CHƯƠNG 44
Biển xuất hiện trước mắt họ vào một buổi sáng rất sớm.
Không ồn ào.
Không chói chang.
Chỉ là một dải xanh nhạt trải dài đến tận chân trời, nơi sóng vỗ vào bờ cát ướt trong nhịp điệu chậm rãi như hơi thở của đất trời.
Kim Trân Ni xuống xe trước, hít một hơi thật sâu. Mùi mặn của biển lẫn trong gió khiến lồng ngực cô căng lên, rồi dịu xuống. Cảm giác này rất khác với thành phố. Không áp lực. Không dồn dập. Không có ánh mắt soi xét hay những câu hỏi không hồi đáp.
Kim Trí Tú đứng phía sau, nhìn bóng lưng Trân Ni rất lâu.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, cô không cần vội vã. Không cần kiểm tra điện thoại. Không cần nghĩ xem mình đang mất bao nhiêu, hay còn giữ được bao nhiêu.
Chỉ đơn giản là… đứng đó.
Căn nhà nhỏ họ thuê nằm gần bờ biển, tường trắng, cửa gỗ, ban công hướng thẳng ra đại dương. Không sang trọng. Không cầu kỳ. Nhưng khi Kim Trân Ni mở cửa, ánh sáng tràn vào phòng khách, cô bất giác mỉm cười.
“Em thích nơi này.”
Cô nói.
Kim Trí Tú gật đầu.
“Chị cũng vậy.”
Những ngày sau đó trôi qua rất chậm.
Buổi sáng, họ thức dậy khi nắng đã chiếu qua rèm cửa mỏng. Kim Trân Ni pha cà phê trong căn bếp nhỏ, còn Kim Trí Tú mở cửa ban công, để gió biển tràn vào. Không ai nói nhiều, nhưng mọi chuyển động đều ăn khớp một cách tự nhiên.
Buổi trưa, họ đi dọc bờ biển, chân trần giẫm lên cát ấm. Kim Trân Ni hay nhặt vỏ sò, đưa lên trước mặt Kim Trí Tú hỏi xem có đẹp không. Kim Trí Tú luôn đáp “đẹp”, dù vỏ sò nào cũng giống nhau.
Buổi chiều, họ nằm trên ghế gỗ ngoài hiên, đọc sách hoặc chỉ đơn giản là ngủ quên trong tiếng sóng. Có những lúc Kim Trí Tú tỉnh dậy trước, nhìn Kim Trân Ni ngủ, lòng bỗng tràn đầy một cảm xúc rất lạ.
Không phải hạnh phúc rực rỡ.
Mà là sự yên ổn hiếm hoi.
Buổi tối, họ nấu ăn cùng nhau.
Kim Trí Tú không giỏi việc bếp núc, nhưng lại rất nghiêm túc. Kim Trân Ni cười nhiều hơn, đôi khi cố tình giao cho cô những việc đơn giản chỉ để nhìn vẻ mặt tập trung đến buồn cười ấy.
“Chị từng điều hành cả tập đoàn.”
Trân Ni trêu.
“Giờ lại không biết cắt hành.”
Kim Trí Tú liếc cô.
“Vai trò mới cần thời gian thích nghi.”
Tiếng cười vang lên trong căn nhà nhỏ, hòa vào tiếng sóng ngoài kia.
Có những đêm, họ ngồi trên bãi biển, nhìn bầu trời đầy sao. Kim Trí Tú kể cho Trân Ni nghe về những năm tháng cô đã sống như thế nào để không yếu đuối. Những quyết định lạnh lùng. Những đêm một mình. Những khoảnh khắc cô từng nghĩ mình không cần ai cả.
Kim Trân Ni lắng nghe, không chen ngang.
Rồi đến lượt cô kể về tuổi thơ, về những ngày chật vật, về cảm giác luôn phải tự lớn lên vì không ai đỡ lấy. Về nỗi sợ trở thành gánh nặng.
Kim Trí Tú nắm lấy tay cô.
“Em chưa bao giờ là gánh nặng.”
Cô nói.
“Em là lý do.”
Gió biển thổi mạnh hơn, mang theo vị mặn len lên môi.
Những vết thương không biến mất ngay.
Có những đêm Kim Trí Tú giật mình tỉnh giấc, mồ hôi lạnh. Có những lúc Kim Trân Ni đứng rất lâu trước biển, ánh mắt trống rỗng, như đang đối diện với quá khứ chưa kịp khép lại.
Nhưng lần này, họ không phải đối diện một mình.
Kim Trí Tú kéo Trân Ni vào lòng mỗi khi cô im lặng quá lâu. Kim Trân Ni nắm tay Kim Trí Tú mỗi khi cô trầm xuống. Không cần nói gì nhiều.
Chỉ cần ở đó.
Một buổi sáng, Kim Trí Tú thức dậy trước. Cô đứng ngoài ban công, nhìn mặt biển lấp lánh dưới ánh nắng sớm. Trong tay cô là chiếc nhẫn trên ngón tay Kim Trân Ni.
Cô chợt nghĩ:
Có lẽ đây mới là thứ mình tìm kiếm suốt bao năm.
Không phải quyền lực.
Không phải chiến thắng.
Mà là một người có thể cùng mình sống chậm lại, khi thế giới ngoài kia vẫn đang quay cuồng.
Kim Trân Ni bước ra sau lưng, ôm lấy eo cô.
“Chị đang nghĩ gì vậy?”
Cô hỏi.
Kim Trí Tú nghiêng đầu, hôn nhẹ lên trán Trân Ni.
“Chị nghĩ…”
“Chúng ta đã sống quá lâu trong bão.”
Cô mỉm cười rất khẽ.
“Đến lúc học cách sống với nắng rồi.”
Ngoài kia, biển vẫn vỗ sóng đều đặn.
Không hứa hẹn điều gì.
Không thúc ép điều gì.
Chỉ lặng lẽ chứng kiến hai con người từng đầy vết xước…
đang dần học cách thở lại,
và sống lại,
bên nhau.
CHƯƠNG 45