Chương 18: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 18/50
"Trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự, Trí Tú chậm rãi chạm vào những ngón tay đang run rẩy của Trân Ni. Cô không nói, chỉ dùng sự ấm áp của lòng bàn tay để xoa dịu những hoài nghi đang bủa vây lấy tâm hồn người con gái cô trân quý hơn cả sinh mệnh."
Thành phố Seoul những ngày cuối thu dường như mang một nỗi buồn man mác, không ồn ào vội vã như thường lệ mà trầm mặc dưới làn mưa phùn giăng lối. Kim Trí Tú đứng bên khung cửa kính sát đất của căn penthouse xa hoa, nhìn xuống những ánh đèn đường li ti bên dưới, lòng cô cũng tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng. Phía sau lưng cô, tiếng bước chân nhẹ nhàng của Trân Ni vang lên, mang theo hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài tây – mùi hương luôn khiến tâm trí Trí Tú trở nên dịu lại sau những giờ đàm phán căng thẳng ở Kim Thị.
Trân Ni bước đến, dừng lại cách Trí Tú một khoảng đủ gần để cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể người kia, nhưng cũng đủ xa để giữ lại sự kiêu kỳ vốn có của một nhà thiết kế tài năng. Cô nhìn bóng lưng cao gầy, vững chãi của Trí Tú, lòng bỗng dấy lên một nỗi niềm khó tả. Cuộc hôn nhân này vốn là một bản hợp đồng thương mại, một sự sắp đặt của gia tộc hào môn, nhưng chẳng biết từ lúc nào, những rung động không tên đã len lỏi vào từng nhịp đập của cả hai, khiến ranh giới giữa lý trí và con tim ngày càng trở nên mong manh.
Trí Tú khẽ xoay người, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt có chút ưu tư của Trân Ni. Cô không hỏi tại sao nàng lại thức giấc, cũng không hỏi về những áp lực mà nàng đang phải gánh chịu từ phía gia đình. Cô chỉ đưa tay, nhẹ nhàng vén lọn tóc vương trên gương mặt thanh tú của nàng, giọng nói trầm ấm như một bản tình ca vang lên trong đêm vắng: "Trân Ni, nếu đêm nay quá dài để chờ đợi một ngày mai nắng ấm, vậy thì hãy để tôi trở thành mái hiên che chở cho em khỏi những giọt mưa này."
Trân Ni ngẩn người, cổ họng nghẹn lại. Sự dịu dàng của Trí Tú giống như một loại độc dược ngọt ngào, khiến nàng muốn đắm chìm, nhưng lý trí lại liên tục nhắc nhở nàng về khoảng cách, về những định kiến hào môn đang chực chờ bủa vây. Nàng khẽ cúi đầu, bàn tay đan chặt vào nhau: "Trí Tú, chị luôn đối xử với em như vậy, liệu có phải là sự thương hại cho một kẻ đang lạc lối trong mê cung của chính mình?"
Trí Tú mỉm cười, một nụ cười không pha lẫn tạp chất, mang theo cả sự bao dung mà chỉ người thực sự yêu thương mới có thể dành cho người kia. Cô tiến gần hơn, nắm lấy đôi bàn tay lạnh giá của Trân Ni, truyền cho nàng hơi ấm từ lòng bàn tay mình: "Thương hại ư? Nếu là thương hại, tôi đã chẳng dành trọn những đêm trắng để lo lắng cho từng bản vẽ của em, chẳng vì một ánh mắt buồn của em mà lòng tôi như bị ai bóp nghẹt. Trân Ni, đây không phải là hợp đồng, đây là trái tim tôi đang lên tiếng."
Không gian xung quanh như ngưng đọng. Tiếng mưa rơi ngoài cửa kính lúc này dường như trở thành bản nhạc nền hoàn hảo cho khoảnh khắc rung động của hai tâm hồn. Trân Ni ngước nhìn người phụ nữ trước mặt, trong đôi mắt nàng, Trí Tú không còn là vị tổng tài lạnh lùng quyền lực của giới kinh doanh, mà là một người phụ nữ si tình, sẵn sàng vì nàng mà vứt bỏ tất cả những kiêu ngạo thường nhật. Nàng tiến lại gần, tựa đầu vào vai Trí Tú, hít hà mùi hương quen thuộc ấy, cảm thấy mọi rào cản hào môn, mọi lo âu về tương lai dường như đều tan biến.
"Nếu đây là một giấc mơ, em chỉ mong mình đừng bao giờ tỉnh dậy," Trân Ni thì thầm, giọng nói mảnh mai như làn khói. Trí Tú ôm chặt lấy nàng, cằm tựa nhẹ lên mái tóc mềm mại: "Vậy thì hãy để giấc mơ này kéo dài cả đời, được không? Cho dù ngoài kia có là bão tố hay giông tố, chỉ cần em còn bên cạnh, tôi sẽ là mặt trời của riêng em, sưởi ấm những ngày đông giá rét này."
Đêm đó, trong căn phòng đầy ắp ánh sáng vàng nhạt, họ đã không nói về những tranh đấu gia tộc, không nói về những danh vọng phù phiếm. Họ chỉ lặng lẽ tận hưởng sự hiện diện của nhau, sự gắn kết giữa hai linh hồn vốn dĩ cô độc đã tìm thấy bến đỗ trong nhau. Đó là sự hòa quyện của tình yêu thuần khiết, một tình yêu nảy mầm từ những trắc trở, lớn lên giữa những nghi ngại và cuối cùng đơm hoa kết trái trong sự hy sinh thầm lặng của cả hai.
Tuy nhiên, sự bình yên vốn dĩ là một món quà xa xỉ trong giới hào môn. Ngày hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua lớp sương mù, những tờ báo sáng đã đưa tin về cuộc khủng hoảng tài chính tại tập đoàn Kim Thị, cùng với đó là những đồn đoán về sự rạn nứt trong cuộc hôn nhân của hai nàng. Trí Tú phải đối mặt với những cổ đông khắt khe, còn Trân Ni phải đứng trước những áp lực từ giới truyền thông. Những hiểu lầm bắt đầu nảy sinh từ những tin đồn ác ý, những bức ảnh bị cắt ghép cố tình chia rẽ lòng tin giữa hai người.
Trân Ni đứng trong xưởng thiết kế của mình, nhìn những mảnh vải lụa đang dang dở, lòng đau xót khi nghe những lời bàn tán về việc Trí Tú đang tìm cách lợi dụng tên tuổi của nàng để cứu vãn công ty. Nàng không tin, nhưng sự im lặng khó hiểu của Trí Tú trong suốt hai ngày qua khiến nàng không khỏi nghi hoặc. Liệu rằng, trong thế giới của những con số và lợi nhuận, trái tim có thực sự tồn tại một vị trí xứng đáng?
Đến tối muộn, khi Trí Tú trở về, gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi sau những trận chiến trên thương trường. Cô nhìn thấy Trân Ni đang ngồi bên bàn làm việc, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cửa sổ. Cô bước đến, định đưa tay ôm lấy nàng, nhưng Trân Ni đã khẽ tránh né. Một khoảng lặng kéo dài, nặng nề đến nghẹt thở. Trí Tú hiểu rằng, sự im lặng của cô đã vô tình tạo ra một bức tường ngăn cách giữa hai người.
"Trân Ni, em tin tôi không?" Trí Tú lên tiếng, giọng nói có chút khản đặc. Trân Ni quay đầu lại, đôi mắt nàng ngân ngấn nước nhưng vẫn giữ được vẻ kiêu hãnh vốn có: "Em muốn tin, nhưng người ta nói rằng, đối với những người như chị, tình yêu chỉ là một món phụ kiện đắt tiền để tô điểm cho sự nghiệp. Chị có thể cho em một lời giải thích không?"
Trí Tú nhìn sâu vào mắt nàng, không một chút chần chừ, cô lấy từ trong túi áo ra một bản kế hoạch chuyển nhượng tài sản. Cô đặt nó lên bàn, đôi mắt kiên định: "Đây là tất cả những gì tôi có. Nếu tôi mất đi Kim Thị, tôi vẫn còn em. Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng để từ bỏ tất cả danh vọng này chỉ để đổi lấy sự bình yên cho chúng ta. Em là sự lựa chọn duy nhất của tôi, không phải công ty, không phải gia tộc, mà là em."
Trân Ni bàng hoàng nhìn tờ giấy trước mặt. Nàng biết rõ giá trị của bản kế hoạch này, nó không chỉ là tiền bạc, mà là sự nghiệp cả đời của Trí Tú, là tâm huyết mà cô đã dồn vào để xây dựng đế chế Kim Thị. Việc cô sẵn sàng buông bỏ tất cả vì nàng đã xóa tan mọi nghi hoặc trong lòng Trân Ni. Nàng nhận ra, mình đã quá ích kỷ khi để những tin đồn vô căn cứ làm lung lay tình cảm chân thành mà Trí Tú dành cho mình.
Nàng tiến tới, vòng tay ôm lấy cổ Trí Tú, nước mắt rơi xuống vai áo người kia: "Em xin lỗi, em đã quá ngốc nghếch khi nghe theo những lời đàm tiếu. Đừng bao giờ rời xa em, Trí Tú, làm ơn." Trí Tú mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ hơn bao giờ hết, cô ôm chặt lấy nàng, như muốn khảm nàng vào tâm khảm. "Tôi sẽ không bao giờ để em phải một mình đối mặt với mưa gió nữa. Dù ngày mai có ra sao, chúng ta sẽ cùng nhau bước qua."
Đêm đó, cơn mưa bên ngoài đã tạnh, để lại những giọt nước đọng trên lá cây lấp lánh dưới ánh trăng. Mảnh trăng đáy lưng chừng mây dường như cũng đang mỉm cười chúc phúc cho hai người. Họ đã cùng nhau đi qua những nghi ngại, những thử thách hào môn để hiểu rằng, chỉ cần lòng còn hướng về nhau, thì dù ở bất cứ đâu, họ vẫn sẽ là mặt trời của đời nhau, rực rỡ và vĩnh cửu.