CHƯƠNG 49
K&K bước vào giai đoạn tái cấu trúc sâu nhất trong lịch sử.
Không ồn ào.
Không kịch tính trên mặt báo.
Nhưng ở bên trong, mọi thứ đang bị tháo rời, mổ xẻ và sắp xếp lại từ gốc rễ. Những cái tên từng đứng vững nhờ quan hệ gia tộc dần biến mất khỏi danh sách điều hành. Những vị trí tưởng như bất khả xâm phạm bị đưa ra ánh sáng kiểm toán.
Kim Trí Tú không quay lại ghế tổng tài.
Cô từ chối tất cả lời đề nghị “trở lại để ổn định tình hình”.
Không phải vì không thể.
Mà vì không còn muốn.
Buổi chiều hôm đó, Kim Trí Tú và Kim Trân Ni ngồi trong một văn phòng nhỏ thuê tạm, nằm ở tầng cao của một tòa nhà cũ giữa trung tâm thành phố. Không bảng tên hoành tráng. Không logo sáng choang. Chỉ là một không gian trống, cửa kính lớn, ánh nắng chiếu xiên qua những bụi bụi lơ lửng trong không khí.
“Chúng ta thực sự làm chuyện này sao?”
Trân Ni hỏi, tay đặt lên bàn gỗ trơn.
Kim Trí Tú nhìn quanh căn phòng, rồi nhìn lại người đang ngồi đối diện mình.
“Ừ.”
Cô đáp.
“Lần này là của chúng ta.”
Công ty mới không mang họ Kim.
Không mang quá khứ.
Chỉ là một cái tên đơn giản, không gợi quyền lực, không gợi gia tộc.
Một nơi dành cho những người từng bị gạt ra vì không đủ “ngoan”, không đủ “im lặng”, không đủ “phù hợp”.
Những ngày đầu tiên vô cùng lặng lẽ.
Không ai chờ sẵn họ.
Không ai ưu ái.
Không ai nể nang.
Kim Trí Tú trực tiếp gặp từng đối tác nhỏ, những người từng không đủ tầm để bước vào phòng họp K&K. Không phải bằng giọng tổng tài, mà bằng tư cách một người đồng hành.
Kim Trân Ni lo toàn bộ hệ thống vận hành, tài chính, pháp lý. Cô làm việc nhiều hơn cả thời còn ở K&K, nhưng lần này không có cảm giác bị ép buộc. Mỗi bản hợp đồng ký ra đều mang theo cảm giác tự do rất rõ.
Có người từ chối họ.
Có người nghi ngờ.
Có người cười nhạt:
“Rời khỏi K&K rồi, hai người nghĩ mình là ai?”
Kim Trí Tú chỉ mỉm cười.
“Chúng tôi không cần là ai cả.”
“Chỉ cần làm đúng.”
Ba tháng sau, hợp đồng đầu tiên được ký.
Không lớn.
Không gây chú ý.
Nhưng là hợp đồng sạch nhất Kim Trí Tú từng ký trong đời.
Đêm đó, hai người ngồi trên sàn văn phòng trống, ăn mì hộp, dựa lưng vào nhau.
“Em có nhớ cuộc sống trước đây không?”
Trân Ni hỏi.
Kim Trí Tú nghĩ một lúc.
“Có.”
“Nhưng không tiếc.”
Cô quay sang nhìn Trân Ni.
“Còn em?”
Trân Ni mỉm cười.
“Em tiếc một điều.”
“Giá như chúng ta dám làm điều này sớm hơn.”
Kim Trí Tú bật cười khẽ.
“Có lẽ nếu sớm hơn…”
“Chúng ta đã không gặp nhau theo cách này.”
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng đèn.
Nhưng lần này, ánh đèn không còn là thứ áp lực đè nặng lên vai Kim Trí Tú.
Nó chỉ là bối cảnh.
Một năm sau, công ty nhỏ ấy trở thành cái tên được nhắc đến trong giới đầu tư như một mô hình “khó kiểm soát” nhưng “đáng tin cậy”. Không vì quy mô, mà vì cách họ làm việc.
Không gia tộc.
Không hậu thuẫn mờ ám.
Không thỏa hiệp ngầm.
Kim Trí Tú đứng ở ban công văn phòng mới, nhìn xuống dòng người bên dưới.
Kim Trân Ni bước tới, đưa cho cô một cốc cà phê.
“Chị đang nghĩ gì vậy?”
Cô hỏi.
Kim Trí Tú nhận lấy cốc, tay chạm tay.
“Chị đang nghĩ.”
“Nếu ngày đó chị không buông.”
“Có lẽ chúng ta đã không có ngày hôm nay.”
Trân Ni tựa đầu vào vai cô.
“Buông không phải là thua.”
“Là chọn lại.”
Hai người đứng cạnh nhau.
Không còn ai phía sau lưng cần đối phó.
Không còn bóng tối phải canh chừng.
Chỉ còn một hành trình mới đang mở ra, không hứa hẹn dễ dàng, nhưng đủ chân thật để bước tiếp.
Và lần này, họ không xây dựng một đế chế để đứng trên người khác.
Họ xây một nơi để đứng cạnh nhau.
Một nơi bắt đầu không bằng quyền lực…
mà bằng lựa chọn.
CHƯƠNG 50