CHƯƠNG 42: BẤT CHẤP MỌI THỨ TÔI VẪN LUÔN YÊU EM - KIM TRÍ TÚ x KIM TRÂN NI

12:02:00 AM

TỔNG QUAN : 50 CHƯƠNG

CHƯƠNG 42

Lời cầu hôn trên sân thượng chưa kịp lắng xuống thì cơn sóng mới đã ập tới, nhanh và nặng hơn tất cả những gì Kim Trí Tú từng dự đoán.

Chỉ một tuần sau, khi chiếc nhẫn trên tay Kim Trân Ni vẫn còn mang theo cảm giác không thật, gia tộc họ Kim chính thức triệu tập một cuộc họp gia đình mở rộng.

Không phải lời mời.
Mà là mệnh lệnh.

Kim Trí Tú đọc tin nhắn rất lâu rồi mới đặt điện thoại xuống. Gương mặt cô bình thản, nhưng Trân Ni nhận ra sự căng thẳng rất khẽ nơi khóe môi.

“Gia đình chị?”
Trân Ni hỏi.

Kim Trí Tú gật đầu.
“Lần này… không chỉ là phản đối.”

Buổi họp được tổ chức tại căn nhà cổ của gia tộc Kim, nơi từng chứng kiến những quyết định định đoạt số phận của bao thế hệ. Trân Ni bước vào cùng Kim Trí Tú, lòng bàn tay ướt mồ hôi, nhưng bước chân không hề chậm lại.

Trong căn phòng lớn, những gương mặt quen lẫn xa ngồi thành vòng tròn. Ánh mắt họ dừng lại rất lâu trên Trân Ni, không giấu sự đánh giá.

Kim phu nhân ngồi ở vị trí trung tâm.

Bà không nhìn con gái ngay, mà nhìn thẳng vào Trân Ni.

“Cô biết mình đang đứng ở đâu không?”
Giọng bà trầm và lạnh.

“Cháu biết.”
Trân Ni đáp, cúi đầu vừa đủ lễ nghi.
“Nhưng cháu không nhầm chỗ.”

Một vài tiếng xì xào vang lên.

“Con bé này gan thật.”
“Không biết trời cao đất dày.”

Kim Trí Tú nắm chặt tay Trân Ni, siết nhẹ, như một lời nhắc rằng cô không đơn độc.

“Chuyện cầu hôn.”
Một người đàn ông lớn tuổi lên tiếng.
“Gia tộc không công nhận.”

“Không chỉ vì giới tính.”
Người khác tiếp lời.
“Mà vì thân phận.”

Câu nói ấy như nhát dao quen thuộc.

Kim Trân Ni hít sâu, nhưng Kim Trí Tú đã lên tiếng trước.

“Con không xin phép.”
Cô nói.
“Con thông báo.”

Căn phòng lập tức im bặt.

Kim phu nhân quay sang nhìn con gái.

“Con biết hậu quả là gì không?”
Bà hỏi.

“Con biết.”
Kim Trí Tú đáp.
“Gia tộc sẽ cắt hỗ trợ.”
“Cổ đông thân gia tộc sẽ gây áp lực.”
“Và con có thể mất nhiều thứ.”

“Vậy tại sao vẫn chọn?”
Kim phu nhân hỏi.

Kim Trí Tú nhìn Trân Ni.

Ánh mắt cô không do dự.

“Vì nếu từ bỏ em ấy.”
“Con sẽ mất chính mình.”

Câu nói ấy vang lên rất rõ trong căn phòng nặng nề.

Kim phu nhân im lặng rất lâu.

Rồi bà quay sang Trân Ni.

“Cô có biết.”
Bà nói chậm.
“Nếu cô rời đi bây giờ, mọi chuyện sẽ kết thúc.”

Trân Ni ngẩng đầu.

“Cháu đã từng rời đi.”
Cô nói, giọng bình tĩnh.
“Và suýt nữa thì mất chị ấy.”

Cô nhìn thẳng Kim phu nhân.

“Cháu sẽ không rời đi lần nữa.”

Không có nước mắt.
Không van xin.
Chỉ là sự kiên định của một người đã đi qua sợ hãi.

Một vài người trong gia tộc bắt đầu phản đối gay gắt hơn. Những lời nói nặng nề được buông ra, không che giấu. Trân Ni cảm thấy từng câu từng chữ như ép chặt lấy ngực mình.

Kim Trí Tú đứng dậy.

“Cuộc họp này kết thúc ở đây.”
Cô nói.

“Con nghĩ con có quyền—”
Một người đứng lên.

“Con có.”
Kim Trí Tú cắt ngang.
“Vì con là người đang gánh cả tập đoàn này.”

Không khí căng thẳng đến mức tưởng chừng có thể vỡ ra.

Cuối cùng, Kim phu nhân lên tiếng.

“Đủ rồi.”

Bà đứng dậy, ánh mắt không còn lạnh lùng như trước, mà mang theo sự mệt mỏi rất thật.

“Gia tộc sẽ không tổ chức lễ cưới.”
Bà nói.
“Cũng không công khai chúc phúc.”

Trân Ni siết tay Kim Trí Tú.

“Nhưng.”
Kim phu nhân tiếp.
“Gia tộc sẽ không cản trở nữa.”

Câu nói ấy khiến căn phòng rơi vào im lặng nặng nề.

Không phải chiến thắng.
Nhưng là một khe hở.

Rời khỏi căn nhà cổ, trời đã tối hẳn.

Hai người ngồi trong xe, không ai nói gì trong vài phút đầu. Ánh đèn đường lướt qua cửa kính, phản chiếu lên chiếc nhẫn trên tay Trân Ni.

“Em có ổn không?”
Kim Trí Tú hỏi.

Trân Ni gật đầu, rồi lắc đầu.

“Không hẳn.”
Cô đáp.
“Nhưng em không hối hận.”

Kim Trí Tú đưa tay sang, đan chặt tay cô.

“Chị cũng vậy.”

Bên ngoài, truyền thông bắt đầu đánh hơi. Những bài viết mới xuất hiện, xoáy sâu vào “đám cưới không được gia tộc công nhận”, “rạn nứt quyền lực họ Kim”.

Sóng gió cuối cùng đã tới.

Không còn đường lùi.
Không còn vùng an toàn.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, Kim Trí Tú và Kim Trân Ni đều hiểu rất rõ một điều:

Nếu phải chọn lại lần nữa,
họ vẫn sẽ chọn nhau,
dù phải bước thẳng vào tâm bão.

TỔNG QUAN : 50 CHƯƠNG

CHƯƠNG 43

TrendingMore

Xem thêm