Chương 13: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

3:01:00 AM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 13: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 13/50

"Trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự, tiếng mưa rơi bên ngoài cửa kính như tiếng lòng đang thổn thức. Trí Tú khẽ chạm vào bờ vai run rẩy của Trân Ni, một cái chạm nhẹ tựa cánh hoa rơi, nhưng đủ để xoay chuyển cả thế giới của cả hai."

Thành phố Seoul đêm nay chìm trong một màu xám tro nhạt nhòa, những hạt mưa li ti giăng kín khắp các con phố, tựa như màn sương mờ ảo che khuất những ánh đèn neon rực rỡ của hào môn. Trong căn penthouse tầng cao nhất của Kim gia, không khí lạnh lẽo bao trùm, chỉ có tiếng kim đồng hồ cổ điển gõ nhịp đều đặn, chậm rãi, như đang đếm ngược những mảnh vỡ của một mối quan hệ đang đứng bên bờ vực thẳm.

Kim Trân Ni ngồi co mình trên chiếc sofa nhung màu tro, đôi mắt phượng vốn dĩ sắc sảo giờ đây chỉ còn lại vẻ u buồn xa xăm. Cô nhìn ra ngoài cửa kính, nơi những giọt mưa chảy dài thành từng vệt, giống như những giọt nước mắt vô hình của một người con gái đang lạc lối. Chiếc váy ngủ lụa màu trắng ôm lấy thân hình mảnh mai của cô, trông cô nhỏ bé đến tội nghiệp giữa không gian xa hoa rộng lớn này.

Tiếng mở cửa khẽ khàng vang lên. Kim Trí Tú bước vào, trên người vẫn còn vương chút hơi lạnh của đêm đông. Cô vừa trở về sau một cuộc họp kéo dài đầy căng thẳng với các cổ đông. Gương mặt thanh tú của Trí Tú thoáng lộ vẻ mệt mỏi, nhưng ngay khi nhìn thấy hình bóng Trân Ni, ánh mắt cô bỗng chốc dịu lại, như thể vừa trút bỏ được gánh nặng của cả thế giới bên ngoài.

Trí Tú tiến lại gần, giọng cô trầm thấp, ấm áp như làn gió nhẹ thổi qua rừng thông: "Trân Ni, sao em vẫn chưa ngủ? Ngoài trời lạnh lắm, sao không đắp thêm chăn?"

Trân Ni không quay đầu lại, đôi môi mỏng khẽ mấp máy, giọng nói nhẹ bẫng, tan vào không trung: "Trí Tú, chị có bao giờ cảm thấy mình giống như một con búp bê bị nhốt trong lồng kính không? Mọi thứ xung quanh đều hoàn hảo, đều lấp lánh, nhưng lại thiếu đi sự sống chân thật."

Trí Tú khựng lại, cô chậm rãi ngồi xuống cạnh Trân Ni, khoảng cách giữa họ đủ gần để cảm nhận được hơi ấm lan tỏa. Cô đưa bàn tay thon dài, khẽ vén lọn tóc vương trên gương mặt Trân Ni, ánh mắt cô đong đầy sự thấu hiểu: "Chị hiểu. Hào môn này vốn dĩ là một chiếc lồng vàng. Nhưng Trân Ni à, em không phải là búp bê. Em là ánh mặt trời duy nhất còn sót lại trong cuộc đời đầy những toan tính của chị."

Sự chân thành trong lời nói của Trí Tú khiến Trân Ni run lên. Cô quay sang, bắt gặp ánh mắt si tình, sâu thẳm của Trí Tú. Trong khoảnh khắc ấy, mọi rào cản, mọi hiểu lầm, mọi áp lực gia tộc dường như tan biến. Chỉ còn lại hai trái tim đang đập cùng một nhịp điệu. Trân Ni vươn tay, chạm nhẹ vào gương mặt Trí Tú, làn da mát lạnh của cô đối lập với hơi ấm từ tay Trí Tú.

"Chị luôn bảo vệ em, nhưng chị có bao giờ nghĩ đến bản thân mình không? Chị đang gánh vác cả tập đoàn, cả kỳ vọng của gia tộc, vậy còn chị thì sao? Chị có hạnh phúc không?" câu hỏi của Trân Ni như một mũi kim đâm nhẹ vào trái tim Trí Tú. Đó là một nỗi đau ngọt ngào, bởi nó xuất phát từ sự quan tâm mà Trân Ni dành cho cô.

Trí Tú mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ nhất mà cô chỉ dành cho người con gái này: "Hạnh phúc của chị đơn giản lắm, chỉ là được nhìn thấy em an yên mỗi ngày. Những sóng gió ngoài kia, để chị lo. Em chỉ cần là một Kim Trân Ni kiêu kỳ, tự do với những thiết kế của mình, là đủ rồi."

Đêm muộn, tiếng mưa bắt đầu nặng hạt hơn, trút xuống như muốn gột rửa những bụi bặm của một ngày dài. Trong căn phòng ngập tràn hương hoa nhài thoang thoảng, Trí Tú nhẹ nhàng ôm Trân Ni vào lòng. Cô cảm nhận được sự run rẩy, sự yếu đuối và cả sự tin tưởng tuyệt đối mà Trân Ni dành cho mình. Sự gắn kết giữa họ không chỉ là nghĩa vụ của một bản hợp đồng hôn nhân, mà đã dần trở thành một sợi dây định mệnh vô hình, bền chặt và sâu sắc.

Trân Ni rúc đầu vào lồng ngực Trí Tú, nghe tiếng nhịp tim đều đặn của cô, tâm hồn cô bỗng cảm thấy bình yên đến lạ. Những hoài nghi, những lo âu về tương lai, về sự chống đối của gia tộc... tất cả đều tạm gác lại. Chỉ trong khoảnh khắc này, trong vòng tay này, cô mới thực sự cảm thấy mình được là chính mình.

"Trí Tú, nếu một ngày nào đó... thế giới này quay lưng lại với chúng ta, chị sẽ làm gì?" Trân Ni thì thầm, giọng nói như tiếng thở dài trong đêm.

Trí Tú siết chặt vòng tay, giọng cô cương quyết nhưng dịu dàng: "Chị sẽ xây dựng một thế giới mới cho riêng hai chúng ta. Ở đó không có hào môn, không có toan tính, chỉ có em và chị, dưới ánh mặt trời rực rỡ nhất."

Đêm đó, giữa cơn mưa lạnh, họ đã tìm thấy nhau. Dù con đường phía trước còn đầy rẫy những chông gai, nhưng với tình yêu chân thành và sự chở che thầm lặng, họ hiểu rằng, chỉ cần nắm chặt tay nhau, mọi giông bão rồi cũng sẽ qua, để lại một cầu vồng rực rỡ sau cơn mưa.

Trí Tú khẽ hôn lên trán Trân Ni, một cái hôn dịu dàng chứa đựng tất cả sự yêu thương của một kiếp người. Trân Ni nhắm mắt, chìm vào giấc ngủ yên bình trong vòng tay người thương. Mảnh trăng ngoài cửa sổ lấp ló sau đám mây, soi sáng đôi tâm hồn đang hòa quyện vào nhau, hứa hẹn một tương lai tươi sáng dù bao sóng gió ngoài kia đang chờ đón.

TrendingMore

Xem thêm