Thánh Vịnh 91, Thánh Vịnh 23 và Thánh Vịnh 35: Ba lời cầu nguyện mạnh mẽ giúp củng cố đức tin
Có những lúc trong cuộc sống chúng ta cảm thấy sức lực của mình đang cạn kiệt. Có những ngày chúng ta sợ hãi tương lai, những đêm tâm trí không thể nghỉ ngơi, và những hoàn cảnh chúng ta không biết phải đi theo con đường nào.
Đôi khi chúng ta phải đối diện với những vấn đề dường như quá lớn: khó khăn gia đình, những lo lắng về tài chính, bệnh tật, bất công, mất mát, thất vọng và những cuộc chiến trong tâm hồn mà không ai khác nhìn thấy.
Trong những thời điểm ấy, nhiều người tìm kiếm một lời có thể đem lại hy vọng. Họ tìm kiếm một lời cầu nguyện có thể lặp lại khi trái tim run sợ. Họ tìm kiếm một lời hứa nhắc nhở rằng họ không cô độc.
Kinh Thánh chứa đầy những lời an ủi, bảo vệ, hướng dẫn và hy vọng. Trong số đó, Thánh Vịnh 91, Thánh Vịnh 23 và Thánh Vịnh 35 qua nhiều thế hệ đã trở thành nguồn sức mạnh tinh thần sâu sắc đối với nhiều người.
Mỗi Thánh Vịnh cho chúng ta thấy một khía cạnh khác nhau trong mối quan hệ giữa con người với Thiên Chúa.
Thánh Vịnh 91 nói với chúng ta về sự bảo vệ và nơi nương náu.
Thánh Vịnh 23 nói với chúng ta về sự hướng dẫn, chu cấp và lòng tin tưởng.
Còn Thánh Vịnh 35 nhắc nhở rằng khi chúng ta phải đối diện với bất công và những người chống lại mình, chúng ta có thể phó thác hoàn cảnh của mình vào tay Thiên Chúa.
Hôm nay, chúng ta hãy cùng suy niệm về ba Thánh Vịnh này, không chỉ như những văn bản cổ xưa, mà như một lời mời gọi chúng ta một lần nữa đặt niềm tin nơi Thiên Chúa.
1. Thánh Vịnh 91: Thiên Chúa là nơi nương náu của chúng ta
Thánh Vịnh 91 mở đầu bằng một hình ảnh đầy sức mạnh: một người quyết định ở dưới sự che chở của Đấng Tối Cao và nghỉ ngơi dưới bóng của Đấng Toàn Năng.
Từ “ở” hay “cư ngụ” ở đây đặc biệt quan trọng.
Nó không có nghĩa là thỉnh thoảng ghé thăm.
Không có nghĩa là chỉ tìm đến Thiên Chúa khi gặp vấn đề.
Cư ngụ có nghĩa là ở lại.
Có nghĩa là chọn Thiên Chúa làm nơi nương náu thường xuyên của mình.
Nhiều khi chúng ta muốn Thiên Chúa bảo vệ mình, nhưng chúng ta vẫn cố gắng kiểm soát mọi thứ bằng sức riêng. Chúng ta muốn được an toàn, nhưng tâm trí vẫn bị mắc kẹt trong sợ hãi. Chúng ta muốn bình an, nhưng lại liên tục tưởng tượng ra tất cả những điều tồi tệ có thể xảy đến.
Thánh Vịnh 91 mời gọi chúng ta làm một điều khác: nghỉ ngơi.
Nghỉ ngơi không có nghĩa là phớt lờ những vấn đề.
Nghỉ ngơi có nghĩa là nhận ra rằng những vấn đề của chúng ta không lớn hơn Thiên Chúa.
Có những điều chúng ta không thể kiểm soát.
Có những người mà chúng ta không thể kiểm soát quyết định của họ.
Có những hoàn cảnh chúng ta không thể thay đổi.
Có những sự kiện trong tương lai mà chúng ta chưa biết.
Nhưng chúng ta có thể quyết định mình đặt niềm tin ở đâu.
Và tác giả Thánh Vịnh tuyên bố rằng Thiên Chúa là nơi nương náu.
Nơi nương náu là nơi chúng ta chạy đến khi cơn bão xuất hiện.
Khi mọi thứ dường như không còn an toàn, Thiên Chúa vẫn vững bền.
Khi hoàn cảnh thay đổi, Thiên Chúa vẫn ở đó.
Khi một số người rời bỏ chúng ta, Thiên Chúa vẫn ở đó.
Khi sức lực của chúng ta suy giảm, Thiên Chúa vẫn ở đó.
Vì vậy, một trong những bài học lớn của Thánh Vịnh 91 là sự an toàn cuối cùng của chúng ta không phụ thuộc vào việc không có vấn đề, nhưng phụ thuộc vào sự hiện diện của Thiên Chúa.
Điều này vô cùng quan trọng.
Đức tin không có nghĩa là chúng ta sẽ không bao giờ gặp khó khăn.
Đức tin có nghĩa là chúng ta không bước qua khó khăn một mình.
Thánh Vịnh nói về những nguy hiểm, sợ hãi, bệnh tật, đe dọa và những hoàn cảnh có thể gây đau khổ. Nhưng giữa tất cả những điều ấy vẫn xuất hiện một lời tuyên xưng lòng tin.
Người có đức tin có thể nhìn lên Thiên Chúa và nói:
“Lạy Chúa, con không biết ngày mai sẽ xảy ra điều gì, nhưng con biết con đang đặt niềm tin nơi ai.”
Đó là một lời cầu nguyện mạnh mẽ.
Không phải vì nó là một công thức kỳ diệu.
Không phải vì việc lặp lại những lời nhất định sẽ buộc Thiên Chúa phải làm theo điều chúng ta muốn.
Nó mạnh mẽ bởi vì nó thay đổi vị trí của trái tim chúng ta.
Nó đưa chúng ta ra khỏi sợ hãi và hướng đến tin tưởng.
Đưa chúng ta ra khỏi tuyệt vọng và nhớ lại niềm hy vọng.
Đưa chúng ta ra khỏi cảm giác cô độc và nhắc nhở rằng Thiên Chúa đang hiện diện.
Lời cầu nguyện lấy cảm hứng từ Thánh Vịnh 91
Lạy Chúa, hôm nay con đến trước Ngài và tìm kiếm nơi Ngài sự che chở.
Khi con sợ hãi, xin nhắc con rằng con không cô độc.
Khi con không nhìn thấy con đường phía trước, xin giúp con tin tưởng Ngài.
Khi tâm trí con tưởng tượng ra những điều tồi tệ nhất, xin ban cho con bình an.
Khi hoàn cảnh trở nên khó khăn, xin củng cố trái tim con.
Xin bảo vệ con khỏi những điều có thể phá hủy cuộc sống, đức tin và sự bình an của con.
Xin ban cho con sự khôn ngoan để đưa ra những quyết định đúng đắn.
Xin giúp con không trở thành nô lệ của sợ hãi.
Con muốn ở gần Ngài.
Con muốn học cách nghỉ ngơi trong sự hiện diện của Ngài.
Con không biết tương lai sẽ mang đến điều gì, nhưng con trao tương lai vào tay Ngài.
Amen.
2. Thánh Vịnh 23: Đức Chúa là Đấng Chăn Chiên của tôi
Nếu Thánh Vịnh 91 giới thiệu Thiên Chúa như nơi nương náu, thì Thánh Vịnh 23 lại giới thiệu một hình ảnh tuyệt đẹp khác: Thiên Chúa như Đấng Chăn Chiên.
Tác giả bắt đầu bằng một lời tuyên bố đơn giản nhưng sâu sắc:
“Đức Chúa là Đấng Chăn Chiên của tôi.”
Người chăn chiên biết đàn chiên của mình.
Người dẫn dắt chúng.
Cho chúng ăn.
Bảo vệ chúng.
Tìm kiếm những con bị lạc.
Và luôn ở gần chúng.
Khi Đa-vít sử dụng hình ảnh này, ông đang nói về một mối quan hệ của sự tin tưởng.
Con chiên không biết toàn bộ con đường.
Nó không biết ngày mai thức ăn sẽ ở đâu.
Nó không thể kiểm soát thời tiết.
Nó không biết nguy hiểm nào có thể xuất hiện.
Nhưng nó đi theo người chăn.
Hình ảnh này cũng mô tả cuộc sống của chúng ta.
Chúng ta cũng không biết toàn bộ con đường.
Chúng ta không biết một năm nữa sẽ xảy ra điều gì.
Chúng ta không biết cánh cửa nào sẽ mở và cánh cửa nào sẽ đóng.
Chúng ta không biết những người nào sẽ tiếp tục ở bên cạnh mình.
Chúng ta không biết những thử thách nào sẽ phải đối diện.
Nhưng chúng ta có thể tin tưởng nơi Đấng Chăn Chiên.
Vấn đề là nhiều khi chúng ta muốn trở thành người chăn của chính mình.
Chúng ta muốn kiểm soát từng chi tiết.
Muốn biết chính xác điều gì sẽ xảy ra.
Muốn có tất cả câu trả lời trước khi bước đi bước tiếp theo.
Nhưng cuộc sống không vận hành như vậy.
Đức tin dạy chúng ta bước đi ngay cả khi chưa nhìn thấy toàn bộ con đường.
Thánh Vịnh 23 nói rằng Thiên Chúa dẫn dân Ngài đến những đồng cỏ xanh tươi và bên dòng nước yên tĩnh.
Điều này nhắc chúng ta rằng Thiên Chúa không chỉ quan tâm đến việc chúng ta tồn tại.
Ngài cũng quan tâm đến tâm hồn chúng ta.
Có những người có rất nhiều thứ nhưng không có bình an.
Có tiền nhưng không có sự nghỉ ngơi.
Có thành công nhưng sống trong lo âu.
Có sự công nhận nhưng bên trong lại trống rỗng.
Thánh Vịnh 23 nhắc rằng có một nhu cầu sâu xa hơn những thứ vật chất: chúng ta cần tâm hồn mình tìm được sự nghỉ ngơi nơi Thiên Chúa.
“Ngài bổ sức cho tâm hồn tôi.”
Thật là một lời hứa tuyệt đẹp.
Bởi có những lúc thân thể vẫn tiếp tục hoạt động nhưng tâm hồn đã mệt mỏi.
Chúng ta mỉm cười trước mặt người khác, nhưng bên trong lại kiệt sức.
Chúng ta tiếp tục làm việc, chăm sóc gia đình và hoàn thành trách nhiệm, trong khi trái tim cần được chữa lành và phục hồi.
Tác giả Thánh Vịnh nhắc rằng Thiên Chúa có thể phục hồi những điều mà chính chúng ta không còn biết cách sửa chữa.
Ngài có thể trả lại hy vọng.
Ngài có thể đổi mới sức lực.
Ngài có thể dạy chúng ta bắt đầu lại.
Thung lũng tối tăm
Một trong những khoảnh khắc mạnh mẽ nhất của Thánh Vịnh 23 xuất hiện khi tác giả nói về thung lũng bóng tối của sự chết.
Hãy chú ý một điều quan trọng.
Tác giả không nói rằng mình sẽ không bao giờ đi qua thung lũng.
Ông nói rằng mình sẽ bước qua thung lũng mà không sợ hãi, bởi vì Thiên Chúa ở cùng ông.
Điều này hoàn toàn thay đổi cách nhìn của chúng ta.
Đôi khi chúng ta nghĩ rằng nếu Thiên Chúa ở cùng mình thì chúng ta sẽ không bao giờ có thung lũng.
Nhưng Kinh Thánh không đưa ra lời hứa như vậy.
Kinh Thánh đưa ra một điều khác:
Thiên Chúa sẽ ở cùng chúng ta ngay cả trong thung lũng.
Có thể hôm nay bạn đang đi qua một thung lũng.
Có thể đó là một thung lũng cảm xúc.
Một thung lũng gia đình.
Một thung lũng tài chính.
Một thung lũng của sự bất định.
Một thung lũng của đau khổ.
Có lẽ không ai hoàn toàn biết bạn đang trải qua điều gì.
Nhưng Thiên Chúa biết.
Và sự hiện diện của Thiên Chúa không biến mất chỉ vì chúng ta đang trải qua một giai đoạn khó khăn.
Đấng Chăn Chiên vẫn bước đi cùng chúng ta.
Vì vậy chúng ta có thể nói:
“Tôi sẽ không sợ.”
Không phải vì chúng ta mạnh mẽ.
Không phải vì chúng ta biết điều gì sẽ xảy ra.
Nhưng vì chúng ta biết ai đang bước đi bên cạnh mình.
Lời cầu nguyện lấy cảm hứng từ Thánh Vịnh 23
Lạy Chúa, Ngài là Đấng Chăn Chiên của con.
Xin hướng dẫn con khi con không biết phải quyết định điều gì.
Xin nuôi dưỡng con khi tâm hồn con trống rỗng.
Xin ban cho con sự nghỉ ngơi khi con mệt mỏi.
Xin phục hồi trái tim con khi nó bị tổn thương.
Xin dạy con bước đi với Ngài ngay cả khi con không hiểu con đường.
Khi con đi qua một thung lũng tối tăm, xin nhắc con rằng Ngài đang ở cùng con.
Khi con sợ hãi tương lai, xin giúp con tin tưởng.
Khi con mất hy vọng, xin thắp lại ánh sáng trong tâm hồn con.
Con không muốn sống bằng cách cố gắng kiểm soát tất cả.
Con muốn học cách đi theo Ngài.
Con muốn học cách lắng nghe sự hướng dẫn của Ngài.
Con muốn nghỉ ngơi trong sự chăm sóc của Ngài.
Amen.
3. Thánh Vịnh 35: Trao những cuộc chiến của chúng ta cho Thiên Chúa
Bây giờ chúng ta đến với Thánh Vịnh 35.
Thánh Vịnh này có một giọng điệu khác.
Ở đây chúng ta gặp một người đang trải qua sự chống đối, những lời buộc tội và bất công.
Điều này rất quan trọng bởi vì đời sống đức tin không chỉ bao gồm những thời điểm bình yên.
Cũng có những lúc xung đột.
Có những lúc chúng ta bị hiểu lầm.
Có những lúc người khác nói những điều bất công về chúng ta.
Có những lúc chúng ta làm điều đúng nhưng vẫn bị chỉ trích.
Có những lúc chúng ta cảm thấy không ai hiểu hoàn cảnh của mình.
Thánh Vịnh 35 dạy chúng ta một điều căn bản:
Chúng ta có thể đem hoàn cảnh của mình trình bày trước Thiên Chúa.
Điều này không có nghĩa là chúng ta phải đáp trả điều xấu bằng điều xấu.
Không có nghĩa là chúng ta phải tìm cách trả thù.
Ngược lại.
Tác giả Thánh Vịnh bày tỏ nỗi đau trước Thiên Chúa và xin Ngài hành động theo công lý.
Đây là một khác biệt sâu sắc.
Khi bị tổn thương, phản ứng đầu tiên của chúng ta có thể là đánh trả.
Chúng ta muốn chứng minh mình đúng.
Muốn người khác phải đau khổ giống như mình.
Muốn bảo vệ danh dự của mình.
Nhưng khi đặt hoàn cảnh vào tay Thiên Chúa, chúng ta bắt đầu giải phóng bản thân khỏi gánh nặng trả thù.
Chúng ta nói:
“Lạy Chúa, Ngài biết sự thật.
Ngài biết điều gì đã xảy ra.
Ngài biết trái tim con.
Ngài biết ý định của những người khác.
Con không thể kiểm soát tất cả những điều này.
Vì vậy con trao tất cả vào tay Ngài.”
Điều đó không có nghĩa là chúng ta phải ở lại trong những hoàn cảnh nguy hiểm hoặc bị lạm dụng.
Sự khôn ngoan cũng dạy chúng ta thiết lập ranh giới, tìm kiếm sự giúp đỡ và hành động đúng đắn khi cần thiết.
Nhưng chúng ta không cần để lòng thù ghét thống trị trái tim.
Chúng ta có thể tìm kiếm công lý mà không trở thành người đầy thù hận.
Chúng ta có thể bảo vệ sự thật mà không sống trong sự trả thù.
Chúng ta có thể đặt ra giới hạn mà không từ bỏ tình yêu.
Và chúng ta có thể cầu nguyện cho những người đã làm tổn thương mình, ngay cả khi chúng ta vẫn cần giữ khoảng cách với họ.
Thánh Vịnh 35 nhắc rằng Thiên Chúa nhìn thấy điều chúng ta không thể nhìn thấy.
Có thể người khác chỉ nhìn thấy một phần câu chuyện.
Nhưng Thiên Chúa nhìn thấy trái tim.
Thiên Chúa biết những giọt nước mắt mà không ai nhìn thấy.
Ngài biết những đêm chúng ta khóc trong im lặng.
Ngài biết những lời chúng ta chưa bao giờ có thể nói ra.
Ngài biết sự bất công chúng ta đã trải qua.
Vì vậy chúng ta có thể trao hoàn cảnh của mình cho Ngài.
Lời cầu nguyện lấy cảm hứng từ Thánh Vịnh 35
Lạy Chúa, Ngài biết hoàn cảnh của con.
Ngài biết khi nào con bị đối xử bất công.
Ngài biết những lời người khác đã nói chống lại con.
Ngài biết những vết thương con đang mang trong lòng.
Hôm nay con quyết định trao hoàn cảnh của con vào tay Ngài.
Con không muốn sống dưới sự thống trị của oán giận.
Con không muốn lòng thù ghét kiểm soát trái tim con.
Xin ban cho con sự khôn ngoan để biết khi nào cần nói và khi nào nên im lặng.
Xin ban cho con lòng can đảm để bảo vệ điều đúng.
Xin ban cho con sự khiêm nhường để nhận ra những lỗi lầm của chính mình.
Và xin ban cho con bình an để trao vào tay Ngài những điều con không thể kiểm soát.
Xin thực thi công lý theo ý Ngài.
Xin bảo vệ trái tim con khỏi cay đắng.
Xin giúp con bước đi trong sự thật.
Amen.
4. Ba Thánh Vịnh, ba nhu cầu của trái tim
Nếu chúng ta nhìn ba Thánh Vịnh này cùng nhau, chúng ta sẽ nhận ra một thông điệp vô cùng sâu sắc.
Thánh Vịnh 91 đáp lại nỗi sợ.
Thánh Vịnh 23 đáp lại sự bất định.
Thánh Vịnh 35 đáp lại sự bất công.
Và cả ba trải nghiệm này liên tục xuất hiện trong cuộc sống của chúng ta.
Chúng ta sợ hãi.
Chúng ta không biết điều gì sẽ xảy ra.
Và đôi khi chúng ta cảm thấy mình bị đối xử bất công.
Đó là lý do những Thánh Vịnh này vẫn có ý nghĩa sâu sắc.
Thánh Vịnh 91 dạy:
“Khi sợ hãi, hãy tìm nơi nương náu nơi Thiên Chúa.”
Thánh Vịnh 23 dạy:
“Khi không biết đi đâu, hãy đi theo Đấng Chăn Chiên.”
Thánh Vịnh 35 dạy:
“Khi đối diện với bất công, hãy trao hoàn cảnh của mình cho Thiên Chúa và đừng để lòng thù ghét phá hủy trái tim.”
Thật là một sự cân bằng đẹp đẽ.
Bảo vệ.
Hướng dẫn.
Công lý.
Nơi nương náu.
Sự dẫn đường.
Sự phó thác.
5. Đừng biến lời cầu nguyện thành một công thức kỳ diệu
Có một điều chúng ta cần nhớ.
Đọc một Thánh Vịnh không phải là một nghi thức ma thuật.
Cầu nguyện không phải là cách để thao túng Thiên Chúa.
Chúng ta không lặp lại những lời cầu nguyện để buộc trời phải làm chính xác điều chúng ta muốn.
Cầu nguyện thực sự là một mối quan hệ.
Khi cầu nguyện, chúng ta mở lòng trước Thiên Chúa.
Chúng ta thừa nhận sự lệ thuộc của mình.
Chúng ta thừa nhận những giới hạn của mình.
Chúng ta tìm kiếm sự khôn ngoan.
Chúng ta xin sức mạnh.
Và chúng ta học cách tin tưởng.
Vì vậy, nếu hôm nay bạn đang trải qua một khó khăn, bạn không cần phải đọc một lời cầu nguyện hoàn hảo.
Hãy nói với Thiên Chúa bằng sự chân thành.
Bạn có thể nói:
“Lạy Chúa, con sợ.”
“Lạy Chúa, con mệt mỏi.”
“Lạy Chúa, con không hiểu điều gì đang xảy ra.”
“Lạy Chúa, con đã bị tổn thương.”
“Lạy Chúa, con không biết phải làm gì.”
Những lời đơn giản ấy có thể trở thành khởi đầu của một cuộc trò chuyện sâu sắc với Thiên Chúa.
6. Khi màn đêm buông xuống
Có những người ban ngày có thể làm mình phân tâm.
Họ làm việc.
Họ trò chuyện với người khác.
Họ thực hiện những trách nhiệm của mình.
Nhưng khi màn đêm đến và mọi thứ trở nên im lặng, những suy nghĩ bắt đầu xuất hiện.
Sợ hãi.
Lo lắng.
Ký ức.
Những câu hỏi.
“Ngày mai sẽ thế nào?”
“Tôi sẽ giải quyết vấn đề này như thế nào?”
“Nếu mọi chuyện trở nên tồi tệ hơn thì sao?”
Trong những lúc ấy, chúng ta có thể nhớ đến Thánh Vịnh 91.
Chúng ta có thể nhớ rằng Thiên Chúa là nơi nương náu.
Chúng ta có thể nhớ Thánh Vịnh 23.
Chúng ta có thể nhớ rằng Đấng Chăn Chiên đang hiện diện.
Và chúng ta có thể nhớ Thánh Vịnh 35.
Chúng ta có thể trao những cuộc chiến của mình cho Thiên Chúa.
Trước khi ngủ, thay vì nuôi dưỡng nỗi sợ, chúng ta có thể nói:
“Lạy Chúa, hôm nay con đã làm tất cả những gì nằm trong khả năng của con.
Những điều con không thể giải quyết, con trao cho Ngài.
Xin chăm sóc gia đình con.
Xin chăm sóc tâm trí con.
Xin chăm sóc trái tim con.
Xin ban cho con sự nghỉ ngơi.
Ngày mai con sẽ tiếp tục bước đi với Ngài.”
Thái độ ấy có thể thay đổi cách chúng ta đối diện với màn đêm.
7. Khi chúng ta không biết phải quyết định thế nào
Cũng có những lúc chúng ta không sợ một kẻ thù bên ngoài.
Vấn đề đơn giản là chúng ta không biết phải làm gì.
Tôi có nên nhận cơ hội này không?
Tôi có nên chờ đợi không?
Tôi có nên thay đổi công việc không?
Tôi có nên tiếp tục mối quan hệ này không?
Tôi có nên chuyển đi không?
Tôi có nên bắt đầu lại không?
Có những quyết định có thể thay đổi hướng đi của cả cuộc đời.
Và trong những lúc ấy, Thánh Vịnh 23 có thể trở thành lời cầu nguyện hằng ngày:
“Lạy Chúa, Ngài là Đấng Chăn Chiên của con.
Xin dẫn dắt con.
Con không muốn đưa ra quyết định chỉ vì sợ hãi.
Con không muốn hành động chỉ vì áp lực.
Xin ban cho con sự khôn ngoan.
Xin đóng những cánh cửa không phù hợp với con.
Xin mở những cánh cửa phù hợp với ý Ngài.
Và xin ban cho con sự kiên nhẫn để chờ đợi.”
Đôi khi chúng ta muốn có câu trả lời ngay lập tức.
Nhưng Thiên Chúa cũng có thể dẫn dắt chúng ta qua sự chờ đợi.
Chờ đợi không phải lúc nào cũng có nghĩa là bị bỏ rơi.
Đôi khi nó có nghĩa là được chuẩn bị.
8. Khi chúng ta bị người khác làm tổn thương
Có một loại đau đớn thậm chí còn khó khăn hơn.
Đó là nỗi đau do những người chúng ta tin tưởng gây ra.
Khi một người xa lạ làm tổn thương chúng ta, điều đó rất đau.
Nhưng khi một người thân thiết làm chúng ta thất vọng, nỗi đau có thể sâu sắc hơn rất nhiều.
Một sự phản bội.
Một lời nói dối.
Một lời buộc tội.
Một sự bất công.
Một lời hứa bị phá vỡ.
Một lời nói tàn nhẫn.
Trong những lúc ấy, trái tim có thể bắt đầu đầy oán giận.
Và nếu không cẩn thận, một vết thương có thể biến thành một nhà tù.
Người đã làm tổn thương chúng ta có thể tiếp tục cuộc sống của họ, trong khi chúng ta vẫn sống xoay quanh những gì đã xảy ra.
Vì vậy chúng ta cần học cách trao những vết thương của mình cho Thiên Chúa.
Tha thứ không phải lúc nào cũng có nghĩa là nói rằng điều đã xảy ra là đúng.
Tha thứ cũng không có nghĩa là cho phép ai đó tiếp tục làm tổn thương chúng ta.
Tha thứ có nghĩa là bắt đầu giải phóng trái tim khỏi mong muốn trả thù.
Chúng ta có thể nói:
“Lạy Chúa, con không thể thay đổi quá khứ.
Con không thể xóa điều đã xảy ra.
Nhưng con không muốn nỗi đau này kiểm soát phần đời còn lại của con.
Con trao vết thương này cho Ngài.
Con trao sự tức giận cho Ngài.
Con trao mong muốn trả thù cho Ngài.
Xin Ngài thực thi công lý.
Và xin giúp con được chữa lành.”
Đó là một lời cầu nguyện của tự do.
9. Lời cầu nguyện cuối cùng dựa trên ba Thánh Vịnh
Bây giờ chúng ta hãy kết hợp những bài học của Thánh Vịnh 91, Thánh Vịnh 23 và Thánh Vịnh 35 thành một lời cầu nguyện.
Lạy Thiên Chúa,
Hôm nay con đến với Ngài như chính con.
Con không muốn che giấu những nỗi sợ của mình.
Con không muốn giả vờ mạnh mẽ khi con đang mệt mỏi.
Ngài biết trái tim con.
Ngài biết điều con đang trải qua.
Ngài biết những lo lắng, những câu hỏi và những vết thương của con.
Vì vậy hôm nay con tìm nơi Ngài sự nương náu.
Xin là sự bảo vệ của con khi con sợ hãi.
Xin là bình an của con khi tâm trí con bất an.
Xin là sức mạnh của con khi con cảm thấy mình không thể tiếp tục.
Xin dạy con ở lại dưới sự chăm sóc của Ngài.
Đừng để nỗi sợ thống trị những quyết định của con.
Khi con không biết phải đi con đường nào, xin Ngài là Đấng Chăn Chiên của con.
Xin dẫn con trên những con đường khôn ngoan.
Xin phục hồi tâm hồn con.
Xin ban cho con sự nghỉ ngơi.
Xin ban cho con sự kiên nhẫn.
Xin ban cho con sự phân định.
Và nếu con phải đi qua một thung lũng tối tăm, xin hãy bước đi cùng con.
Ngay cả khi con không thể nhìn thấy cuối con đường, xin giúp con tin rằng Ngài đang hiện diện.
Khi người khác làm tổn thương con, xin bảo vệ trái tim con khỏi cay đắng.
Khi con đối diện với bất công, xin ban cho con sự khôn ngoan để hành động đúng đắn.
Đừng để lòng thù ghét trở thành một phần của con.
Xin giúp con trao hoàn cảnh của mình vào tay Ngài.
Xin ban cho con lòng can đảm để làm điều đúng.
Xin ban cho con sự khiêm nhường để nhận ra lỗi lầm của mình.
Xin ban cho con sự khôn ngoan để đặt ra những ranh giới cần thiết.
Và xin ban cho con bình an để trao vào tay Ngài những điều con không thể kiểm soát.
Hôm nay con tuyên bố rằng con không muốn sống như nô lệ của sợ hãi.
Con không muốn sống như nô lệ của quá khứ.
Con không muốn sống như nô lệ của oán giận.
Con muốn bước đi với Ngài.
Con muốn tin tưởng Ngài.
Con muốn học cách nghỉ ngơi.
Con muốn học cách tha thứ.
Con muốn học cách chờ đợi.
Con muốn học cách đi theo sự hướng dẫn của Ngài.
Khi màn đêm đến, xin nhắc con rằng Ngài là nơi nương náu của con.
Khi sự bất định đến, xin nhắc con rằng Ngài là Đấng Chăn Chiên của con.
Khi bất công đến, xin nhắc con rằng con có thể trao hoàn cảnh của mình cho Ngài.
Và khi sức lực con suy giảm, xin nhắc con rằng sự hiện diện của Ngài đủ để ban cho con hy vọng.
Lạy Chúa, con đặt cuộc đời con trong tay Ngài.
Con đặt gia đình con trong tay Ngài.
Con đặt những kế hoạch của con trong tay Ngài.
Con đặt những lo lắng của con trong tay Ngài.
Con đặt tương lai của con trong tay Ngài.
Và con quyết định tin tưởng.
Amen.
Thánh Vịnh 91, Thánh Vịnh 23 và Thánh Vịnh 35 dạy chúng ta ba sự thật mà chúng ta có thể mang theo mỗi ngày.
Khi bạn sợ hãi, hãy nhớ Thánh Vịnh 91: Thiên Chúa có thể là nơi nương náu của bạn.
Khi bạn không biết phải làm gì, hãy nhớ Thánh Vịnh 23: Thiên Chúa có thể hướng dẫn bạn như một Đấng Chăn Chiên.
Khi bạn bị tổn thương hoặc đối diện với bất công, hãy nhớ Thánh Vịnh 35: bạn có thể đem hoàn cảnh của mình đến trước Thiên Chúa và bảo vệ trái tim khỏi lòng thù ghét.
Chúng ta không biết ngày mai sẽ mang đến điều gì.
Chúng ta không có tất cả câu trả lời.
Chúng ta không thể kiểm soát mọi hoàn cảnh.
Nhưng chúng ta có thể lựa chọn nơi mình đặt niềm tin.
Và niềm tin của chúng ta có thể đặt nơi Thiên Chúa.
Có thể hôm nay bạn đang bắt đầu một giai đoạn khó khăn.
Có thể bạn đang chờ đợi một câu trả lời.
Có thể bạn đang chiến đấu với nỗi sợ.
Có thể ai đó đã làm tổn thương bạn.
Hoặc có thể đơn giản là bạn đang mệt mỏi.
Vậy hãy dừng lại một chút.
Hít thở thật sâu.
Nếu có thể, hãy nhắm mắt lại.
Và hãy nhớ:
Bạn không cần phải một mình gánh tất cả những gì mình đang trải qua.
Bạn có thể cầu nguyện.
Bạn có thể trao phó.
Bạn có thể tin tưởng.
Bạn có thể bắt đầu lại.
Nguyện Thánh Vịnh 91 nhắc bạn rằng bạn có một nơi nương náu.
Nguyện Thánh Vịnh 23 nhắc bạn rằng bạn có một Đấng Chăn Chiên.
Và nguyện Thánh Vịnh 35 nhắc bạn rằng bạn không cần phải để sự bất công biến trái tim mình thành cay đắng.
Xin Thiên Chúa ban cho bạn bình an giữa cơn bão, sự hướng dẫn giữa những điều bất định và sức mạnh giữa mọi cuộc chiến.
Và ngay cả khi bạn không hiểu con đường, xin bạn vẫn có thể tiếp tục bước đi bằng đức tin.
Amen.
---------
Salmo 91, Salmo 23 y Salmo 35: Tres oraciones poderosas para fortalecer nuestra fe
Hay momentos en la vida en los que sentimos que nuestras fuerzas se están agotando. Hay días en los que tenemos miedo del futuro, noches en las que nuestra mente no encuentra descanso y situaciones en las que no sabemos qué camino tomar. A veces enfrentamos problemas que parecen demasiado grandes para nosotros: dificultades familiares, preocupaciones económicas, enfermedades, injusticias, pérdidas, decepciones y batallas interiores que nadie más puede ver.
En esos momentos, muchas personas buscan una palabra que les devuelva la esperanza. Buscan una oración que puedan repetir cuando el corazón tiembla. Buscan una promesa que les recuerde que no están solos.
La Biblia está llena de palabras de consuelo, protección, dirección y esperanza. Entre ellas encontramos tres salmos que, a lo largo de generaciones, han sido una fuente profunda de fortaleza espiritual: el Salmo 91, el Salmo 23 y el Salmo 35.
Cada uno de estos salmos nos presenta una dimensión diferente de nuestra relación con Dios.
El Salmo 91 nos habla de protección y refugio.
El Salmo 23 nos habla de dirección, provisión y confianza.
Y el Salmo 35 nos recuerda que, cuando enfrentamos injusticias y enemigos, podemos entregar nuestra causa en las manos de Dios.
Hoy vamos a meditar en estos tres salmos, no simplemente como textos antiguos, sino como una invitación a confiar nuevamente en Dios.
1. El Salmo 91: Dios es nuestro refugio
El Salmo 91 comienza presentándonos una imagen poderosa: una persona que decide habitar bajo el abrigo del Altísimo y descansar bajo la sombra del Todopoderoso.
La palabra “habitar” es especialmente importante.
No significa visitar ocasionalmente.
No significa buscar a Dios solamente cuando tenemos problemas.
Habitar significa permanecer.
Significa hacer de Dios nuestro refugio constante.
Muchas veces queremos que Dios nos proteja, pero seguimos intentando controlar todo con nuestras propias fuerzas. Queremos seguridad, pero nuestra mente permanece atrapada en el miedo. Queremos paz, pero continuamos imaginando todos los escenarios negativos que podrían suceder.
El Salmo 91 nos invita a hacer algo diferente: descansar.
Descansar no significa ignorar los problemas.
Descansar significa reconocer que nuestros problemas no son más grandes que Dios.
Hay cosas que no podemos controlar.
Hay personas cuyas decisiones no podemos controlar.
Hay circunstancias que no podemos cambiar.
Hay acontecimientos del futuro que todavía no conocemos.
Pero podemos decidir dónde colocar nuestra confianza.
Y el salmista declara que Dios es refugio.
Un refugio es el lugar al que acudimos cuando llega la tormenta.
Cuando todo parece inseguro, Dios permanece firme.
Cuando las circunstancias cambian, Dios permanece.
Cuando algunas personas nos abandonan, Dios permanece.
Cuando nuestras fuerzas disminuyen, Dios permanece.
Por eso, una de las grandes enseñanzas del Salmo 91 es que nuestra seguridad última no depende de la ausencia de problemas, sino de la presencia de Dios.
Esto es muy importante.
La fe no significa que nunca tendremos dificultades.
La fe significa que no atravesaremos las dificultades solos.
El salmo habla de peligros, temores, enfermedades, amenazas y situaciones que pueden producir angustia. Sin embargo, en medio de todo eso aparece una declaración de confianza.
El creyente puede mirar hacia Dios y decir:
“Señor, no sé qué ocurrirá mañana, pero sé en quién he puesto mi confianza.”
Esa es una oración poderosa.
No porque sea una fórmula mágica.
No porque repetir determinadas palabras obligue a Dios a hacer lo que nosotros queremos.
Es poderosa porque cambia la posición de nuestro corazón.
Nos saca del miedo y nos lleva hacia la confianza.
Nos saca de la desesperación y nos recuerda la esperanza.
Nos saca de la sensación de estar solos y nos recuerda que Dios está presente.
Una oración inspirada en el Salmo 91
Señor, hoy vengo delante de Ti buscando refugio.
Cuando tenga miedo, recuérdame que no estoy solo.
Cuando no pueda ver el camino, ayúdame a confiar en Ti.
Cuando mi mente imagine lo peor, dame paz.
Cuando las circunstancias sean difíciles, fortalece mi corazón.
Protégeme de aquello que pueda destruir mi vida, mi fe y mi paz.
Dame sabiduría para tomar buenas decisiones.
Ayúdame a no vivir esclavo del miedo.
Quiero habitar cerca de Ti.
Quiero aprender a descansar en Tu presencia.
No conozco todo lo que traerá el futuro, pero entrego el futuro en Tus manos.
Amén.
2. El Salmo 23: El Señor es mi pastor
Si el Salmo 91 nos presenta a Dios como refugio, el Salmo 23 nos presenta una imagen igualmente hermosa: Dios como Pastor.
El salmista comienza con una declaración sencilla y profunda:
“El Señor es mi pastor.”
Un pastor conoce a sus ovejas.
Las guía.
Las alimenta.
Las protege.
Busca a las que se pierden.
Y permanece cerca de ellas.
Cuando David utiliza esta imagen, está hablando de una relación de confianza.
Una oveja no conoce todo el camino.
No sabe dónde estará el alimento mañana.
No puede controlar el clima.
No sabe qué peligros pueden aparecer.
Pero sigue al pastor.
Esta imagen también describe muchas veces nuestra propia vida.
Nosotros tampoco conocemos todo el camino.
No sabemos qué sucederá dentro de un año.
No sabemos qué puertas se abrirán ni cuáles se cerrarán.
No sabemos qué personas permanecerán a nuestro lado.
No sabemos qué pruebas tendremos que enfrentar.
Pero podemos confiar en el Pastor.
El problema es que muchas veces queremos ser nuestros propios pastores.
Queremos controlar cada detalle.
Queremos saber exactamente qué ocurrirá.
Queremos tener todas las respuestas antes de dar el siguiente paso.
Pero la vida no funciona así.
La fe nos enseña a caminar incluso cuando no vemos todo el camino.
El Salmo 23 dice que Dios lleva a su pueblo a lugares de descanso y aguas tranquilas.
Esto nos recuerda que Dios no solamente está interesado en nuestra supervivencia.
También se preocupa por nuestra alma.
Hay personas que tienen muchas cosas, pero no tienen paz.
Tienen dinero, pero no descanso.
Tienen éxito, pero viven con ansiedad.
Tienen reconocimiento, pero sienten vacío interior.
El Salmo 23 nos recuerda que existe una necesidad más profunda que las cosas materiales: necesitamos que nuestra alma encuentre descanso en Dios.
“Él restaura mi alma.”
Qué hermosa promesa.
Porque hay momentos en los que el cuerpo continúa funcionando, pero el alma está cansada.
Sonreímos delante de los demás, pero por dentro estamos agotados.
Continuamos trabajando, cuidando a nuestra familia y cumpliendo nuestras responsabilidades, mientras nuestro corazón necesita ser restaurado.
El salmista nos recuerda que Dios puede restaurar lo que nosotros ya no sabemos cómo reparar.
Puede devolver esperanza.
Puede renovar nuestras fuerzas.
Puede enseñarnos a comenzar nuevamente.
El valle de sombra de muerte
Uno de los momentos más poderosos del Salmo 23 aparece cuando el salmista habla del valle de sombra de muerte.
Observemos algo importante.
El salmista no dice que nunca caminará por el valle.
Dice que caminará por él sin temer porque Dios está con él.
Esto cambia completamente nuestra perspectiva.
A veces pensamos que, si Dios está con nosotros, nunca tendremos valles.
Pero la Biblia no presenta esa promesa.
Presenta algo diferente:
Dios estará con nosotros incluso en el valle.
Tal vez hoy estás atravesando un valle.
Puede ser un valle emocional.
Un valle familiar.
Un valle financiero.
Un valle de incertidumbre.
Un valle de dolor.
Quizás nadie conoce completamente lo que estás viviendo.
Pero Dios lo conoce.
Y la presencia de Dios no desaparece porque atravesemos una temporada difícil.
El Pastor sigue caminando con nosotros.
Por eso podemos decir:
“No temeré.”
No porque seamos fuertes.
No porque sepamos qué va a suceder.
Sino porque sabemos quién camina a nuestro lado.
Una oración inspirada en el Salmo 23
Señor, Tú eres mi Pastor.
Guíame cuando no sepa qué decisión tomar.
Aliméntame cuando mi alma esté vacía.
Dame descanso cuando esté cansado.
Restaura mi corazón cuando haya sido herido.
Enséñame a caminar contigo incluso cuando no comprenda el camino.
Cuando atraviese un valle oscuro, recuérdame que Tú estás conmigo.
Cuando tenga miedo del futuro, ayúdame a confiar.
Cuando pierda la esperanza, vuelve a encender una luz dentro de mí.
No quiero vivir controlándolo todo.
Quiero aprender a seguirte.
Quiero aprender a escuchar Tu dirección.
Quiero descansar en Tu cuidado.
Amén.
3. El Salmo 35: Entregar nuestras batallas a Dios
Ahora llegamos al tercer salmo: el Salmo 35.
Este salmo tiene un tono diferente.
Aquí encontramos a una persona que está experimentando oposición, acusaciones e injusticias.
Y esto es importante porque la vida espiritual no consiste solamente en momentos tranquilos.
También existen momentos de conflicto.
Momentos en los que somos malinterpretados.
Momentos en los que alguien habla injustamente de nosotros.
Momentos en los que hacemos lo correcto y, aun así, somos criticados.
Momentos en los que sentimos que nadie comprende nuestra situación.
El Salmo 35 nos enseña algo fundamental:
Podemos llevar nuestra causa delante de Dios.
Esto no significa que debamos responder al mal con más mal.
No significa que debamos buscar venganza.
Al contrario.
El salmista expresa su dolor delante de Dios y pide que Dios actúe con justicia.
Esta es una diferencia profunda.
Cuando somos heridos, nuestra primera reacción puede ser devolver el golpe.
Queremos demostrar que tenemos razón.
Queremos que la otra persona sufra como nosotros sufrimos.
Queremos defender nuestro nombre.
Pero cuando colocamos nuestra causa en las manos de Dios, comenzamos a liberarnos del peso de la venganza.
Decimos:
“Señor, Tú conoces la verdad.
Tú sabes lo que ocurrió.
Tú conoces mi corazón.
Tú conoces las intenciones de los demás.
Yo no puedo controlar todo esto.
Por eso lo entrego en Tus manos.”
Eso no significa que debamos permanecer en situaciones abusivas o peligrosas.
La sabiduría también nos enseña a establecer límites, buscar ayuda y actuar correctamente cuando sea necesario.
Pero no necesitamos permitir que el odio domine nuestro corazón.
Podemos buscar justicia sin convertirnos en personas llenas de odio.
Podemos defender la verdad sin vivir consumidos por la venganza.
Podemos poner límites sin abandonar el amor.
Y podemos orar por aquellos que nos han hecho daño, incluso mientras mantenemos distancia de ellos.
El Salmo 35 nos recuerda que Dios ve lo que nosotros no podemos ver.
Quizás otros solamente ven una parte de la historia.
Dios ve el corazón.
Dios conoce las lágrimas que nadie vio.
Conoce las noches en las que lloramos en silencio.
Conoce las palabras que nunca pudimos decir.
Conoce la injusticia que experimentamos.
Por eso podemos entregarle nuestra causa.
Una oración inspirada en el Salmo 35
Señor, Tú conoces mi situación.
Tú sabes cuándo he sido tratado injustamente.
Tú conoces las palabras que fueron pronunciadas contra mí.
Conoces las heridas que llevo dentro.
Hoy decido entregarte mi causa.
No quiero vivir dominado por el resentimiento.
No quiero que el odio controle mi corazón.
Dame sabiduría para saber cuándo hablar y cuándo guardar silencio.
Dame valentía para defender lo correcto.
Dame humildad para reconocer mis propios errores.
Y dame paz para dejar en Tus manos aquello que yo no puedo controlar.
Haz justicia conforme a Tu voluntad.
Protege mi corazón de la amargura.
Ayúdame a caminar en verdad.
Amén.
4. Tres salmos, tres necesidades del corazón
Si observamos estos tres salmos juntos, encontramos un mensaje extraordinariamente profundo.
El Salmo 91 responde al miedo.
El Salmo 23 responde a la incertidumbre.
El Salmo 35 responde a la injusticia.
Y esas tres experiencias aparecen continuamente en nuestra vida.
Tenemos miedo.
No sabemos qué ocurrirá.
Y a veces sentimos que hemos sido tratados injustamente.
Por eso estos salmos siguen siendo tan significativos.
El Salmo 91 nos enseña:
“Cuando tengas miedo, busca refugio en Dios.”
El Salmo 23 nos enseña:
“Cuando no sepas hacia dónde ir, sigue al Pastor.”
El Salmo 35 nos enseña:
“Cuando enfrentes injusticia, entrega tu causa a Dios y no permitas que el odio destruya tu corazón.”
Qué hermoso equilibrio.
Protección.
Dirección.
Justicia.
Refugio.
Guía.
Entrega.
5. No conviertas la oración en una fórmula mágica
Hay algo que debemos recordar.
Leer un salmo no es un ritual mágico.
La oración no es una manera de manipular a Dios.
No repetimos palabras para obligar al cielo a hacer exactamente lo que queremos.
La verdadera oración es una relación.
Cuando oramos, abrimos nuestro corazón delante de Dios.
Reconocemos nuestra dependencia.
Admitimos nuestras limitaciones.
Buscamos sabiduría.
Pedimos fuerza.
Y aprendemos a confiar.
Por eso, si hoy estás pasando por una dificultad, no necesitas pronunciar una oración perfecta.
Habla con Dios con sinceridad.
Puedes decir:
“Señor, tengo miedo.”
“Señor, estoy cansado.”
“Señor, no entiendo lo que está sucediendo.”
“Señor, me han herido.”
“Señor, no sé qué hacer.”
Estas palabras sencillas pueden ser el comienzo de una profunda conversación con Dios.
6. Cuando llegue la noche
Hay personas que durante el día consiguen distraerse.
Trabajan.
Hablan con otros.
Realizan sus responsabilidades.
Pero cuando llega la noche y todo queda en silencio, aparecen los pensamientos.
El miedo.
La preocupación.
Los recuerdos.
Las preguntas.
“¿Qué pasará mañana?”
“¿Cómo solucionaré este problema?”
“¿Y si las cosas empeoran?”
En esos momentos, podemos recordar el Salmo 91.
Podemos recordar que Dios es refugio.
Podemos recordar el Salmo 23.
Podemos recordar que el Pastor está presente.
Y podemos recordar el Salmo 35.
Podemos entregar nuestras luchas a Dios.
Antes de dormir, en lugar de alimentar el miedo, podemos decir:
“Señor, hoy hice todo lo que estaba en mis manos.
Lo que no pude resolver, lo entrego a Ti.
Cuida de mi familia.
Cuida mi mente.
Cuida mi corazón.
Dame descanso.
Mañana volveré a caminar contigo.”
Esa actitud puede transformar nuestra manera de enfrentar la noche.
7. Cuando no sabemos qué decisión tomar
También hay momentos en los que no tenemos miedo de un enemigo externo.
Nuestro problema es simplemente que no sabemos qué hacer.
¿Debo aceptar esta oportunidad?
¿Debo esperar?
¿Debo cambiar de trabajo?
¿Debo continuar con esta relación?
¿Debo mudarme?
¿Debo comenzar de nuevo?
Hay decisiones que pueden cambiar el rumbo de nuestra vida.
Y en esos momentos, el Salmo 23 puede convertirse en una oración diaria:
“Señor, Tú eres mi Pastor.
Guíame.
No quiero tomar decisiones solamente por miedo.
No quiero actuar solamente por presión.
Dame sabiduría.
Cierra las puertas que no me convienen.
Abre las puertas que estén de acuerdo con Tu voluntad.
Y dame paciencia para esperar.”
A veces queremos respuestas inmediatas.
Pero Dios también puede guiarnos mediante la espera.
La espera no siempre significa abandono.
A veces significa preparación.
8. Cuando somos heridos por otras personas
Hay otro tipo de dolor que puede ser todavía más difícil.
El dolor causado por personas en quienes confiábamos.
Cuando un desconocido nos hiere, duele.
Pero cuando alguien cercano nos decepciona, puede doler mucho más.
Una traición.
Una mentira.
Una acusación.
Una injusticia.
Una promesa rota.
Una palabra cruel.
En esos momentos, el corazón puede comenzar a llenarse de resentimiento.
Y si no tenemos cuidado, una herida puede convertirse en una prisión.
La persona que nos hizo daño puede continuar con su vida, mientras nosotros seguimos viviendo alrededor de lo ocurrido.
Por eso necesitamos aprender a entregar nuestras heridas a Dios.
Perdonar no siempre significa decir que lo ocurrido estuvo bien.
Perdonar tampoco significa permitir que alguien continúe haciéndonos daño.
Perdonar significa comenzar a liberar nuestro corazón del deseo de venganza.
Podemos decir:
“Dios, yo no puedo cambiar el pasado.
No puedo borrar lo que ocurrió.
Pero no quiero que este dolor controle el resto de mi vida.
Te entrego mi herida.
Te entrego mi enojo.
Te entrego mi deseo de venganza.
Haz justicia.
Y ayúdame a sanar.”
Esa es una oración de libertad.
9. Una oración final basada en los tres salmos
Ahora unamos las enseñanzas del Salmo 91, del Salmo 23 y del Salmo 35 en una sola oración.
Señor Dios,
Hoy me acerco a Ti tal como soy.
No quiero esconder mis miedos.
No quiero fingir que soy fuerte cuando estoy cansado.
Tú conoces mi corazón.
Tú sabes lo que estoy viviendo.
Tú conoces mis preocupaciones, mis preguntas y mis heridas.
Por eso hoy busco refugio en Ti.
Sé mi protección cuando tenga miedo.
Sé mi paz cuando mi mente esté inquieta.
Sé mi fuerza cuando sienta que no puedo continuar.
Enséñame a habitar bajo Tu cuidado.
No permitas que el miedo gobierne mis decisiones.
Cuando no sepa qué camino tomar, sé mi Pastor.
Guíame por caminos de sabiduría.
Restaura mi alma.
Dame descanso.
Dame paciencia.
Dame discernimiento.
Y si tengo que atravesar un valle oscuro, camina conmigo.
Aunque no pueda ver el final del camino, ayúdame a confiar en que Tú estás presente.
Cuando otras personas me hieran, protege mi corazón de la amargura.
Cuando enfrente injusticia, dame sabiduría para actuar correctamente.
No permitas que el odio se convierta en parte de mí.
Ayúdame a entregar mi causa en Tus manos.
Dame valor para hacer lo correcto.
Dame humildad para reconocer mis errores.
Dame sabiduría para establecer límites.
Y dame paz para dejar en Tus manos lo que yo no puedo controlar.
Hoy declaro que no quiero vivir esclavo del miedo.
No quiero vivir esclavo del pasado.
No quiero vivir esclavo del resentimiento.
Quiero caminar contigo.
Quiero confiar en Ti.
Quiero aprender a descansar.
Quiero aprender a perdonar.
Quiero aprender a esperar.
Quiero aprender a seguir Tu dirección.
Cuando llegue la noche, recuérdame que Tú eres mi refugio.
Cuando llegue la incertidumbre, recuérdame que Tú eres mi Pastor.
Cuando llegue la injusticia, recuérdame que puedo entregarte mi causa.
Y cuando mis fuerzas disminuyan, recuérdame que Tu presencia es suficiente para darme esperanza.
Señor, pongo mi vida en Tus manos.
Pongo mi familia en Tus manos.
Pongo mis planes en Tus manos.
Pongo mis preocupaciones en Tus manos.
Pongo mi futuro en Tus manos.
Y decido confiar.
Amén.
Conclusión
El Salmo 91, el Salmo 23 y el Salmo 35 nos enseñan tres verdades que podemos llevar con nosotros cada día.
Cuando tengas miedo, recuerda el Salmo 91: Dios puede ser tu refugio.
Cuando no sepas qué hacer, recuerda el Salmo 23: Dios puede guiarte como un Pastor.
Cuando seas herido o enfrentes una injusticia, recuerda el Salmo 35: puedes llevar tu causa delante de Dios y proteger tu corazón del odio.
No sabemos qué traerá mañana.
No conocemos todas las respuestas.
No podemos controlar todas las circunstancias.
Pero podemos elegir dónde colocar nuestra confianza.
Y nuestra confianza puede estar en Dios.
Quizás hoy estás comenzando una etapa difícil.
Quizás estás esperando una respuesta.
Quizás estás luchando con miedo.
Quizás alguien te ha herido.
Quizás simplemente estás cansado.
Entonces detente por un momento.
Respira profundamente.
Cierra tus ojos si puedes.
Y recuerda:
No tienes que cargar solo con todo lo que estás viviendo.
Puedes orar.
Puedes entregar.
Puedes confiar.
Puedes comenzar nuevamente.
Que el Salmo 91 te recuerde que tienes un refugio.
Que el Salmo 23 te recuerde que tienes un Pastor.
Y que el Salmo 35 te recuerde que no necesitas permitir que la injusticia transforme tu corazón.
Que Dios te dé paz en medio de la tormenta, dirección en medio de la incertidumbre y fortaleza en medio de cada batalla.
Y que, aun cuando no entiendas el camino, puedas continuar caminando con fe.
Amén.