Chương 14: Những Cánh Hoa Rơi Giữa Tầng Không
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 14/50
"Nếu tình yêu là một bản nhạc, thì những ngày tháng này chính là những nốt trầm rung động, nơi Trí Tú và Trân Ni học cách giữ chặt tay nhau giữa cơn giông bão cuộc đời."
Thành phố Seoul những ngày tháng Mười, bầu trời luôn treo một màu chì nặng trĩu. Cơn mưa kéo dài từ đêm này sang đêm khác, gột rửa những bụi bặm của phố thị nhưng lại vô tình làm lòng người thêm phần hiu quạnh. Tại căn penthouse cao nhất của tập đoàn Kim Thị, Kim Trí Tú đứng tựa bên khung cửa kính sát đất, tầm mắt dõi về phía ánh đèn lung linh của thành phố phía xa. Trong tay cô là ly rượu vang đỏ đã vơi nửa, chất lỏng sóng sánh phản chiếu ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn treo tường kiểu Pháp.
Trí Tú không bật đèn chính. Căn phòng chìm trong một thứ ánh sáng xanh xám của những tia chớp xa xăm. Hương gỗ trầm dịu nhẹ hòa quyện cùng mùi mưa thoang thoảng tạo nên một bầu không khí trầm mặc, cô độc đến nao lòng. Cô đang đợi. Đợi một bóng hình, đợi một lời hồi đáp cho những hỗn loạn vừa qua.
Cửa chính khẽ mở, âm thanh nhẹ nhàng như một tiếng thở dài. Kim Trân Ni bước vào, mái tóc cô ướt đẫm bởi những giọt mưa bụi, chiếc áo khoác mỏng manh run rẩy theo nhịp thở. Cô đứng đó, nhìn bóng lưng vững chãi nhưng lại toát lên vẻ mệt mỏi của người phụ nữ mà cô gọi là vợ trên danh nghĩa, cũng là người đang dần chiếm trọn lấy từng ngóc ngách trong trái tim kiêu hãnh của cô.
Trí Tú không quay lại, giọng cô trầm thấp như tiếng đàn cello lạc nhịp: "Em về rồi. Mưa lạnh lắm, sao không gọi tài xế đón tận nơi?"
Trân Ni siết chặt quai túi xách, đôi mắt vốn dĩ sắc sảo thường ngày giờ đây phủ một tầng sương mỏng. Cô bước chậm rãi về phía Trí Tú, mỗi bước chân như đè nặng bởi những áp lực từ gia tộc, từ sự kỳ vọng khắc nghiệt của giới hào môn. "Em muốn đi bộ. Chỉ là... muốn nghe tiếng mưa rơi để biết mình vẫn còn đang tồn tại giữa cái xã hội hào nhoáng này thôi."
Trí Tú xoay người lại, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt ướt át của Trân Ni. Một sự rung động mãnh liệt dâng trào. Cô đặt ly rượu xuống bàn, tiến lại gần, bàn tay hơi thô ráp nhưng ấm áp nhẹ nhàng vén lọn tóc ướt dính trên gương mặt thanh tú của Trân Ni. "Đừng tự làm mình đau như thế. Em biết là dù cả thế giới này quay lưng, chị vẫn luôn đứng đó, ngay tại nơi này, chờ em."
Trân Ni nhắm mắt, tựa đầu vào lòng bàn tay Trí Tú. Cô cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể đối phương, một sự bình yên hiếm hoi giữa những ngày giông bão. Sự xung đột giữa lý trí - thứ luôn nhắc nhở cô về những rào cản gia tộc - và con tim - thứ đang đập loạn nhịp vì người phụ nữ này - khiến cô thấy nghẹn ngào. "Trí Tú, chúng ta là gì của nhau? Một hợp đồng? Hay là... sự cứu rỗi?"
Câu hỏi của Trân Ni như một nhát dao khứa vào lòng Trí Tú. Cô ôm lấy bờ vai gầy guộc của Trân Ni, kéo cô vào lòng, thì thầm vào tai cô những lời chân thành nhất: "Nếu là hợp đồng, chị đã không phải thao thức mỗi đêm vì lo lắng cho giấc ngủ của em. Nếu là sự cứu rỗi, thì có lẽ cả hai chúng ta đều là những kẻ cùng khổ đang tìm kiếm ánh sáng của nhau. Với chị, em không phải là đối tác, em là mặt trời của chị, dù cho ngoài kia cơn mưa có kéo dài đến vĩnh cửu."
Đêm đó, giữa căn phòng sang trọng nhưng tĩnh lặng đến đáng sợ, họ không nói về những con số, không nói về những cổ đông hay những âm mưu gia tộc. Họ chỉ lặng lẽ ngồi bên nhau, tay đan chặt tay. Những ngón tay thon dài của Trí Tú lướt nhẹ trên mu bàn tay Trân Ni, như đang vẽ nên một bản đồ hạnh phúc trong tương lai. Sự chở che dịu dàng của Trí Tú đã hóa giải mọi sự kiêu kỳ và phòng vệ của Trân Ni. Cô tựa vào vai Trí Tú, cảm nhận nhịp tim của đối phương như một bản nhạc dìu dắt cô vượt qua những hoài nghi.
Hạnh phúc trong thế giới hào môn vốn dĩ mỏng manh như cánh hoa rơi giữa tầng không, nhưng trong khoảnh khắc này, Trí Tú và Trân Ni đã chọn cách tin tưởng. Họ hiểu rằng, sau mỗi cơn mưa, dù bầu trời có u tối đến đâu, chỉ cần họ còn nắm chặt tay nhau, mặt trời vẫn sẽ ở đó, tỏa sáng rạng rỡ phía sau những đám mây. Đó là lời hứa, là sự hy sinh thầm lặng, và là khởi đầu cho một tình yêu đích thực đang dần nảy mầm giữa những vết nứt của định mệnh.
Cơn mưa ngoài kia vẫn rơi, nhưng trong căn phòng nhỏ này, mùa xuân đã bắt đầu len lỏi vào từng hơi thở. Trí Tú đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Trân Ni, nụ hôn chứa đựng tất cả sự si tình và che chở mà cô đã dành cho người phụ nữ này suốt bấy lâu nay. Đêm còn dài, nhưng nỗi đau dường như đã lùi lại phía sau, nhường chỗ cho niềm hy vọng về một ngày mai nắng ấm.