Chương 1: Lời Ước Hẹn Bên Dưới Màn Mưa Phùn
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 1/50
"Hôn nhân đối với họ, ban đầu chỉ là những con số trên giấy mực. Nhưng ai biết được, trong cơn mưa lạnh lẽo của cuộc đời, đôi bàn tay lại tìm thấy nhau như định mệnh."
Seoul những ngày cuối thu luôn mang một vẻ đẹp u buồn đến nao lòng. Bầu trời xám xịt, những dải mây nặng trĩu vắt ngang qua những tòa cao ốc chọc trời của tập đoàn Kim Thị, nơi ánh đèn neon hắt xuống mặt đường ướt đẫm tạo thành những vệt màu nhòe nhoẹt. Trong căn phòng làm việc ở tầng cao nhất, Kim Trí Tú đứng tựa mình vào khung cửa kính sát đất, bàn tay thon dài cầm ly rượu vang đỏ, những ngón tay khẽ miết lên thành ly pha lê trong suốt. Ánh mắt cô, vốn luôn sắc sảo và quyết đoán trên thương trường, giờ đây lại mang một nét trầm tư hiếm thấy.
Hôm nay là ngày định mệnh, ngày mà cuộc đời cô sẽ rẽ sang một hướng khác, một hướng đi đã được vạch sẵn bởi những toan tính gia tộc. Hôn nhân thương mại – bốn chữ ấy nghe thật xa xỉ nhưng cũng đầy rẫy sự ngột ngạt. Cô, Kim Trí Tú, người thừa kế sáng giá của đế chế Kim Thị, sắp sửa kết hôn với một người mà cô chỉ mới gặp qua những bức ảnh trên hồ sơ. Kim Trân Ni – tiểu thư của tập đoàn thời trang danh giá, một bông hồng kiêu sa của giới thượng lưu Seoul.
Tiếng gõ cửa vang lên đều đặn, cắt ngang dòng suy nghĩ của Trí Tú. Người trợ lý bước vào, đặt một xấp tài liệu lên bàn làm việc rồi khẽ cúi đầu: 'Thưa Tổng tài, cô Kim Trân Ni đã đến. Cô ấy đang đợi ở phòng khách VIP.' Trí Tú đặt ly rượu xuống, hít một hơi thật sâu. Cô chỉnh lại vạt áo vest đen chỉnh tề, gương mặt lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có. Khi cô bước vào phòng khách, không gian như lắng đọng lại. Kim Trân Ni ngồi đó, chiếc váy lụa màu kem ôm sát lấy thân hình mảnh mai, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên bờ vai gầy. Cô ấy đẹp, một vẻ đẹp thoát tục nhưng cũng đầy sự xa cách, giống như một đóa hoa quỳnh chỉ nở trong đêm.
Trí Tú khẽ lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng không giấu nổi sự dè dặt: 'Cô Kim, rất vui được gặp cô. Tôi tin rằng chúng ta đều hiểu mục đích của cuộc gặp này.'
Trân Ni ngước nhìn cô, đôi mắt to tròn, sáng ngời nhưng ẩn chứa sự phản kháng ngầm. Cô nở một nụ cười nhạt, nụ cười không chạm tới đáy mắt: 'Chào cô Kim. Mục đích của chúng ta là gì, chẳng phải chúng ta đều rõ hơn ai hết sao? Một sự hợp tác trên danh nghĩa, để gia tộc có thể yên lòng, để cổ phiếu không bị lung lay. Tôi không kỳ vọng gì nhiều ở cuộc hôn nhân này, và hy vọng cô cũng vậy.'
Căn phòng đột nhiên rơi vào tĩnh lặng. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc nghe thật rõ ràng. Trí Tú bước lại gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Cô có thể ngửi thấy mùi hương nước hoa nhẹ nhàng, thanh tao tỏa ra từ người đối diện – mùi của hoa nhài trắng trong sương sớm. Trí Tú khẽ nhếch môi, ánh mắt cô xoáy sâu vào đôi mắt của Trân Ni: 'Cô Kim, cô có vẻ rất tự tin vào sự lạnh lùng của mình. Nhưng đời người khó nói trước, tờ giấy hôn thú này có thể trói buộc chúng ta, nhưng liệu nó có trói buộc được cảm xúc của chúng ta không?'
Trân Ni đứng dậy, chiếc váy khẽ lay động theo chuyển động của cô. Cô đối diện trực diện với Trí Tú, không hề né tránh: 'Cảm xúc là thứ xa xỉ trong giới hào môn, thưa cô Kim. Tôi đã học cách cất giữ nó từ lâu.' Nói đoạn, cô bước về phía cửa, chiếc gót giày nện xuống sàn đá cẩm thạch nghe thật sắc lạnh. Nhưng ngay khi cô chạm vào tay nắm cửa, một cơn mưa bất chợt đổ xuống, nặng hạt và dữ dội. Trí Tú bất giác tiến lại gần, che chở cho Trân Ni khi cô ấy khựng lại trước khung cửa sổ lớn đang bị mưa táp vào.
Trong khoảnh khắc ấy, không gian như ngừng trôi. Ánh sáng của thành phố bên ngoài hắt vào, chiếu lên gương mặt thanh tú của Trân Ni, làm nổi bật những giọt mưa còn vương trên cửa kính. Trí Tú nhìn cô, lòng bỗng dấy lên một cảm xúc khó gọi tên. Sự kiêu hãnh của Trân Ni, sự yếu đuối ẩn sau vẻ ngoài cứng cỏi ấy, tất cả như một thỏi nam châm thu hút cô. Cô vươn tay, vô thức vén lọn tóc vương trên trán Trân Ni. Một cử chỉ nhỏ bé, nhưng đủ để khiến Trân Ni giật mình, đôi mắt cô dao động, nhịp tim bỗng chốc đập nhanh hơn thường lệ.
Đêm đó, sau khi cuộc gặp kết thúc, Trí Tú đứng dưới mưa, để làn nước lạnh buốt thấm vào vai áo. Cô tự hỏi, liệu mình đã đúng hay sai khi chấp nhận cuộc hôn nhân này. Nhưng tận sâu trong lòng, cô biết, hình bóng của người con gái kiêu kỳ kia đã bắt đầu len lỏi vào tâm trí cô. Trân Ni, đóa hoa của sự kiêu hãnh, rồi sẽ trở thành mặt trời duy nhất sưởi ấm tâm hồn cô trong những ngày đông giá rét. Cuộc hành trình của họ chỉ mới bắt đầu, giữa những cơn mưa hào môn, tình yêu đôi khi lại nảy nở từ những vết rạn nhỏ nhất, để rồi trở thành một bản trường ca bất tận của thanh xuân và sự hy sinh.
Trí Tú khép đôi mắt, tiếng mưa rơi như tiếng lòng cô đang thổn thức. Ngày mai, tờ hôn thú sẽ được ký, và ngày mai, cuộc đời cô sẽ chính thức thuộc về Trân Ni. Một sự sắp đặt, nhưng cũng là một định mệnh. Cô tin rằng, dù khởi đầu có lạnh lẽo đến đâu, chỉ cần trái tim còn đập, tình yêu chân thành sẽ tìm được đường về nhà.