Chương 4: Rung Động Trong Đêm Mưa - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

9:17:00 AM

Bộ Truyện Bách Hợp JenSoo

Chương 5: Rung Động Trong Đêm Mưa

"Trân Ni, em không cần phải luôn giương gờm sắc nhọn để bảo vệ mình khi ở bên cạnh chị. Ở đây, em cứ việc thả lỏng, chị sẽ gánh vác phần còn lại."

Cơn mưa rào đêm Seoul trút xuống xối xả, đập mạnh vào những ô kính cường lực của căn penthouse tầng 45. Ánh đèn đường mờ nhòe phía xa như những vệt sáng tan chảy trong màn đêm mịt mù. Mới hơn mười giờ tối, nhưng bầu không khí trong căn hộ rộng lớn lại tĩnh lặng đến mức nghe rõ từng tiếng giọt mưa rơi.

Kim Trân Ni ngồi tựa lưng vào chiếc ghế sofa xám tro, bàn tay mảnh khảnh siết chặt lấy chiếc ly thủy tinh đã nguội lạnh. Toàn thân cô run nhẹ, gương mặt tái nhạt vì cơn sốt cao bất ngờ ập đến sau nhiều ngày kiệt sức vì làm việc liên tục và đương đầu với những lời gièm pha từ giới truyền thông. Cuộc hôn nhân thương mại giữa tập đoàn Kim Thị và thương hiệu thời trang của cô đã biến cô thành tâm điểm của sự dòm ngó. Cô kiêu hãnh, luôn dựng lên quanh mình một bức tường gai góc để không ai có thể làm tổn thương mình. Nhưng lúc này, sự kiệt quệ lại gõ cửa đúng vào lúc cô cô đơn nhất.

"Mình có thể tự lo được... Chỉ là một cơn cảm lạnh thôi."

Trân Ni lẩm bẩm một mình, cố gắng đứng dậy để lấy thuốc. Thế nhưng vừa bước được hai bước, đầu óc cô chao đảo, toàn thân mất thắt lực khiến cô ngã khuỵu xuống sàn đá hoa cương lạnh ngắt.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân gấp gáp vang lên từ phía cửa chính. Kim Trí Tú vừa trở về sau cuộc họp hội đồng quản trị kéo dài mệt mỏi. Khi ánh mắt cô va phải thân hình mảnh mai đang co quắp trên sàn nhà, trái tim Trí Tú như bị một bàn tay vô hình siết chặt. Mọi sự mệt mỏi trong ngày lập tức biến mất, thay vào đó là sự hoảng hốt hiếm hoi trên gương mặt vốn luôn điềm tĩnh.

"Trân Ni! Em làm sao vậy?"

Trí Tú lao tới, nhanh chóng bế xóc Trân Ni lên tay. Hơi nóng hừng hực từ cơ thể cô gái nhỏ truyền qua lớp áo sơ mi mỏng khiến Trí Tú nhíu mày. Bàn tay Trân Ni vô thức nắm chặt lấy cổ áo Trí Tú, bờ môi mỏng mím chặt đầy chịu đựng.

Trí Tú nhẹ nhàng đặt Trân Ni xuống chiếc giường lớn ngát hương gỗ tuyết tùng dịu nhẹ. Cô khẩn trương lấy khăn ấm, tỉ mỉ lau mồ hôi trên trán, trên cổ và đôi bàn tay đang run rẩy của Trân Ni. Mỗi động tác của vị tổng tài vốn nổi tiếng lạnh lùng trên thương trường giờ đây lại đong đầy sự nâng niu, cẩn trọng như thể sợ làm tổn thương một đóa hồng thủy tinh dễ vỡ.

Trân Ni mơ hồ mở mắt. Qua làn mi ướt đẫm, cô thấy rõ gương mặt góc cạnh hoàn hảo của Trí Tú đang ở rất gần. Ánh mắt Trí Tú chiếu vào cô không có sự tính toán của một bản hợp đồng, cũng chẳng có sự lạnh lùng gượng gạo, mà chỉ tràn ngập sự lo lắng xót xa chân thành.

"Sao không gọi cho chị? Nếu chị không về kịp thì em tính sao hả?" - Giọng Trí Tú trầm xuống, có chút trách móc nhưng lại chứa đựng sự dỗ dành vô hạn.

Trân Ni quay mặt đi, giọng nói nghẹn ngào vì sốt và sự kiêu hãnh còn sót lại: "Tôi... tôi tự chăm sóc bản thân được. Chúng ta chỉ là người hợp tác trên giấy tờ, Kim tổng không cần phải bận tâm nhiều đến vậy..."

Động tác lau trán của Trí Tú khựng lại. Cô thở dài một tiếng thật khẽ, đặt chiếc khăn xuống chậu nước rồi vươn tay nâng nhẹ cằm Trân Ni, buộc cô phải đối diện với ánh mắt của mình.

"Trân Ni, em không cần phải luôn giương gờm sắc nhọn để bảo vệ mình khi ở bên cạnh chị. Bản hợp đồng đó là thật, nhưng sự bận tâm của chị dành cho em chưa bao giờ là giả. Ở đây, em cứ việc thả lỏng, chị sẽ gánh vác phần còn lại."

Lời nói của Trí Tú như một tia nắng ấm áp đâm xuyên qua lớp băng tuyết dày đặc trong lòng Trân Ni. Sự dịu dàng ngọt ngào ấy xé tan mọi phòng thủ mà cô vất vả dựng lên suốt nhiều năm qua. Lần đầu tiên, Kim Trân Ni kiêu kỳ gật đầu chấp nhận sự yếu đuối của chính mình.

Trí Tú dịu dàng đỡ cô dậy uống thuốc, sau đó cẩn thận đắp lại chăn. Cô ngồi bên mép giường, bàn tay ấm áp bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của Trân Ni, nhẹ nhàng xoa nắn để giúp cô dễ ngủ hơn. Trong căn phòng ấm áp tách biệt hoàn toàn với giông bão ngoài kia, tiếng tim đập thổn thức của hai người dường như đang hòa chung một nhịp.

Trân Ni từ từ nhắm mắt lại, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay Trí Tú. Một cảm giác an toàn chưa từng có xâm chiếm tâm trí cô. Đêm nay, cơn mưa ngoài trời vẫn không ngừng rơi, nhưng ở ranh giới giữa mơ và thực, một hạt mầm tình yêu dịu ngọt đã âm thầm đơm hoa.

TrendingMore

Xem thêm