CHƯƠNG 43: BẤT CHẤP MỌI THỨ TÔI VẪN LUÔN YÊU EM - KIM TRÍ TÚ x KIM TRÂN NI

12:43:00 AM

TỔNG QUAN : 50 CHƯƠNG

CHƯƠNG 43

Sau cuộc họp gia tộc, mọi thứ không sụp đổ ngay lập tức.

Nó rạn nứt.

Như một tấm kính lớn bị ném đá, chưa vỡ tan, nhưng những đường nứt đã lan khắp bề mặt, chỉ chờ một rung động nhỏ để đổ sập hoàn toàn.

Kim Trí Tú bước vào giai đoạn bận rộn đến mức gần như không có đêm ngủ trọn. Các cuộc họp nối tiếp nhau. Cổ đông gọi điện liên tục. Những “lời khuyên” được ngụy trang dưới dạng cảnh báo, những “đề nghị hợp tác” mang mùi ép buộc.

Giữ vị trí, đổi lấy im lặng.
Giữ tập đoàn, đổi lấy một cái tên bị xóa khỏi đời sống cá nhân.

Kim Trí Tú hiểu rất rõ thông điệp ấy.

Và lần đầu tiên, cô không còn thấy tức giận.

Chỉ thấy mệt.

Kim Trân Ni cũng cảm nhận được sự mệt mỏi đó.

Không cần Kim Trí Tú nói ra, cô vẫn thấy rõ quầng thâm dưới mắt, thấy cách Trí Tú đứng lâu hơn trước cửa sổ mỗi đêm, thấy những khoảng lặng kéo dài giữa hai người không còn mang theo sự yên bình, mà là gánh nặng.

Một buổi tối, Kim Trí Tú về nhà rất muộn.

Cô tháo giày ở cửa, bước vào phòng khách tối đèn. Kim Trân Ni đang ngồi trên sofa, ôm gối, không ngủ.

“Chị về rồi.”
Kim Trí Tú nói khẽ.

Trân Ni đứng dậy, đi tới gần, vòng tay ôm lấy cô.

Không hỏi.
Không trách.

Chỉ ôm rất chặt.

Kim Trí Tú nhắm mắt lại, lần đầu tiên cho phép mình tựa toàn bộ sức nặng vào người khác.

“Chị mệt.”
Cô thì thầm.

Trân Ni không đáp ngay.

Cô kéo Kim Trí Tú ngồi xuống sofa, rồi ngồi đối diện, nhìn thẳng vào mắt cô.

“Chị có còn muốn tiếp tục không?”
Trân Ni hỏi rất nhẹ.
“Không phải với em.”
“Mà là với tất cả những thứ kia.”

Kim Trí Tú im lặng rất lâu.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh tập đoàn, những tòa nhà, những thương vụ, những năm tháng cô đánh đổi tuổi trẻ để đứng vững. Hiện lên cả ánh mắt lạnh lùng của gia tộc, sự soi mói của truyền thông, những ván cờ chưa dứt.

Rồi hình ảnh ấy nhạt dần.

Thay vào đó là Trân Ni, đứng trong nhà kho tối, run rẩy nhưng vẫn nhìn cô. Là Trân Ni trong phòng bệnh, nắm tay cô không buông. Là Trân Ni đứng trước gia tộc, nói rằng sẽ không rời đi nữa.

Kim Trí Tú hít sâu.

“Chị không chắc.”
Cô nói.
“Chị chỉ biết… nếu cứ tiếp tục như thế này, chị sẽ dần mất em.”

Trân Ni lắc đầu.

“Không.”
Cô nói.
“Chị sẽ mất chính mình trước.”

Câu nói ấy như một nhát gõ thẳng vào tâm trí Kim Trí Tú.

Cô ngẩng lên.

“Em không cần chị là tổng tài.”
Trân Ni nói tiếp, giọng run rất khẽ nhưng kiên định.
“Em cần chị là Kim Trí Tú.”

Kim Trí Tú nhìn cô, ánh mắt chao đảo.

“Em biết nếu chị rời đi, mọi người sẽ nói gì không?”
Cô hỏi.

Trân Ni gật đầu.

“Họ sẽ nói chị thua.”
“Họ sẽ nói em là nguyên nhân.”

Kim Trí Tú siết chặt tay.

“Em không muốn chị mang cái danh đó.”

Trân Ni mỉm cười, rất nhẹ.

“Em từng mang danh còn tệ hơn.”
Cô nói.
“Nhưng em vẫn sống.”

Khoảng lặng bao trùm căn phòng.

Rồi Kim Trí Tú bật cười khẽ, tiếng cười khàn và mệt.

“Em đúng là… tàn nhẫn với chị.”
Cô nói.

Trân Ni đứng dậy, quỳ xuống trước mặt Kim Trí Tú, hai tay ôm lấy gương mặt cô.

“Không.”
Cô thì thầm.
“Em chỉ đang chọn chị.”

Kim Trí Tú đưa tay lên, giữ lấy cổ tay Trân Ni.

“Em có chắc không?”
Cô hỏi.
“Rời khỏi tất cả.”
“Không hào quang.”
“Không quyền lực.”
“Không bảo đảm tương lai.”

Trân Ni nhìn cô, ánh mắt rất sáng.

“Em chưa bao giờ chọn thế giới.”
“Em luôn chọn chị.”

Kim Trí Tú nhắm mắt lại.

Trong khoảnh khắc đó, tất cả những tiếng ồn ào bên ngoài dường như biến mất. Chỉ còn lại hai người, hai nhịp thở, và một lựa chọn không thể quay đầu.

Sáng hôm sau, Kim Trí Tú gửi một email.

Không dài.
Không giải thích.

“Tôi xin tạm rời vị trí điều hành trong thời gian vô hạn định.
Mọi quyền hạn được chuyển giao theo đúng quy trình.”

Email được gửi đi lúc bảy giờ sáng.

Đến tám giờ, cả K&K chấn động.

Cổ đông hoảng loạn.
Truyền thông bùng nổ.
Gia tộc họ Kim im lặng.

Kim Trí Tú đóng laptop lại.

Cô đứng ở ban công, nhìn thành phố từng là chiến trường của mình.

Trân Ni bước tới, đứng cạnh cô.

“Chị có hối hận không?”
Cô hỏi.

Kim Trí Tú lắc đầu.

“Chị thấy nhẹ.”
Cô nói.
“Nhẹ hơn bất cứ lúc nào.”

Hai người nắm tay nhau.

Phía sau họ là thế giới quyền lực, tranh đoạt, và những thứ Kim Trí Tú từng nghĩ không thể rời bỏ.

Phía trước là một con đường không bản đồ.

Nhưng họ đã chọn.

Chọn nhau.
Thay vì thế giới.

Và lần này, đó không phải là trốn chạy.

Mà là bắt đầu lại.

TỔNG QUAN : 50 CHƯƠNG

CHƯƠNG 44

TrendingMore

Xem thêm