Chương 11: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 11/50
"Đêm ấy, mưa không chỉ rơi ngoài cửa sổ, mà còn thấm đẫm vào từng khe hở trong tâm hồn họ. Trí Tú khẽ chạm vào bàn tay đang run rẩy của Trân Ni, thì thầm rằng, dù thế giới có đảo điên, nàng vẫn là mảnh trăng duy nhất cô muốn giữ lại giữa lưng chừng mây."
Thành phố Seoul chìm trong một màn sương mờ ảo, những hạt mưa li ti như những mảnh pha lê vỡ vụn, rơi đều đặn lên mặt kính của tòa cao ốc Kim Thị. Kim Trí Tú đứng tựa bên khung cửa sổ lớn, đôi mắt sâu thẳm hướng về phía chân trời đang dần bị bóng tối nuốt chửng. Trên tay cô là ly rượu vang đỏ đã vơi đi một nửa, màu rượu sóng sánh như máu của một trái tim đang thổn thức. Không gian văn phòng rộng lớn trở nên cô độc đến lạ kỳ, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ cổ trên tường vang vọng như tiếng đập của thời gian đang dần trôi đi trong sự tĩnh lặng.
Hôm nay, những áp lực từ hội đồng quản trị về bản hợp đồng hôn nhân thương mại lại một lần nữa bị khơi dậy. Họ không quan tâm đến hạnh phúc của cô, họ chỉ quan tâm đến những con số, đến những quyền lợi được đan cài chặt chẽ giữa hai gia tộc. Trí Tú khẽ thở dài, hơi thở phả vào mặt kính tạo thành một lớp sương mỏng, che khuất đi ánh đèn rực rỡ của thành phố phía dưới. Cô tự hỏi, liệu có bao giờ cô có thể thực sự tự do, hay mãi mãi chỉ là quân cờ trong ván cờ chính trị của những người đứng đầu?
Cánh cửa phòng làm việc khẽ mở, một bóng hình mảnh mai bước vào. Kim Trân Ni, với chiếc váy lụa đen ôm sát cơ thể, mang theo hơi lạnh của đêm mưa và hương thơm dịu nhẹ của hoa nhài. Nàng đứng cách cô vài bước chân, ánh mắt vừa kiêu kỳ lại vừa ẩn chứa sự nhạy cảm khó tả. Sự xuất hiện của nàng khiến nhịp đập trong lòng Trí Tú lỗi nhịp. Cô đặt ly rượu xuống bàn, xoay người lại, ánh mắt chạm vào ánh mắt nàng. Trong phút chốc, không gian như ngừng lại.
"Trí Tú, anh trai tôi vừa gọi. Ông ấy muốn chúng ta xuất hiện tại buổi dạ tiệc ngày mai. Họ muốn công khai mối quan hệ này một cách chính thức hơn..."
Trân Ni lên tiếng, giọng nói của nàng nhẹ như tiếng lá rơi nhưng lại nặng trĩu những ưu tư. Nàng bước lại gần, dừng lại ngay sát bên cạnh cô. Trí Tú có thể cảm nhận được luồng hơi ấm tỏa ra từ cơ thể nàng, một sự đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của căn phòng. Cô đưa tay, khẽ vuốt nhẹ lọn tóc vương trên vai nàng, ngón tay run rẩy chạm vào làn da trắng mịn. Cô biết, đằng sau sự kiêu kỳ ấy là một tâm hồn đang chịu đựng nhiều tổn thương. Trân Ni không chỉ là đối tác, nàng là một phần máu thịt mà cô đã vô tình khắc sâu vào tâm trí mình từ bao giờ không hay.
"Nếu em không muốn, chúng ta có thể từ chối," Trí Tú dịu dàng nói, ánh mắt cô xoáy sâu vào đôi mắt nàng, tìm kiếm một sự phản kháng, hay một lời cầu cứu. Trân Ni khẽ cười, một nụ cười chua chát: "Chúng ta có quyền sao? Hào môn không chấp nhận sự từ chối, cũng như không chấp nhận sự yếu đuối. Chỉ cần một bước sai, mọi thứ chúng ta xây dựng sẽ sụp đổ, và cả hai chúng ta đều hiểu, cái giá phải trả không hề nhỏ."
Trân Ni bước tới, đặt tay lên ngực trái của Trí Tú. Trái tim cô đang đập những nhịp đập dồn dập, mạnh mẽ. "Tôi chỉ sợ..." Trân Ni nói, giọng nghẹn ngào, "Tôi sợ rằng nếu chúng ta cứ tiếp tục giả vờ như thế này, đến một ngày, ngay cả chính chúng ta cũng quên mất đâu là thật, đâu là diễn. Tôi sợ một ngày, tình yêu này bị vùi dập dưới những toan tính, chỉ còn lại mảnh trăng vỡ vụn dưới cơn mưa."
Trí Tú không nói gì, cô ôm chặt lấy nàng vào lòng. Cái ôm của cô không chỉ là sự che chở, mà còn là lời thề nguyện thầm lặng. Trong bóng tối, hai người phụ nữ nương tựa vào nhau, tìm kiếm hơi ấm giữa những rạn nứt của gia tộc. Trí Tú cúi xuống, hôn lên mái tóc thơm mùi hoa nhài của nàng, thì thầm: "Dù thế giới có đổi thay, dù cơn mưa có lạnh lẽo đến đâu, tôi vẫn sẽ là mặt trời của em. Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương em, kể cả chính bản thân tôi."
Đêm đó, họ không nói về công việc, không nói về những âm mưu chính trị. Họ chỉ lặng lẽ ngồi bên nhau, nghe tiếng mưa đập vào cửa sổ, cảm nhận sự tồn tại của đối phương trong từng hơi thở. Đó là khoảnh khắc hiếm hoi họ được sống thật với chính mình, giữa một thế giới đầy rẫy sự giả tạo. Trí Tú nắm chặt lấy bàn tay Trân Ni, những ngón tay đan chặt vào nhau như muốn hòa quyện vào làm một. Nàng tựa đầu lên vai cô, đôi mắt nhắm nghiền, tận hưởng sự bình yên mong manh. Họ biết rõ, ngày mai khi ánh nắng lên, họ sẽ phải đối mặt với những cơn bão lớn hơn, nhưng ít nhất, ngay tại thời điểm này, họ vẫn có nhau.
Khi những tia sáng đầu tiên của buổi sớm mai xuyên qua lớp sương mù, Trí Tú vẫn giữ nguyên tư thế cũ, nhìn ngắm gương mặt đang say ngủ của Trân Ni. Vẻ đẹp của nàng khi ngủ dịu dàng như một bức tranh nghệ thuật, không chút vướng bận ưu phiền. Cô biết con đường phía trước còn rất dài, rất nhiều chông gai, nhưng nhìn thấy nàng, cô lại có thêm động lực. Cô sẽ bảo vệ nàng, bảo vệ tình yêu của họ bằng mọi giá. Bởi vì đối với cô, Trân Ni không chỉ là người vợ trên danh nghĩa, mà là tất cả những gì cô khao khát có được trong cuộc đời hào môn tẻ nhạt này.
Mặt trời bắt đầu hé rạng, nhưng những đám mây đen vẫn còn lơ lửng, báo hiệu một cơn mưa mới sắp bắt đầu. Nhưng lần này, Trí Tú không còn sợ hãi. Cô đã học được cách yêu, cách hy sinh, và quan trọng nhất, cô đã học được cách giữ lấy mảnh trăng của đời mình trước khi nó tan biến vào hư không.