Chương 16: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

11:00:00 PM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 16: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 16/50

"Trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự, tiếng mưa rơi bên ngoài cửa kính như tiếng lòng đang thổn thức. Trí Tú khẽ chạm vào vạt áo Trân Ni, một cái chạm nhẹ tựa cánh hoa rơi, nhưng đủ làm rung chuyển cả thế giới của họ."

Thành phố Seoul những ngày tháng Mười luôn khoác lên mình một tấm áo choàng màu xám bạc, lạnh lẽo và đầy tâm tư. Cơn mưa tầm tã trút xuống từ buổi sớm, gột rửa những bụi bặm của chốn hào môn phồn hoa, nhưng dường như chẳng thể gột rửa được nỗi ưu phiền đang đọng lại trong ánh mắt của Kim Trân Ni. Cô đứng bên khung cửa sổ sát đất của căn biệt thự, nhìn ra phía xa nơi những ánh đèn đường bắt đầu le lói, mờ ảo như những đốm lửa cô độc giữa màn đêm.

Hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ phòng làm việc của Kim Trí Tú lan tỏa ra khắp không gian, một mùi hương trầm mặc, vững chãi nhưng cũng đầy khoảng cách. Trân Ni siết chặt chiếc ly thủy tinh trong tay, hơi ấm từ trà nóng truyền qua da thịt, nhưng chẳng cách nào làm ấm lên trái tim đang run rẩy vì những bí mật gia tộc đè nặng.

Bước chân nhẹ nhàng, gần như không tiếng động, Trí Tú xuất hiện phía sau cô. Người phụ nữ ấy vẫn vậy, luôn toát ra một vẻ điềm tĩnh đến đáng sợ, như một mặt hồ phẳng lặng nhưng ẩn chứa những dòng chảy xiết bên dưới. Cô vòng tay ôm lấy eo Trân Ni từ phía sau, cằm tựa nhẹ vào vai cô, hơi thở ấm nóng phả vào làn da trắng ngần khiến Trân Ni giật mình, nhưng ngay lập tức, cô thả lỏng cơ thể, tựa hẳn vào lồng ngực vững chãi của Trí Tú.

"Em đang nghĩ gì mà nhìn mưa lâu đến thế?" giọng Trí Tú trầm thấp, vang lên bên tai, dịu dàng như một khúc nhạc đệm giữa cơn giông bão.

Trân Ni khẽ mỉm cười, một nụ cười đượm buồn. Cô không quay lại, chỉ khẽ nghiêng đầu dựa vào thái dương của người kia. "Em đang nghĩ về những mảnh gương vỡ. Khi chúng ta cố gắng ghép lại một mối quan hệ dựa trên những mảnh vụn của lợi ích, liệu có bao giờ nó thực sự phản chiếu được sự chân thành? Hay chỉ là những hình ảnh méo mó của chính chúng ta trong mắt người đời?"

Trí Tú im lặng. Câu hỏi của Trân Ni xoáy sâu vào tâm can cô. Cô xoay người Trân Ni lại, đối diện với gương mặt thanh tú đang đượm nét u sầu dưới ánh đèn vàng nhạt. Đôi bàn tay Trí Tú, với những ngón tay thon dài, nâng niu khuôn mặt người con gái cô yêu như thể đang nâng niu một báu vật dễ vỡ. Ánh mắt họ giao nhau, trong khoảnh khắc ấy, mọi rào cản hào môn, những âm mưu tranh đoạt quyền lực, những cuộc gọi từ những cổ đông khắt khe... tất cả dường như tan biến.

"Trân Ni," Trí Tú thì thầm, giọng nói như tan vào không trung. "Anh biết những ngày qua là thử thách quá lớn đối với em. Sự kỳ vọng của gia tộc, những ánh nhìn soi mói, cả sự áp đặt mà anh vô tình mang lại. Nhưng hãy nhìn vào mắt anh. Ở nơi này, không có Kim tổng của tập đoàn Kim Thị, không có người thừa kế bị ràng buộc bởi hôn nhân thương mại. Chỉ có Kim Trí Tú, người đang đứng đây, vì em mà sẵn sàng đánh đổi cả thế giới."

Nước mắt Trân Ni trào ra, lặng lẽ chảy dài trên gò má. Sự yếu đuối mà cô luôn cố che giấu sau vẻ ngoài kiêu kỳ đã bị sự chân thành của Trí Tú làm cho tan chảy. Cô vùi đầu vào lòng ngực Trí Tú, tiếng nấc nghẹn ngào hòa cùng tiếng mưa rơi bên ngoài. Đó là nỗi đau của sự thấu hiểu, là sự giằng xé giữa tình yêu đích thực và những xiềng xích mà cô không thể tự mình tháo bỏ.

Trí Tú ôm chặt cô, vuốt ve mái tóc mượt mà, từng cái xoa lưng đều chứa đựng sự chở che vô điều kiện. Cô biết, họ đang đi trên một sợi dây mảnh mai bắc qua vực thẳm. Nhưng cô thà rơi xuống cùng Trân Ni còn hơn là phải đứng vững một mình trên đỉnh vinh quang mà không có cô bên cạnh. Trong căn phòng ấy, giữa cơn mưa lạnh lẽo của Seoul, họ tìm thấy nhau, không phải như những con cờ trong một ván bài chính trị, mà là hai linh hồn đang tìm kiếm sự cứu rỗi.

"Đừng sợ," Trí Tú nói, giọng kiên định. "Dù ngày mai mặt trời có không chiếu rọi, dù cơn mưa này có kéo dài đến vô tận, anh vẫn sẽ là người che chở cho em. Chúng ta không cần phải là một mảnh trăng tròn trịa hoàn hảo. Chỉ cần là mảnh trăng lưng chừng mây, dù khuyết thiếu, nhưng vẫn thuộc về nhau."

Đêm đó, họ không nói về tương lai, không nói về những khó khăn phía trước. Họ chỉ ở bên nhau, trong cái ôm siết chặt như sợ rằng nếu buông tay, người kia sẽ tan biến vào hư không. Mọi tranh đấu, mọi nỗi sợ hãi tạm thời lùi lại phía sau, nhường chỗ cho hơi ấm của tình yêu chân thành—thứ tình cảm vốn dĩ đã nảy mầm từ lâu trong những kẽ nứt của cuộc đời họ.

Trân Ni ngước nhìn Trí Tú, trong đôi mắt trong veo ấy phản chiếu hình bóng người phụ nữ đang vì cô mà thay đổi cả thế giới quan. Cô đưa tay chạm vào trái tim mình, rồi đặt lên ngực Trí Tú, cảm nhận nhịp đập của cả hai như đang hòa làm một. Hạnh phúc không phải là không có đau thương, mà là dù đau thương có bủa vây, họ vẫn chọn cách nắm chặt tay nhau, cùng đi qua những cơn mưa dài nhất của cuộc đời mình.

TrendingMore

Xem thêm