Chương 12: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

1:03:00 AM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 12: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 12/50

"Trong không gian tĩnh lặng của căn hộ cao cấp, nơi ánh trăng hắt hiu đậu trên đôi vai gầy, Trí Tú nhận ra rằng, dù cả thế giới có quay lưng, nàng vẫn muốn là mặt trời duy nhất sưởi ấm tâm hồn đầy tổn thương của Trân Ni."

Thành phố Seoul về đêm, dưới những tầng mây xám xịt của một mùa hạ đầy bất ổn, hiện lên như một bức tranh thuỷ mặc nhạt nhoà. Những ánh đèn neon từ các toà cao ốc chọc trời hắt xuống mặt đường ướt đẫm sau cơn mưa rào, tạo thành những dải lụa màu sắc vặn xoắn, kỳ ảo nhưng cũng đầy cô độc. Trong căn penthouse sang trọng của Kim gia, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng nhịp đập của những trái tim đang lạc lối. Kim Trí Tú đứng tựa mình bên khung cửa kính lớn, tay cầm ly rượu vang đỏ đã vơi quá nửa, ánh mắt nàng xa xăm nhìn về phía đường chân trời, nơi những mảnh trăng khuyết đang cố trốn mình sau những đám mây dày đặc.

Trí Tú không phải là một người dễ dàng để lộ cảm xúc, thế nhưng tối nay, lớp vỏ bọc tổng tài lạnh lùng ấy dường như đã nứt ra. Nàng nhớ về ánh mắt của Trân Ni lúc chiều nay tại buổi tiệc tối của tập đoàn. Một ánh mắt chứa đựng sự kiêu hãnh của một nhà thiết kế tài năng, nhưng sâu trong đó lại là một sự hoang mang, một nỗi buồn không tên mà chỉ mình nàng có thể chạm tới. Trí Tú thở dài, tiếng thở dài tan vào không trung, mang theo hương gỗ đàn hương thoang thoảng trên áo vest của nàng. Nàng biết, cuộc hôn nhân thương mại này vốn dĩ là một ván cờ, nhưng giờ đây, quân cờ mang tên Trân Ni đã bắt đầu làm xáo trộn toàn bộ nhịp điệu trong trái tim nàng.

Tình yêu vốn dĩ không phải là những toan tính trên bàn giấy, mà là sự run rẩy không thể kiểm soát khi đứng cạnh một người mà ta biết, dù có muốn hay không, cũng đã trở thành hơi thở của chính mình.

Cánh cửa phòng khẽ mở, tiếng bước chân nhẹ nhàng của Trân Ni vang lên trên sàn gỗ. Nàng bước vào như một làn khói mỏng, chiếc váy lụa đen ôm sát cơ thể, mái tóc xoã dài che khuất một phần gương mặt thanh tú. Trân Ni không nói gì, nàng chỉ lặng lẽ đi đến bên cạnh Trí Tú, đứng cách nàng một khoảng vừa đủ để cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ đối phương. Trí Tú khẽ nghiêng đầu, ánh mắt nàng dịu dàng bao lấy thân ảnh người phụ nữ bên cạnh. "Em vẫn chưa ngủ sao?" - Giọng Trí Tú trầm ấm, như một bản tình ca cổ điển vang lên giữa đêm vắng.

Trân Ni khẽ cắn môi, nàng nhìn vào ly rượu trong tay Trí Tú rồi lại nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cơn mưa bắt đầu rơi lấm tấm trở lại. "Chị cũng vậy mà, phải không?" - Trân Ni đáp, giọng nàng nhỏ nhẹ, mang theo chút âm hưởng của sự mệt mỏi sau một ngày dài đối đầu với những định kiến trong ngành thời trang. Sự im lặng bao trùm lấy cả hai. Đó không phải là sự im lặng ngột ngạt, mà là sự im lặng chứa đựng biết bao nhiêu tâm tư chưa thể gọi tên. Trân Ni bước đến gần hơn, những ngón tay thon dài của nàng khẽ chạm vào cánh tay Trí Tú. Một luồng điện nhẹ chạy dọc sống lưng nàng, khiến cả hai đều khẽ run lên.

"Trí Tú, chị có bao giờ cảm thấy mình là một quân cờ không?" - Trân Ni bất chợt hỏi, ánh mắt nàng long lanh như chứa đựng cả bầu trời sao đang rơi rụng. Câu hỏi ấy như một nhát dao găm vào lòng Trí Tú. Nàng quay người lại, đối diện với Trân Ni, đôi bàn tay ấm áp của nàng nhẹ nhàng áp lên má Trân Ni, lau đi một giọt nước mắt vô thức lăn dài. "Với chị, em chưa bao giờ là quân cờ. Em là người mà chị muốn bảo vệ, là mặt trời duy nhất mà chị muốn giữ lại cho riêng mình giữa cơn mưa này."

Lời tỏ tình ấy, dù không hoa mỹ, nhưng lại chân thành đến mức làm Trân Ni nghẹn lời. Nàng tựa đầu vào vai Trí Tú, cảm nhận sự vững chãi của người phụ nữ mà nàng từng nghĩ là kẻ thù, là người đứng ở phía đối diện trong cuộc đời này. Sự kiêu hãnh của một nàng tiểu thư tài hoa giờ đây tan chảy, nhường chỗ cho sự yếu đuối cần được chở che. Trí Tú vòng tay qua eo Trân Ni, kéo nàng sát vào lòng mình. Nàng cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán cao của Trân Ni, hương thơm từ tóc nàng quyện vào khứu giác Trí Tú, tạo nên một sự bình yên lạ kỳ. Đêm đó, trong không gian ấy, không còn hào môn, không còn những âm mưu quyền lực, chỉ còn hai tâm hồn đang tìm cách sưởi ấm cho nhau.

Thế nhưng, cuộc đời vốn không bao giờ là một đường thẳng phẳng lặng. Ngày mai, khi ánh mặt trời ló rạng, những sóng gió của gia tộc Kim Thị lại tiếp tục ập đến. Những bản báo cáo, những cuộc họp cổ đông, và cả sự nghi kỵ từ những kẻ ngoài cuộc sẽ lại bủa vây họ. Nhưng ngay lúc này, trong vòng tay của Trí Tú, Trân Ni cảm thấy mình như một mảnh trăng nhỏ được mây che chở, tạm thời tách biệt khỏi thế giới xô bồ bên ngoài. Nàng khẽ thì thầm vào tai Trí Tú: "Nếu ngày mai mọi thứ đều tan vỡ, liệu chị có vẫn đứng ở đây, chờ em không?" - Trí Tú siết chặt vòng tay, giọng nàng quả quyết và đầy dịu dàng: "Dù thế giới có sụp đổ, chị vẫn sẽ ở đây, bởi vì em chính là lý do để chị tồn tại."

Ánh trăng ngoài kia đã khuất hẳn sau những rặng mây, nhưng trong lòng họ, một mặt trời vừa mới bắt đầu toả sáng. Đó là ánh sáng của niềm tin, của tình yêu chân thành đã vượt qua những rào cản khắc nghiệt nhất. Họ biết, con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, nhưng chỉ cần còn có nhau, mọi cơn mưa đều sẽ trở thành những kỷ niệm đẹp đẽ mà họ cùng nhau đi qua. Khi những cơn gió đêm thổi qua khung cửa sổ, mang theo hơi lạnh đầu mùa, Trí Tú nhẹ nhàng bế Trân Ni lên, đưa nàng về phía căn phòng ngủ ấm áp. Sự dịu dàng ấy không chỉ là tình yêu, mà còn là lời hứa, một lời hứa mà nàng sẽ thực hiện cho đến tận cùng của cuộc đời này.

TrendingMore

Xem thêm