Chương 15: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

9:01:00 PM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 15: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 15/50

"Nếu tình yêu là một cơn mưa, thì em chính là mảnh trăng lẻ loi tôi muốn che chở suốt đời. Dù ngoài kia bão tố có vùi lấp, chỉ cần em quay đầu, tôi vẫn ở đây."

Thành phố Seoul những ngày cuối thu mang theo cái lạnh tê tái, thứ hơi lạnh không chỉ thấm qua lớp áo dạ dày cộm mà còn len lỏi vào tận xương tủy, như muốn nhắc nhở kẻ lữ hành về sự cô độc vốn dĩ. Tại căn penthouse cao nhất của tòa tháp Kim Thị, Kim Trí Tú đứng lặng bên khung cửa kính sát đất, tầm mắt trải dài xuống những dải đèn đường lung linh như dải ngân hà bị đánh rơi xuống mặt đất. Trên tay cô là ly rượu vang đỏ, sóng sánh ánh lên sắc màu u tối của đêm đen, nhưng tâm trí Trí Tú thì chẳng hề đặt lên bất kỳ dự án kinh doanh nào.

Hôm nay, tập đoàn Kim Thị vừa trải qua một cuộc tranh đấu nội bộ đầy khốc liệt. Những khuôn mặt già nua, đầy toan tính của hội đồng quản trị vẫn còn ám ảnh cô như những bóng ma. Trí Tú khẽ thở dài, làn hơi ấm mỏng manh làm mờ đi một khoảng kính. Cô nhớ đến Trân Ni, nhớ đến đôi mắt trong veo đầy vẻ kiêu kỳ nhưng cũng rất đỗi mong manh của người con gái ấy. Họ đã kết hôn vì một bản hợp đồng, một sợi dây liên kết khô khan giữa những con số và danh vọng, nhưng chẳng biết từ lúc nào, sợi dây ấy lại siết chặt lấy trái tim cô, khiến mỗi nhịp đập đều mang theo hình bóng nàng.

Cánh cửa phòng khách khẽ mở, một mùi hương hoa hồng nhàn nhạt, thanh khiết lan tỏa trong không gian. Kim Trân Ni bước vào, dáng vẻ nàng vẫn như mọi khi, sang trọng và lạnh lùng, nhưng Trí Tú tinh ý nhận ra đôi vai gầy của nàng đang hơi run lên. Trân Ni vừa đi làm về từ xưởng thiết kế, chiếc áo choàng mỏng không đủ để chống chọi với cơn mưa đầu mùa tầm tã ngoài kia. Nàng khựng lại khi thấy Trí Tú, ánh mắt lướt qua ly rượu trên tay cô rồi dừng lại ở gương mặt đầy vẻ suy tư của người vợ danh nghĩa.

"Chị còn chưa ngủ sao? Đã hơn ba giờ sáng rồi, Trí Tú." - Giọng nói của Trân Ni vang lên, dịu dàng nhưng mang theo sự xa cách cố hữu.

Trí Tú quay lại, đặt ly rượu xuống mặt bàn đá cẩm thạch. Cô không đáp ngay, mà chậm rãi tiến về phía Trân Ni. Bước chân cô nhẹ như hơi thở, mang theo sự trấn an lạ kỳ. Khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn là một sải tay, Trí Tú đưa tay lên, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào mái tóc ướt đẫm của nàng. Trân Ni không tránh né, nàng khẽ rùng mình, đôi mắt vốn dĩ kiêu kỳ bỗng chốc trở nên chao đảo. Trong khoảnh khắc ấy, sự bảo hộ của Trí Tú như một dòng suối ấm áp, chảy tràn qua những rạn nứt trong lòng nàng.

"Em lại quên mang ô?" - Trí Tú hỏi, giọng trầm thấp, đầy vẻ trách móc nhẹ nhàng. Cô xoay người lấy chiếc khăn bông mềm mại, cẩn thận lau đi những giọt mưa còn vương trên gương mặt thanh tú của Trân Ni. Mỗi cử động của cô đều chậm rãi, như sợ rằng nếu quá mạnh tay, đóa hoa trước mặt sẽ tan biến vào hư không. Trân Ni im lặng, nàng ngước nhìn Trí Tú, nhìn sự ân cần hiện rõ trong đôi mắt vốn luôn sắc bén của vị tổng tài này. Nàng đột nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, những áp lực từ giới thời trang, từ ánh nhìn khắt khe của cha mẹ chồng hào môn bỗng chốc trở nên nhẹ bẫng.

"Mưa lớn quá, em chỉ muốn chạy thật nhanh về đây," - Trân Ni thì thầm, câu nói nửa đùa nửa thật nhưng lại là lời thú nhận chân thành nhất mà nàng từng nói. Trí Tú sững người, trái tim cô như lỡ một nhịp. Cô kéo nàng vào lòng, cái ôm không vồ vập, không dục vọng, chỉ thuần túy là sự chở che của một người đã tìm thấy báu vật đời mình. Trong vòng tay Trí Tú, Trân Ni cảm thấy mình không còn là một nhà thiết kế tài năng, không còn là thiếu phu nhân tập đoàn Kim Thị, mà chỉ là một cô gái nhỏ đang tìm thấy nơi trú ẩn bình yên nhất giữa cơn bão cuộc đời.

Họ đứng đó, giữa căn phòng rộng lớn đầy mùi hương của sự quyền lực, nhưng lại ấm áp tình người. Trí Tú cảm nhận được nhịp tim của Trân Ni đang đập loạn nhịp áp sát vào lồng ngực mình. Cô biết, giữa họ vẫn còn đó những bức tường của sự hiểu lầm, những rào cản từ những thế lực đen tối trong gia tộc, nhưng vào giây phút này, mọi thứ đều không quan trọng bằng hơi ấm này. Trí Tú cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên tóc nàng, mùi hương dầu gội dịu dàng hòa quyện cùng mùi mưa tạo nên một ký ức vĩnh cửu.

"Trân Ni này, dù ngoài kia thế giới có xoay vần ra sao, chỉ cần em đứng ở đây, tôi sẽ là mặt trời che chở cho em qua mọi cơn mưa," - Trí Tú nói, lời hứa không hoa mỹ nhưng nặng tựa ngàn cân. Trân Ni hơi ngước nhìn lên, ánh mắt nàng đong đầy những xúc cảm chưa bao giờ dám gọi tên. Nàng biết, con đường phía trước còn nhiều chông gai, nhiều kẻ muốn chia rẽ họ, nhưng trong cái ôm này, nàng chọn cách tin tưởng. Nàng tin vào sự điềm tĩnh của Trí Tú, tin vào trái tim ấm áp luôn ẩn sau vẻ ngoài lạnh lùng của cô.

Đêm dần trôi về phía rạng đông, những hạt mưa ngoài cửa kính cũng đã thưa dần. Họ không nói thêm lời nào, chỉ lặng lẽ dìu nhau về phía phòng ngủ, nơi những trăn trở của ngày cũ sẽ được gác lại, nhường chỗ cho những giấc mơ bình yên. Trên bầu trời Seoul, ánh trăng cuối cùng cũng xuyên qua đám mây, soi rọi xuống căn penthouse, như một chứng nhân cho tình yêu đang chớm nở đầy dịu dàng giữa hai tâm hồn cô độc. Mặt trời có thể chưa lên, nhưng trong lòng họ, ánh sáng đã bắt đầu lan tỏa, ấm áp và kiên định.

TrendingMore

Xem thêm