, trời rất trong.

Không mưa.
Không gió lớn.
Biển phẳng lặng như thể cố tình giữ lại hình ảnh cuối cùng của hai người đứng bên nhau, không vướng bận, không danh xưng.

Kim Trí Tú khóa cửa căn nhà nhỏ, đứng lại nhìn một lúc lâu. Nơi này không phải nhà, nhưng đã trở thành một phần ký ức rất khó quên. Ở đây, cô học được cách ngủ một giấc không mộng mị, cách lắng nghe mà không phải phòng thủ, cách tồn tại mà không cần chứng minh giá trị.

Kim Trân Ni đứng bên xe, tay đút túi áo, ánh mắt dõi ra xa.

“Chị có sợ không?”
Cô hỏi.

Kim Trí Tú lắc đầu.

“Không còn.”
“Chỉ là… biết mình sẽ bước vào đâu.”

Chiếc xe lăn bánh, bỏ lại sau lưng biển xanh và những ngày chậm rãi. Thành phố dần hiện ra, cao hơn, xám hơn, đông đúc hơn. Nhịp sống tăng tốc, kéo theo những thứ quen thuộc từng khiến Kim Trí Tú nghẹt thở.

Nhưng lần này, cô không cảm thấy bị nuốt chửng.

Cô cảm thấy… tỉnh táo.

Tin tức về việc Kim Trí Tú trở lại thành phố xuất hiện chỉ sau vài giờ.

Không phải thông cáo chính thức.
Chỉ là những nguồn “nội bộ đáng tin cậy”.

“Kim Trí Tú đã quay về.”
“Không rõ có ý định trở lại K&K hay không.”
“Gia tộc họ Kim giữ im lặng.”

Trân Ni đọc lướt những dòng đó trên điện thoại, rồi tắt màn hình.

“Thế giới chưa bao giờ cho chúng ta yên.”
Cô nói.

Kim Trí Tú mỉm cười nhạt.

“Nhưng chị không còn cần nó cho phép nữa.”

Cuộc hẹn đầu tiên của Kim Trí Tú sau khi quay lại thành phố không phải với hội đồng quản trị, cũng không phải với gia tộc.

Mà là với một nhóm nhỏ những người từng rời K&K trong im lặng.

Một quán cà phê kín đáo, không biển hiệu lớn. Ánh đèn ấm, không gian đủ riêng tư.

Khi Kim Trí Tú bước vào, mọi ánh mắt đều hướng về phía cô.

Không phải kính nể.
Mà là chờ đợi.

“Kim tổng.”
Một người lên tiếng theo thói quen.

Kim Trí Tú khẽ giơ tay.

“Không cần gọi vậy.”
Cô nói.
“Chúng ta nói chuyện như những người ngang hàng.”

Câu nói ấy khiến bầu không khí thay đổi.

Cuộc trò chuyện kéo dài nhiều giờ.

Không còn những kế hoạch bành trướng.
Không còn những con số phải thắng bằng mọi giá.

Chỉ là những ý tưởng cũ từng bị bỏ qua vì “không đủ nhanh”, “không đủ tàn nhẫn”, “không đủ lợi nhuận trong ngắn hạn”.

Kim Trí Tú lắng nghe nhiều hơn nói.

Và Kim Trân Ni, ngồi bên cạnh, nhận ra rất rõ: khí chất của Kim Trí Tú đã đổi.

Không sắc lạnh để áp đảo.
Mà là trầm ổn khiến người khác muốn tin tưởng.

Buổi tối, hai người đứng trước tòa nhà K&K.

Không bước vào.

Chỉ đứng nhìn.

“Chị còn muốn quay lại đó không?”
Trân Ni hỏi.

Kim Trí Tú nhìn tòa nhà rất lâu.

“Chị không muốn quay lại để giành ghế.”
Cô nói.
“Nếu quay lại… là để khép lại.”

Trân Ni nắm tay cô.

“Vậy nếu không quay lại?”

Kim Trí Tú quay sang, ánh mắt rất rõ ràng.

“Thì chúng ta xây cái khác.”

Câu nói ấy không mang theo tham vọng cũ.

Chỉ là một lời khẳng định rất bình thản.

Đêm đó, Kim Trí Tú nhận được một cuộc gọi.

Không hiển thị tên.

Cô bắt máy.

“Cháu về rồi à.”
Giọng Kim phu nhân vang lên, không còn gay gắt như trước.

“Vâng.”
Kim Trí Tú đáp.

Một khoảng lặng ngắn.

“Gia tộc đang chuẩn bị đại hội cổ đông cuối cùng.”
Kim phu nhân nói.
“Có những người… muốn thấy cháu xuất hiện.”

Kim Trí Tú nhìn Trân Ni, người đang đứng cạnh ban công, ánh đèn thành phố chiếu lên gương mặt rất yên.

“Con sẽ đến.”
Cô nói.
“Nhưng không phải để xin thứ gì.”

Kim phu nhân không hỏi thêm.

“Vậy thì… giữ sức.”
Bà nói.
“Lần này sẽ rất khác.”

Cuộc gọi kết thúc.

Kim Trí Tú đặt điện thoại xuống.

“Bão nữa à?”
Trân Ni hỏi.

Kim Trí Tú mỉm cười.

“Có lẽ là cơn cuối.”

Cô bước tới, vòng tay ôm lấy Trân Ni từ phía sau.

“Nhưng lần này.”
Cô nói khẽ.
“Chị không đứng một mình.”

Ngoài kia, thành phố vẫn sáng rực, đầy toan tính và chuyển động không ngừng.

Nhưng Kim Trí Tú và Kim Trân Ni đứng đó, giữa ánh đèn và bóng tối, với một khí chất hoàn toàn khác:

Không cần chứng minh.
Không cần thắng ai.

Chỉ cần biết rất rõ mình đang đi đâu.

Và vì ai.

TỔNG QUAN : 50 CHƯƠNG

CHƯƠNG 47

TrendingMore

Xem thêm