CHƯƠNG 39
Đêm đó, Kim Trí Tú không ngủ.
Không phải vì áp lực.
Mà vì sự tỉnh táo lạnh lùng đã quay trở lại, thứ cảm giác quen thuộc của những năm đầu cô ngồi lên chiếc ghế tổng tài. Khi mọi thứ bị đẩy đến ranh giới, cảm xúc không còn chỗ đứng, chỉ còn chiến lược và thời gian.
Kim Trân Ni ngồi đối diện cô trong phòng làm việc, ánh đèn bàn hắt xuống gương mặt cả hai, tạo nên một khoảng không rất hẹp nhưng cực kỳ tập trung.
“Em chắc chứ?”
Kim Trí Tú hỏi lần nữa, giọng trầm.
Trân Ni gật đầu.
“Chuỗi chuyển tiền này không thể là trùng hợp.”
“Và người có quyền hợp pháp để ký toàn bộ… chỉ có ông ta.”
Kim Trí Tú khẽ siết tay.
Kim Minh Hoán.
Chú họ.
Người từng vỗ vai cô trong ngày cô nhậm chức, nói rằng: ‘Cháu làm tốt lắm, K&K cần người trẻ.’
Hóa ra, ông ta cần một con tốt thí mạng hơn.
Sáng hôm sau, Kim Trí Tú chủ động gửi thư mời họp bất thường đến hội đồng quản trị.
Không đề cập nội dung.
Không đính kèm tài liệu.
Chỉ một dòng ngắn gọn: “Về vấn đề minh bạch tài chính nội bộ.”
Kim Minh Hoán đọc email đó rất lâu.
Ông ta không xóa.
Không chuyển tiếp.
Chỉ mỉm cười nhạt.
“Cuối cùng cũng đến rồi.”
Ông ta lẩm bẩm.
Phòng họp lớn kín người hơn thường lệ. Ngoài các thành viên hội đồng còn có kiểm toán độc lập, cố vấn pháp lý ngoài tập đoàn và đại diện ngân hàng đối tác.
Kim Trí Tú bước vào cuối cùng.
Cô không ngồi ngay.
“Trước khi bắt đầu.”
Cô nói, giọng rõ và bình tĩnh.
“Tôi muốn mọi người biết, buổi họp này được ghi âm và ghi hình theo đúng quy trình pháp lý.”
Một vài người cau mày.
Kim Minh Hoán nhướng mày.
“Cháu đang làm quá vấn đề rồi đấy.”
Kim Trí Tú quay sang nhìn ông ta.
“Cháu chỉ muốn mọi thứ minh bạch.”
“Giống như chú vẫn luôn nói.”
Kim Trân Ni ngồi ở góc phòng, laptop mở sẵn. Tim cô đập mạnh, nhưng tay không run. Cô biết, chỉ cần sai một bước, mọi thứ sẽ đảo ngược.
Kim Trí Tú ra hiệu.
Trân Ni đứng dậy.
“Trong ba năm qua.”
Cô bắt đầu, giọng không lớn nhưng rất rõ.
“K&K có sáu dự án đội vốn bất thường. Các khoản chênh lệch được chuyển qua ba công ty con, rồi đi vào một pháp nhân trung gian.”
Màn hình lớn bật sáng.
Những con số hiện lên.
Những mũi tên nối tiếp nhau.
Một hệ thống được thiết kế tinh vi đến mức nếu không nhìn đủ lâu, sẽ không bao giờ nhận ra.
“Pháp nhân trung gian này.”
Trân Ni tiếp.
“Có giám đốc độc lập trên danh nghĩa. Nhưng quyền ký kết cuối cùng…”
Cô dừng lại một giây.
“Thuộc về Kim Minh Hoán.”
Không khí trong phòng đông cứng.
Kim Minh Hoán bật cười.
“Chỉ là suy diễn.”
“Cháu gái còn trẻ, dễ nhầm lẫn.”
Kim Trí Tú không nói.
Cô ra hiệu lần nữa.
Cố vấn pháp lý độc lập đứng lên.
“Chúng tôi đã đối chiếu chữ ký điện tử.”
“Lịch truy cập hệ thống.”
“Và các cuộc gọi nội bộ.”
Ông ta nhìn thẳng Kim Minh Hoán.
“Tất cả đều trùng khớp.”
Một thành viên hội đồng đứng bật dậy.
“Chú Hoán… chuyện này là sao?”
Kim Minh Hoán nhìn quanh.
Trong khoảnh khắc rất ngắn, ánh mắt ông ta tối lại. Rồi ông ta thở dài, ngồi dựa lưng vào ghế.
“Các người nghĩ K&K đứng vững đến hôm nay chỉ nhờ một mình Kim Trí Tú sao?”
Ông ta nói, giọng trầm xuống.
“Ta đã dựng nên một nửa đế chế này.”
“Và chú tự cho mình quyền rút máu nó?”
Kim Trí Tú hỏi.
“Ta chỉ lấy lại thứ đáng ra thuộc về mình.”
Kim Minh Hoán đáp.
“Còn cháu… chỉ là người ngồi nhầm ghế.”
Câu nói ấy khiến Kim Trân Ni siết chặt tay.
Kim Trí Tú bước lên một bước.
“Chú sai rồi.”
Cô nói.
“Cháu không ngồi nhầm ghế.”
Cô nhìn thẳng ông ta.
“Và từ giây phút chú xem K&K là thứ để rút ruột.”
“Chú đã tự loại mình khỏi bàn cờ.”
Kiểm toán viên đưa ra báo cáo cuối cùng.
“Chúng tôi kiến nghị đình chỉ mọi quyền hạn của Kim Minh Hoán ngay lập tức.”
“Và chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra.”
Phòng họp náo loạn.
Kim Minh Hoán đứng dậy rất chậm.
Ông ta nhìn Kim Trí Tú, rồi nhìn Kim Trân Ni.
Ánh mắt dừng lại trên Trân Ni lâu hơn một chút.
“Cháu đúng là… quân cờ thú vị.”
Ông ta nói, giọng thấp.
“Nhưng cháu nghĩ mình thắng rồi sao?”
Kim Trí Tú chắn trước Trân Ni một bước.
“Ván này.”
Cô nói.
“Chú thua rồi.”
Bảo vệ bước vào.
Kim Minh Hoán bị mời ra khỏi phòng họp, không còn tư cách, không còn quyền lực. Chỉ còn lại tiếng giày vang lên nặng nề trên hành lang dài.
Cánh cửa khép lại.
Căn phòng im lặng.
Kim Trí Tú đứng rất lâu, rồi mới quay lại.
“Mọi người đã thấy.”
Cô nói.
“Cuộc thanh lọc này chưa kết thúc.”
Không ai phản đối.
Buổi họp kết thúc trong im lặng nặng nề.
Khi chỉ còn lại hai người, Kim Trân Ni mới thở ra.
“Chị có ổn không?”
Cô hỏi.
Kim Trí Tú nhìn cô, ánh mắt rất sâu.
“Nhờ em.”
Cô nói.
“Chị còn đứng được.”
Trân Ni khẽ mỉm cười, nhưng trong lòng cô hiểu rõ.
Họ vừa thắng một trận lớn.
Nhưng kẻ địch chưa chắc đã hết.
Và từ hôm nay trở đi, Kim Trí Tú không chỉ đối mặt với kẻ thù bên ngoài.
Mà còn phải đối mặt với hậu quả của việc lật mặt một người họ Kim…
ngay giữa trung tâm quyền lực của gia tộc.
CHƯƠNG 40