Chương 2: Thỏa Thuận Trong Đêm Mưa
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 2/50
"Nếu cô Kim đây cần một lá chắn kiên cố nhất trước bão tố ngoài kia, thì tôi chính là người duy nhất có đủ tư cách đứng ở vị trí đó."
Tiếng mưa bên ngoài mặt kính penthouse vẫn rầm rập trút xuống không ngừng, hòa cùng nhịp đập gấp gáp bất thường nơi lồng ngực Kim Trân Ni. Câu nói của Kim Trí Tú vẫn vang vọng trong không gian sang trọng nhưng đượm màu lạnh lẽo: "Hãy kết hôn với tôi."
Trân Ni siết chặt chiếc ly thủy tinh trong tay, làn nước sóng sánh phản chiếu ánh đèn vàng nhạt. Cô ngước mắt nhìn người phụ nữ đối diện. Trí Tú vẫn giữ nguyên tư thái điềm tĩnh đến đáng sợ, đôi mắt đen sâu thẫm như hồ nước mùa thu không chút gợn sóng, chờ đợi phản ứng từ cô.
"Chủ tịch Kim, chị đang đùa đấy à? Hôn nhân không phải là một thương vụ đầu tư có thể chốt hợp đồng ngay trong một đêm mưa thế này." - Trân Ni nhếch môi, cố giữ vẻ kiêu hãnh thường ngày.
Trí Tú thong thả đứng dậy, bước đến bên bàn làm việc bằng gỗ tuyết tùng đắt giá. Cô lấy ra một tập tài liệu đã được chuẩn bị từ trước, nhẹ nhàng đặt xuống trước mặt Trân Ni. Ngón tay thon dài, trắng trẻo của Trí Tú lướt qua gáy sách, dừng lại ngay vị trí tên hai người.
"Tôi chưa bao giờ mang chuyện trọng đại ra làm trò đùa, đặc biệt là với em, Trân Ni." - Giọng Trí Tú trầm ấm, thì xầm như ngọn gió đêm lướt qua vành tai cô.
Trân Ni ngập ngừng mở tập tài liệu ra. Ngay trang đầu tiên, dòng chữ "HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN THƯƠNG MẠI" hiện lên rõ ràng. Điều khoản nêu vô cùng chi tiết: Thời hạn 2 năm. Kim Thị sẽ bơm vốn toàn diện, bảo hộ độc quyền cho thương hiệu thời trang Ruby Studio của Trân Ni khỏi âm mưu thâu tóm ác ý từ gia tộc họ Lục. Đổi lại, Trân Ni sẽ đóng vai người vợ hợp pháp, cùng Trí Tú đối phó với những thế lực đang lăm le ghế chủ tịch trong nội bộ Kim Thị.
"Tại sao lại là tôi? Trong giới thượng lưu, có vô số tiểu thư sẵn sàng xếp hàng để nhận được cái gật đầu của Kim Trí Tú chị." - Trân Ni thắc mắc, ánh mắt đong đầy sự nghi hoặc.
Trí Tú tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người thu hẹp đến mức Trân Ni có thể cảm nhận được hương thơm gỗ tuyết tùng pha lẫn mùi trà ô long thanh mát từ người đối diện. Trí Tú cúi người, hai tay tựa vào thành ghế nơi Trân Ni đang ngồi, bao bọc cô trong khoảng không gian riêng tư chật hẹp.
"Vì chỉ có em mới đủ sự kiêu hãnh để không bị nuốt chửng bởi gia tộc này. Và quan trọng nhất..." - Trí Tú dừng lại, ngón tay trỏ nhẹ nhàng chạm vào lọn tóc xoăn mềm mại của Trân Ni, vén nó qua vành tai đang đỏ ửng - "Vì tôi muốn người đứng bên cạnh mình là em."
Ánh mắt Trí Tú lúc này không hề có sự tính toán của một thương nhân, mà là sự chân thành và chiều chuộng dịu dàng đến mức khiến tim Trân Ni chẫm mất một nhịp. Bất giác, ký ức nhiều năm về trước đột nhiên dội về trong tâm trí Trân Ni - về một cô gái lặng lẽ che ô cho cô dưới cơn mưa rào năm mười tám tuổi... Liệu đó có phải là Trí Tú?
"Hai năm... Sau khi mọi thứ ổn định, chúng ta sẽ đường ai nấy đi đúng không?" - Trân Ni ngước lên, ánh mắt lấp lánh như ngàn sao.
"Đúng vậy. Hai năm. Tôi cam kết giữ nguyên sự tự do cho em." - Trí Tú mỉm cười nhạt, nhưng sâu trong đôi mắt ấy lại hiện lên một tia tính toán ngầm mà Trân Ni không hề hay biết.
Trân Ni hít một hơi thật sâu, cầm cây bút máy bằng vàng trên bàn. Sự nghiệp thiết kế cả đời cô, tâm huyết của mẹ cô để lại đang nằm trên bờ vực phá sản. Đây là con đường duy nhất. Cô đặt bút ký tên: Kim Trân Ni.
Trí Tú nhìn chữ ký uốn lượn sắc sảo trên giấy, khóe môi nâng lên một nụ cười ấm áp. Cô đưa tay ra trước mặt Trân Ni: "Hợp tác vui vẻ, Kim phu nhân tương lai."
Trân Ni đặt bàn tay nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay Trí Tú. Hơi ấm từ ngón tay Trí Tú truyền qua da thịt, xua tan đi cái lạnh lẽo của đêm mưa. Bắt đầu từ khoảnh khắc này, định mệnh của hai con người kiêu hãnh chính thức thắt chặt vào nhau, mở ra những sóng gió và những rung động ngọt ngào không thể ngờ tới.