Chương 17: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 17/50
"Trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự, tiếng mưa rơi bên ngoài cửa kính như tiếng lòng thổn thức. Trí Tú khẽ chạm vào vạt áo Trân Ni, một cái chạm nhẹ tựa cánh hoa rơi, nhưng đủ để lay động cả một vùng trời bình yên mà cả hai đã cố công vun đắp."
Thành phố Seoul những ngày tháng mười một, bầu trời xám xịt như một tấm màn nhung cũ kỹ bị bỏ quên. Những hạt mưa li ti, lạnh lẽo, rơi đều đặn xuống mặt đường nhựa đen bóng, tạo nên những vòng tròn sóng nước rồi tan biến. Trong căn biệt thự nằm biệt lập trên đồi cao của tập đoàn Kim Thị, không gian tĩnh mịch đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng nhịp đập của những trái tim đang lạc lõng.
Kim Trí Tú đứng bên cửa sổ sát đất, tay cầm một ly vang đỏ, ánh mắt xa xăm dõi theo những tia chớp chớp nhoáng trên nền trời đen thẳm. Cô là một nữ tổng tài quyết đoán, người luôn đứng vững trước mọi sóng gió của thương trường, nhưng giờ đây, bóng lưng cô lại toát lên một vẻ cô độc đến xé lòng. Đằng sau cô, Kim Trân Ni ngồi trên chiếc ghế bành bọc nhung, vây quanh là những bản phác thảo dang dở. Cô là một nhà thiết kế tài năng, kiêu hãnh và rực rỡ, nhưng trong căn phòng này, sự rực rỡ ấy dường như bị nuốt chửng bởi sự im lặng đầy áp lực.
"Em còn định thức đến bao giờ?" Trí Tú lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng mang theo nỗi ưu tư không thể giấu giếm. Cô xoay người lại, ánh mắt dịu dàng xuyên qua không gian, đặt lên gương mặt đang hiện rõ vẻ mệt mỏi của người con gái mình yêu.
Trân Ni khẽ ngước mắt, đôi mắt mèo sắc sảo giờ đây phủ một tầng sương mờ. Cô buông cây bút chì trên tay, tiếng bút chạm mặt bàn vang lên khô khốc. "Chỉ cần hoàn thành bộ sưu tập này, em sẽ có thể chứng minh với gia tộc rằng em không chỉ là một món đồ trang trí trong cuộc hôn nhân thương mại này, Trí Tú à."
Câu nói ấy như một nhát dao sắc bén cắt ngang bầu không khí tĩnh lặng. Trí Tú bước lại gần, mỗi bước chân cô như đè nặng thêm nỗi niềm trắc trở. Cô ngồi xuống cạnh Trân Ni, bàn tay thon dài khẽ chạm vào mái tóc mềm mại của đối phương. Trân Ni không né tránh, cô nhắm mắt lại, tựa đầu vào vai Trí Tú. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng trên người Trí Tú luôn là liều thuốc an thần duy nhất giúp cô giữ được sự tỉnh táo giữa những âm mưu hào môn đầy rẫy.
"Nếu thế giới này quá tàn nhẫn với em, hãy để tôi làm mặt trời che chở cho em dưới cơn mưa này. Đừng cố gắng gồng mình lên như thế, em khiến lòng tôi đau đến nghẹt thở."
Trân Ni mở mắt, nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm như hồ thu của Trí Tú. Sự kiêu hãnh trong lòng cô tan chảy. Cô khẽ thì thầm: "Tại sao chúng ta lại phải khó khăn đến thế? Hợp đồng hôn nhân vốn dĩ chỉ là một tờ giấy, nhưng tại sao nó lại trói buộc trái tim em chặt đến thế? Em sợ rằng, khi mặt trời lên, cũng là lúc ánh sáng của chúng ta vụt tắt."
Trí Tú mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ làm bừng sáng cả căn phòng. Cô áp hai bàn tay vào má Trân Ni, nâng niu như thể nâng niu một báu vật duy nhất còn sót lại giữa thế giới đầy rẫy sự dối trá này. "Trân Ni, mặt trời không bao giờ tắt. Nó chỉ tạm ẩn mình sau những tầng mây. Và dù cơn mưa có dữ dội đến đâu, tôi vẫn sẽ ở đây, đứng ngay bên cạnh em, che chở cho em cho đến khi bình minh thực sự xuất hiện."
Đêm dần về khuya, tiếng mưa bên ngoài dần nhỏ lại, chỉ còn lại tiếng hơi thở đều đặn của hai người đan xen vào nhau. Những hiểu lầm, những rào cản từ phía gia tộc, những ánh nhìn soi mói của giới thượng lưu, tất cả đều bị gạt ra khỏi căn phòng này. Trong khoảnh khắc ấy, họ không phải là nữ tổng tài quyền lực hay nhà thiết kế danh giá, họ chỉ là hai tâm hồn đang tìm cách sưởi ấm cho nhau.
Trí Tú nhẹ nhàng cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán Trân Ni. Đó không phải là một nụ hôn nồng cháy, mà là sự hứa hẹn, sự gắn kết của hai mảnh đời đang nỗ lực tìm kiếm hạnh phúc đích thực. Trân Ni vòng tay ôm lấy eo Trí Tú, siết chặt như thể sợ rằng nếu buông ra, người kia sẽ tan biến vào hư không. Mảnh trăng nhỏ ngoài kia lấp ló sau tầng mây, soi rọi đôi bóng quấn quýt, như một chứng nhân cho tình yêu đang âm thầm nảy mầm giữa cơn giông bão của cuộc đời.
Ngày mai, sóng gió sẽ lại đến. Ngày mai, những cuộc họp căng thẳng, những toan tính từ phía đối tác và sự phản đối kịch liệt từ gia đình sẽ tiếp tục bủa vây. Nhưng trong đêm nay, họ đã chọn cách tin tưởng. Họ đã chọn cách yêu thương. Bởi vì, dù thế giới ngoài kia có nghiệt ngã đến đâu, chỉ cần còn có nhau, mọi cơn mưa rồi cũng sẽ qua, và mặt trời vẫn sẽ rạng rỡ như vốn dĩ nó phải thuộc về.
Trí Tú thì thầm vào tai Trân Ni, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng gió thoảng qua kẽ lá: "Ngủ đi, ngày mai mọi chuyện sẽ ổn thôi. Tôi hứa." Trân Ni mỉm cười, một nụ cười bình yên, chìm dần vào giấc ngủ sâu trong vòng tay ấm áp của người mình thương. Căn biệt thự trở lại với vẻ tĩnh lặng vốn có, nhưng giờ đây, nó không còn cô độc nữa. Bởi vì giữa những bức tường lạnh lẽo, tình yêu đã nở hoa.