Nhịp Tim Rung Động Giữa Khoảng Lặng Khai Hoa
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 5/50
"Có những tình yêu không đến như cơn bão táp gầm gừ, mà lặng lẽ trôi qua như hạt mưa thu thấm sâu vào lòng đất khô nẻ, nhẹ nhàng phủ xanh cả một tâm hồn vốn dĩ đã khép kín từ rất lâu."
Chiều tàn, thành phố Seoul chìm ngập trong một màn mưa rào mùa thu dai dẳng. Những hạt nước trong suốt như thủy tinh thi nhau va đập vào ô cửa kính sát đất của căn penthouse xa hoa nằm ở tầng cao nhất tập đoàn Kim Thị, tạo nên một bản hòa tấu trầm đục, tĩnh lặng và u buồn. Ánh hoàng hôn vàng vọt còn sót lại sau rặng mây xám xịt phản chiếu lên những vệt nước dài đang lăn tăn chảy xuống, biến khung cảnh căn phòng làm việc thành một không gian nghệ thuật chứa chan nỗi niềm hoài niệm.
Kim Trân Ni ngồi dựa lưng vào chiếc ghế da tựa cao bên cạnh bàn làm việc. Giữa đống bản thảo thời trang phác thảo dang dở cho bộ sưu tập thu đông sắp tới, ngón tay thon dài của cô vô thức xoay nhẹ chiếc bút máy bằng bạc. Ánh đèn vàng ấm áp từ chiếc đèn bàn cổ điển hắt lên gương mặt nghiêng thanh tú, khắc họa rõ từng đường nét sắc sảo nhưng lại phảng phất vẻ mệt mỏi khó giấu. Nàng kiêu hãnh, tài năng và luôn khoác lên mình lớp giáp lụa là lạnh lùng trước toàn bộ thế giới thương nghiệp đầy toan tính, nhưng ngay lúc này, khi chỉ còn lại một mình với tiếng mưa, bờ vai nhỏ nhắn ấy dường như lại trĩu nặng bởi biết bao áp lực vô hình từ gia tộc và bản hợp đồng hôn nhân thương mại chớp nhoáng.
Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên nhẹ nhàng ba tiếng — ngắn gọn, điềm tĩnh và đầy sự tôn trọng. Chưa kịp để Trân Ni lên tiếng đáp lời, cánh gỗ sồi dầy dặn từ từ mở ra. Kim Trí Tú bước vào, mang theo làn hương gỗ tuyết tùng kết hợp với hương hoa nhài thanh dịu đặc trưng, xua tan đi cái lạnh lẽo đang bao trùm lấy căn phòng.
Trí Tú hôm nay mặc một chiếc áo sơ mi màu kem đơn giản phối cùng quần tây tối màu, mái tóc đen dài mềm mại rủ nhẹ bên vai. Trên tay cô là một khay trà nhỏ tỏa khói nghi ngút. Thấy Trân Ni vẫn còn chìm đọng trong ánh mắt thẫn thờ nhìn ra ngoài cửa kính, Trí Tú chậm rãi bước lại gần, bước chân nhẹ đến mức như sợ làm vỡ tan không gian yên bình ấy.
"Cả ngày hôm nay em chưa ăn gì nhiều, lại làm việc liên tục suốt sáu tiếng đồng hồ rồi. Uống chút trà hoa cúc mật ong ấm cho dễ chịu đi, Trân Ni." - Giọng nói của Trí Tú trầm ấm, dịu dàng như dải lụa mềm lướt qua tâm trí đang căng thẳng của người đối diện.
Trân Ni ngước mắt lên, chạm phải ánh mắt đen nhánh, sâu thẫm như hồ nước mùa thu của Trí Tú. Cõi lòng nàng chợt xao động một nhịp. Cô gái đứng trước mặt nàng chính là nữ tổng tài quyết đoán, người từng khiến hàng loạt đối thủ kinh doanh phải kiềng nể trên thương trường, nhưng khi trở về đối diện với nàng, ánh mắt ấy chưa từng xuất hiện sự sắc bén hay áp đặt. Ở đó chỉ có sự kiên nhẫn vô bờ bến, sự che chở lặng lẽ và một sự si tình giấu kín dưới những cử chỉ vô cùng bình thản.
"Chị đâu cần phải tự mình mang lên đây. Mấy việc này cứ để trợ lý làm là được rồi." - Trân Ni cố gồng mình giữ giọng điệu kiêu kỳ vốn có, nhưng đôi môi mỏng hơi mím lại đã vô tình tố cáo sự dao động trong lòng nàng.
Trí Tú mỉm cười, một nụ cười hiền lành tỏa sáng cả căn phòng tối. Cô đặt tách trà sứ trắng xuống góc bàn, nhẹ nhàng kéo một chiếc ghế đơn ngồi xuống bên cạnh Trân Ni, khoảng cách giữa hai người đủ gần để Trân Ni có thể cảm nhận được hơi ấm tự nhiên phát ra từ cơ thể Trí Tú.
"Trợ lý làm sao biết em thích trà pha ở độ nóng vừa phải, làm sao biết em không thích quá nhiều ngọt nhưng lại cần chút vị ấm của gừng để không bị lạnh bụng?" - Trí Tú nghiêng đầu, ánh mắt đong đầy sự thấu hiểu chân thành nhìn Trân Ni.
Câu nói đơn giản ấy như một viên đá nhỏ thả vào mặt hồ đang phẳng lặng trong tim Trân Ni, tạo nên những vòng sóng lăn tăn kéo dài mãi không dứt. Nàng im lặng, bàn tay rụt rè vươn ra chạm vào tách trà ấm. Hơi nóng lan tỏa qua lòng bàn tay lạnh ngắt, nhanh chóng thấm sâu vào từng tế bào. Đúng vậy, Kim Trí Tú luôn nhớ rõ từng thói quen nhỏ nhất của nàng, từng chi tiết bé xíu mà ngay cả bản thân Trân Ni đôi khi cũng bỏ quên.
"Chị luôn như vậy... luôn dùng sự dịu dàng này để làm em thấy bối rối." - Trân Ni thì thầm, giọng nói nhẹ như hơi thở khi nàng nhấp một ngụm trà ấm. Vị ngọt thanh của mật ong quyện với hương thơm dịu mát của hoa cúc lan tỏa trên đầu lưỡi, xoa dịu đi cơn đau đầu dai dẳng từ chiều.
Trí Tú không đáp lại ngay. Cô dõi theo từng cử chỉ nhỏ của Trân Ni, từ hàng lông mi dài cong vút đang rủ xuống che đi đôi mắt mèo quyến rũ, cho đến bờ vai khẽ run lên vì cái lạnh của cơn mưa ngoài kia. Trong lòng Trí Tú, Trân Ni chưa bao giờ là một đối tác trên bản hợp đồng vô hồn. Nàng là đóa hoa kiêu sa nhưng mong manh nhất mà cô nguyện dùng cả đời này để che chắn trước mọi bão giông hào môn.
"Nếu sự dịu dàng của chị làm em bối rối, vậy chị có nên thu lại không?" - Trí Tú cất giọng trêu ghẹo, mắt chớp nhẹ chứa đựng sự nuông chiều vô hạn.
Trân Ni lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt thoáng chút cuống quýt ngoài dự đoán: "Em... em đâu có nói là không thích!"
Nhìn dáng vẻ giật mình dễ thương của người nhỏ tuổi hơn, Trí Tú bật cười khẽ. Âm thanh tiếng cười của cô trong trẻo và ấm áp vô cùng, hòa cùng tiếng mưa rơi bên ngoài tạo nên một khoảnh khắc vô cùng êm đềm. Ngộ ra mình vừa lỡ lời để lộ tâm tư, má Trân Ni ửng hồng một vệt ửng đỏ mịn màng như cánh hoa anh đào. Nàng quay mặt đi chỗ khác, cố gắng che đậy sự ngượng ngùng bằng cách giả vờ lật xem lại các bản phác thảo trên bàn.
"Thiết kế này rất đẹp. Nhưng nét vẽ ở phần eo này... dường như em đang gặp chút vướng bận trong tư tưởng đúng không?" - Trí Tú nhẹ nhàng chỉ tay vào tấm bản vẽ trên bàn, phá tan sự ngượng ngùng bằng một nhận xét hết sức tinh tế.
Trân Ni ngẩn người nhìn vào nét phác thảo. Đúng vậy, đoạn nét vẽ đó có phần đứt quãng và gượng gạo. Nàng nén một tiếng thở dài, sự kiêu hãnh thường ngày tạm thời lắng xuống, nhường chỗ cho sự trải lòng hiếm hoi:
"Hội đồng quản trị và các nhà đầu tư lớn muốn một bộ sưu tập an toàn, mang tính thương mại cao. Nhưng em lại muốn giữ trọn vẹn bản sắc tự do, cá tính và có chút nổi loạn của riêng mình. Sự giằng xé đó làm em thấy ngột ngạt. Em sợ... sợ nếu thất bại, sẽ làm ảnh hưởng đến uy tín của Kim Thị, và làm ảnh hưởng đến cả chị nữa."
Đó là lần đầu tiên Trân Ni chủ động bộc lộ sự yếu đuối và nỗi lo sợ thầm kín của mình trước mặt Trí Tú. Bản hợp đồng hôn nhân này vốn dĩ kéo hai người lại gần nhau vì lợi ích của hai tập đoàn lớn, nhưng Trân Ni không muốn mình trở thành gánh nặng hay mối lo của Trí Tú.
Trí Tú lắng nghe từng lời, tâm trí cô chợt dâng lên một niềm thương cảm sâu sắc. Cô chậm rãi vươn tay ra, nhẹ nhàng phủ lòng bàn tay ấm áp của mình lên bàn tay đang run nhẹ của Trân Ni trên mặt bàn. Ngón tay Trí Tú đan nhẹ vào những ngón tay thon nhỏ của nàng, sự tiếp xúc da thịt ấm áp khiến cả hai cùng chấn động nhẹ trong lồng ngực.
"Trân Ni, em hãy nhớ kỹ điều này. Em là Kim Trân Ni — một nhà thiết kế tài năng duy nhất và không thể thay thế. Lý do chị đứng ở đây, lý do Kim Thị hậu thuẫn cho em, không phải để trói buộc đôi cánh nghệ thuật của em vào những con số thương mại vô hồn. Đằng sau em luôn có chị. Dù em có bay cao đến đâu, hay nếu chẳng may em mỏi cánh, chị vẫn sẽ luôn ở ngay phía dưới để nâng đỡ em. Em không cần phải sợ bất cứ điều gì cả."
Lời nói của Trí Tú không hề phô trương, từng chữ cất lên đều đặn, điềm tĩnh nhưng lại mang một sức nặng tâm lý vô cùng to lớn. Nó như một điểm tựa vững chắc nhất, đập tan mọi nghi ngại và cô độc mà Trân Ni đã phải tự mình gánh vác suốt nhiều năm qua.
Trân Ni ngước nhìn Trí Tú. Ánh mắt hai người giao nhau trong không gian yên tĩnh. Cảm giác an toàn tuyệt đối lan tỏa từ lòng bàn tay Trí Tú truyền sang khiến trái tim Trân Ni đập liên hồi. Nhịp tim ấy bỗng trở nên rộn ràng, dồn dập — một thứ nhịp điệu không phải vì hoảng sợ, mà là vì sự rung động mãnh liệt của tình yêu đang bắt đầu nảy mầm và khai hoa trong sâu thẫm tâm hồn.
"Chị thật sự tin tưởng em đến thế sao? Ngay cả khi em có thể làm thất thoát hàng tỷ won?" - Trân Ni thì thầm, ánh mắt lấp lánh vệt nước mắt chưa kịp rơi.
Trí Tú mỉm cười dịu dàng, bàn tay còn lại đưa lên nhẹ nhàng vén lọn tóc mây rũ xuống trước forehead của Trân Ni ra sau vành tai. Đầu ngón tay Trí Tú vô tình lướt nhẹ qua gò má mềm mại của nàng, mang theo cảm giác nhột nhạt và ngọt ngào đến nghẹt thở. Cả hai đều nín thở trong giây phút ngón tay Trí Tú dừng lại nhẹ nơi cằm Trân Ni.
"Vàng bạc hay tiền tài của Kim Thị đều có giá trị hữu hạn. Nhưng nụ cười và sự tự do trong tâm hồn em thì vô giá. Chị tin em, không vì bất kỳ bản hợp đồng nào, mà đơn giản vì em là Kim Trân Ni." - Trí Tú thì thầm, khoảng cách giữa hai khuôn mặt lúc này thu hẹp lại chỉ còn trong gang tấc. Hơi thở thơm tho của cả hai quyện vào nhau trong không gian tĩnh mịch.
Trân Ni cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại. Nàng không né tránh ánh mắt của Trí Tú, cũng không đẩy bàn tay đang mơn trớn bên gò má mình ra. Lớp vỏ bọc kiêu kỳ, xa cách mà nàng tự dựng lên bấy lâu nay đã hoàn toàn sụp đổ trước sự chân thành kiên định của Trí Tú. Nàng khẽ nhắm mắt lại, tựa nhẹ đầu vào lòng bàn tay ấm áp của Trí Tú, hưởng thụ sự che chở tuyệt đối mà nàng luôn khao khát từ trong thâm tâm.
Bên ngoài ô cửa kính, cơn mưa rào thu vẫn tiếp tục rơi rơi, nhưng bên trong phòng, không khí lại ngập tràn sự ấm áp ngọt ngào đến kỳ diệu. Hai trái tim từng xa lạ, từng đến với nhau bằng những điều khoản lạnh lẽo của hợp đồng thương mại, nay đã chạm vào nhau bằng những nhịp đập chân thành và sâu lắng nhất. Cơn mưa ngoài kia dường như không còn lạnh lẽo nữa, bởi vì ở ngay nơi đây, Trân Ni đã tìm thấy mặt trời dịu dàng của riêng mình — một mặt trời mang tên Kim Trí Tú.