Chương 3: Ranh Giới Giữa Mơ Và Thực
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 3/50
"Em không cần phải gồng mình khi ở trước mặt chị. Hợp đồng có thể buộc chúng ta chung sống, nhưng chị chưa bao giờ bắt em phải giấu đi sự yếu đuối của bản thân."
Cơn mưa đêm tại Seoul đổ xuống mỗi lúc một nặng hạt, đập liên hồi vào mặt kính mờ sương của căn penthouse tầng 45. Trong không gian xa hoa nhưng tĩnh mịch đến lạnh người, Kim Trân Ni đứng tựa lưng vào ban công kính, tay cầm ly rượu vang đỏ đã nguội lạnh. Ánh đèn thành phố lung linh phía xa phản chiếu qua làn mưa, rọi vào mắt cô một nỗi hoang hoáng không tên.
Hôm nay là ngày đầu tiên cô chuyển đến đây — căn hộ cao cấp thuộc sở hữu của Kim Trí Tú. Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức Trân Ni tưởng chừng mình đang sống trong một giấc mơ phi thực. Mới hôm qua, cô còn là nữ thiết kế kiêu hãnh gánh trên vai tương lai của thương hiệu cá nhân trước nguy cơ phá sản. Nhưng hôm nay, cô đã chính thức trở thành vị hôn thê trên giấy tờ của người phụ nữ quyền lực nhất tập đoàn Kim Thị.
"Rốt cuộc mình đang làm cái gì thế này?" — Trân Ni thở dài, đưa ly rượu lên nhấp một ngụm nhỏ. Vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi, đúng như cảm giác trong lòng cô lúc này.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên từ phía sau. Không cần quay lại, Trân Ni cũng nhận ra hương thơm trầm hương pha lẫn hoa tuyết tuyết tùng quen thuộc — mùi hương độc quyền đầy vẻ điềm tĩnh và sang trọng của Kim Trí Tú.
"Mưa lạnh thế này, sao em không đóng cửa lại?"
Giọng nói trầm ấm của Trí Tú vang lên bên tai. Ngay sau đó, Trân Ni cảm nhận được một luồng ấm áp bao phủ lấy bờ vai mình. Trí Tú đã khoác chiếc áo vest thủ công bằng dạ cashmere của cô ấy lên người Trân Ni. Hơi ấm cùng mùi hương đậm đà lập tức ôm trọn lấy cơ thể đang run nhẹ vì lạnh của cô.
Trân Ni hơi khựng lại, bản năng kiêu hãnh khiến cô muốn rụt người lại, nhưng sự dịu dàng quá đỗi bất ngờ ấy lại khiến đôi chân cô như ghim chặt xuống sàn.
"Chị chưa ngủ sao, Kim tổng?" — Trân Ni giữ giọng điệu thản nhiên, quay sang nhìn người đối diện.
Trí Tú đã tháo thắt lưng, chỉ mặc chiếc sơ mi trắng mở hai cúc trên, mái tóc đen dài xõa tự nhiên qua vai. Vẻ uy nghiêm lạnh lùng trên thương trường thường ngày được thay thế bằng ánh mắt mềm mại, sâu thẳm như đáy hồ thu.
"Ở đây không có ống kính truyền thông, cũng không có người của hai gia tộc." — Trí Tú nhẹ nhàng bước tới đứng song song với cô, ánh mắt hướng ra màn mưa bao la ngoài cửa kính. "Em có thể gọi chị là Trí Tú. Hoặc Trí Tú chị. Đừng dùng từ 'Kim tổng' xa cách như vậy."
Trân Ni nhếch môi tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mỉa mai: "Chúng ta chỉ mới ký vào bản hợp đồng ba năm. Tôi nghĩ giữ một khoảng cách chuyên nghiệp sẽ tốt hơn cho cả hai."
Trí Tú không hề tức giận trước sự xù lông phản kháng của Trân Ni. Cô xoay người, tựa hồ lưng vào lan can, hai tay khoanh trước ngực, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt kiều diễm nhưng đong đầy mệt mỏi của cô gái nhỏ hơn. Trân Ni kiêu kỳ, tài năng và ngông cuồng — điều đó cả giới thời trang ai cũng biết. Nhưng Trí Tú lại nhìn thấy phía sau lớp vỏ bọc hoàn hảo đó là một trái tim mỏng manh, luôn lo sợ bị tổn thương.
"Trân Ni," — Trí Tú gọi tên cô, giọng điệu dịu dàng đến mức làm tim Trân Ni hẫng đi một nhịp. "Em có thể diễn trò thân thiết trước mặt công chúng, có thể coi đây là một thương vụ làm ăn. Nhưng khi trở về căn nhà này, chị muốn em được thả lỏng. Em không cần phải gồng mình khi ở trước mặt chị. Hợp đồng có thể buộc chúng ta chung sống, nhưng chị chưa bao giờ bắt em phải giấu đi sự yếu đuối của bản thân."
Bầu không khí giữa hai người đột ngột lắng xuống. Chỉ còn tiếng mưa rơi rì rào ngoài cửa sổ và tiếng đập thình thịch trong lồng ngực Trân Ni. Cô bàng hoàng ngước mắt nhìn Trí Tú. Ánh mắt của Trí Tú chân thành đến mức khiến Trân Ni cảm thấy ngột ngạt. Cô thà rằng Trí Tú đưa ra những yêu cầu khắt khe, lạnh lùng sòng phẳng như một đối tác kinh doanh, chứ không phải dùng sự ấm áp này để từng bước xâm nhập vào vùng an toàn của cô.
Chợt, một tiếng sét lớn vang lên rạch ngang bầu trời đêm, kéo theo tiếng sấm nổ đùng đùng làm rung chuyển cả không gian. Theo phản xạ tự nhiên, Trân Ni giật mình đánh rơi ly rượu vang. Mảnh thủy tinh vỡ tan tành dưới sàn, sóng rượu đỏ sẫm bắn lên vạt váy trắng của cô.
"Bối rối cái gì chứ..." — Trân Ni lẩm nhẩm, cúi vội xuống định nhặt những mảnh vỡ.
"Đừng động vào!" — Trí Tú nghiêm giọng, nhanh như chớp nắm lấy cổ tay Trân Ni kéo ngược lên. Nhưng đã muộn một bước, một mảnh vỡ sắc nhọn đã kịp rạch một đường nhỏ trên ngón tay trỏ của Trân Ni, giọt máu tươi đỏ thắm rỉ ra.
"Khốn kiếp..." — Trân Ni nhíu mày, xuýt hà vì đau.
Không một giây chần chừ, Trí Tú quỳ một gối xuống sàn, mặc kệ những mảnh thủy tinh văng vãi xung quanh. Cô nâng bàn tay của Trân Ni lên, đưa ngón tay đang chảy máu vào miệng mình, nhẹ nhàng mút lấy để cầm máu.
Cảm giác ấm nóng và sự đụng chạm bất ngờ khiến toàn thân Trân Ni như có dòng điện chạy qua. Cô đứng ngơ ngác nhìn người phụ nữ quyền lực bậc nhất Seoul đang quỳ gối dưới chân mình, cẩn trọng chăm sóc cho một vết thương nhỏ nhặt. Trái tim Trân Ni đập loạn nhịp, sự phòng thủ kiên cố mà cô dày công xây dựng suốt nhiều năm qua dường như đang xuất hiện những rạn nứt đầu tiên.
Trí Tú lấy trong túi ra chiếc khăn tay bằng lụa màu xanh sẫm, nhẹ nhàng quấn quanh ngón tay cho Trân Ni, rồi mới ngẩng đầu lên nhìn cô. Ở khoảng cách gần đến mức có thể cảm nhận được hơi thở của nhau, Trí Tú thì thầm:
"Chị đã nói rồi, có chị ở đây, em không cần phải vội vã hay sợ hãi bất cứ điều gì. Dù là mảnh vỡ thủy tinh hay sóng gió ngoài kia, chị đều sẽ gánh vác cùng em."
Trân Ni run rẩy cất lời, giọng nói đã mất đi vẻ kiêu ngạo thường ngày: "Chị... tại sao chị lại đối tốt với tôi như vậy? Chúng ta chỉ là vợ chồng hợp đồng..."
Trí Tú đứng dậy, chiều cao vượt trội cùng khí chất áp đảo nhưng lại tràn ngập bao dung khiến Trân Ni hoàn toàn bị cuốn vào. Trí Tú đưa tay lên, nhẹ nhàng vén lọn tóc xõa bên má Trân Ni ra sau vành tai, đầu ngón tay lướt nhẹ qua gò má mịn màng của cô.
"Có những thứ xuất phát từ hợp đồng, nhưng có những cảm xúc... ngay cả bản hợp đồng chặt chẽ nhất cũng không thể kiểm soát được." — Trí Tú mỉm cười thanh tú, ánh mắt đong đầy tâm sự. "Nghỉ ngơi sớm đi. Sáng mai chúng ta có cuộc hẹn quan trọng với Hội đồng quản trị Kim Thị. Chị muốn vợ của chị xuất hiện với tư thế lộng lẫy nhất."
Nói rồi, Trí Tú quay người dọn dẹp nhanh các mảnh vỡ trên sàn để tránh làm Trân Ni bị thương thêm, sau đó lặng lẽ rời khỏi phòng khách, trả lại không gian riêng tư cho cô.
Trân Ni đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay được quấn khăn lụa vẫn còn vương hơi ấm của Trí Tú. Cô đưa ngón tay lên sát ngực mình, cảm nhận nhịp đập rộn ràng chưa từng có. Ranh giới giữa vở diễn hợp đồng và cảm xúc thật sự dường như đã bắt đầu mờ đi từ chính đêm nay...