Chương 1: Cơn Mưa Băng Giá Và Khởi Đầu Của Định Mệnh

3:59:00 AM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 1: Cơn Mưa Băng Giá Và Khởi Đầu Của Định Mệnh

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 1/50

"Trong không gian mờ tối ngập tràn tiếng mưa đêm rơi nghiêng trên ô kính, hai linh hồn đơn độc chạm mắt nhau. Một người chôn giấu thâm tình dưới vỏ bọc điềm tĩnh, một người khoác lên vẻ kiêu hãnh để che đi trái tim chới với giữa giông bão."

Seoul vào cuối thu, những trận mưa rào chợt đến chợt đi như nỗi niềm dốc cạn của bầu trời xám xịt. Cơn mưa đêm nay không gắt gao nhưng dai dẳng, dội từng luồng nước lạnh ngắt lên lớp kính cường lực chạm trần của căn phòng tổng tài nằm ở tầng năm mươi hai tòa nhà Kim Thị. Từ độ cao này, toàn cảnh thành phố hiện ra như một bức tranh thủy mạc bị nhòe ướt, những ánh đèn neon vàng cam, đỏ rực từ dải xe lưu thông dưới đại lộ khu Gangnam bị khúc xạ qua rãnh nước chảy dài trên kính, biến thành những vệt sáng lung linh mờ ảo.

Kim Trí Tú đứng tựa lưng vào mép bàn làm việc bằng gỗ tuyết tùng trầm mặc. Cô mặc chiếc áo sơ mi màu trắng ngà bằng lụa satin cao cấp, tay áo xắn nhẹ lên hai nấc lộ ra cổ tay mảnh khảnh nhưng vững chãi, cùng chiếc đồng hồ dây da cổ điển lặng lẽ gõ từng tiếng *tích tắc* đều đặn. Cốc cà phê đen trên bàn đã nguội lạnh từ lâu, làn khói mỏng dường như vừa tan biến vào khoảng không tĩnh mịch. Trí Tú không bật đèn trần, căn phòng rộng lớn chỉ được thắp sáng bởi ánh đèn bàn màu vàng ấm dịu nhẹ và thứ ánh sáng hiu hắt phản chiếu từ cơn mưa bên ngoài.

Đôi mắt thẫm màu của Trí Tú hướng ra màn đêm, điềm tĩnh và thâm trầm như đáy hồ thu không gợn sóng. Nhưng sâu bên trong vẻ ngoài băng lạnh và quyết đoán của vị tân chủ tịch trẻ tuổi tập đoàn Kim Thị lại là một nỗi lo âu lặng lẽ đang trỗi dậy. Đêm nay, cô đang chờ đợi một người. Một người mà chỉ cần nhắc đến tên, trái tim vốn đã rèn luyện qua muôn vàn sóng gió hào môn của cô lại khẽ khàng run lên từng nhịp chới với.

"Cuộc đời này đôi khi là những phép tính lạnh ngắt của dòng họ, nhưng em... lại là ẩn số duy nhất khiến tôi nguyện lòng dấn thân vào ván cờ đầy nguy cơ."

Tiếng bước chân dồn dập nhẹ nhàng vang lên ngoài hành lang trải thảm dày. Tiếng gõ cửa vang lên ba nhịp ngắn gọn, vừa đủ lịch sự nhưng cũng ngập ngừng. Trí Tú xoay người, chỉnh lại vạt áo sơ mi, chất giọng trầm ấm, dịu dàng vang lên giữa không gian vắng lặng:

"Mời vào."

Cánh cửa gỗ sồi nặng nề từ từ đẩy ra. Luồng gió lạnh mang theo hơi nước ẩm ướt tràn vào phòng, lấn át chút mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng. Và rồi, bóng dáng ấy xuất hiện.

Kim Trân Ni bước vào. Cô mặc một chiếc áo khoác dáng dài màu đen thanh lịch, mái tóc dài lượn sóng hơi ẩm ướt ở phần đuôi do dính mưa, vài sợi tóc tơ dính nhẹ lên gò má trắng sứ. Trân Ni mang vẻ đẹp kiều diễm, sắc sảo nhưng đầy kiêu hãnh. Đôi mắt mèo đặc trưng hơi xếch lên, chứa đựng sự cảnh giác và một chút mệt mỏi chưa kịp giấu đi. Cô cầm trên tay chiếc túi xách đắt giá, đôi môi tô son màu đỏ trầm mím chặt khi ánh mắt cô va phải ánh nhìn của Trí Tú.

Trong khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng trôi. Hai người phụ nữ đứng đối diện nhau ở hai đầu căn phòng rộng lớn. Tiếng mưa rơi ngoài kia như lùi xa, nhường chỗ cho tiếng nhịp đập thổn thức dẫu cả hai đều cố gắng giữ cho gương mặt mình thật bình thản.

"Chị Trí Tú... xin lỗi vì tôi đến muộn. Cơn mưa làm tắc đường ở cầu Mapo." Trân Ni lên tiếng trước, giọng nói trong trẻo nhưng pha chút lạnh nhạt cố hữu, tựa như một lớp vỏ bọc bảo vệ hoàn hảo mà cô tự dựng lên quanh mình.

Trí Tú không lập tức trả lời. Cô bước lại gần sofa, kéo chiếc ghế bành êm ái ra một chút rồi nhẹ nhàng lên tiếng: "Không sao, mưa lớn thế này em đến được đây là tốt rồi. Qua đây ngồi đi, mặc áo ẩm thế này dễ cảm lạnh lắm."

Trí Tú chủ động tiến lại gần, giơ tay muốn giúp Trân Ni cởi chiếc áo khoác ngoài thấm đẫm hơi lạnh. Khi ngón tay gầy gầy, ấm áp của Trí Tú vô tình lướt qua bờ vai Trân Ni, Trân Ni khẽ giật mình rụt lại theo bản năng. Ánh mắt Trân Ni dâng lên một tia đề phòng, nhưng khi ngước lên thấy ánh mắt Trí Tú chỉ đong đầy sự quan tâm chân thành và dịu dàng, sự cứng cỏi trong lòng cô đột nhiên bị nứt ra một khoảng trống nhỏ.

Trân Ni tự tay cởi chiếc áo khoác đặt lên tựa ghế, để lộ ra chiếc váy ôm sát màu kem tối giản bên trong. Cô ngồi xuống ghế sofa, đôi bàn tay đan chặt vào nhau đặt trên đùi. Những ngón tay thon dài của nhà thiết kế thời trang tài năng ấy đang run nhẹ—một chi tiết rất nhỏ nhưng không hề qua được đôi mắt tinh tế của Trí Tú.

Trí Tú rót một tách trà hoa cúc ấm áp từ bình gốm, đặt nhẹ nhàng xuống trước mặt Trân Ni. Làn khói trà tỏa ra quyện cùng hương thơm dịu nhẹ, xua tan bớt cái lạnh lẽo ngợp thở trong phòng.

"Uống chút trà ấm cho ấm người đã. Chuyện hợp đồng... chúng ta không cần vội." Trí Tú ngồi xuống chiếc ghế đối diện, khoảng cách giữa hai người vừa đủ gần để nhìn rõ từng đường nét trên khuôn mặt đối phương, nhưng cũng đủ xa để tạo cảm giác an toàn cho Trân Ni.

Trân Ni nhìn tách trà nghi ngút khói, rồi ngước nhìn Trí Tú. Người phụ nữ trước mặt cô luôn như vậy—luôn điềm tĩnh, ấm áp và chu đáo đến từng chi tiết nhỏ nhất. Dù gia tộc Kim Thị vừa trải qua cuộc biến động quyền lực khốc liệt, dù Trí Tú vừa mới tiếp quản vị trí cao nhất đầy áp lực, nhưng ánh mắt chị nhìn cô chưa bao giờ thay đổi: vẫn vẹn nguyên sự chở che im lặng như nhiều năm về trước.

"Chủ tịch Kim, chúng ta nên đi thẳng vào vấn đề thì hơn." Trân Ni hít một hơi thật sâu, gọi bằng danh xưng xa lạ để tự nhắc nhở bản thân về lý do cô có mặt ở đây đêm nay. "Thương hiệu thời trang 'Ruby' của tôi đang bị các cổ đông bên gia tộc ép đến đường cùng. Thương vụ chuyển nhượng và cuộc khủng hoảng truyền thông vừa rồi... tôi biết là do chú của tôi cố tình dàn xếp. Nếu không có nguồn vốn bổ sung và sự bảo trợ từ Kim Thị trong tuần này, tôi sẽ mất toàn bộ quyền kiểm soát thương hiệu do chính tay mình gây dựng."

Giọng Trân Ni run run ở những từ cuối, nhưng ánh mắt cô vẫn quật cường, kiên quyết không để rơi bất kỳ giọt nước mắt nào trước mặt người khác. Sự kiêu hãnh của cô gái trẻ gánh trên vai danh tiếng dòng họ và ước mơ nghệ thuật cá nhân chưa bao giờ cho phép cô gục ngã.

Trí Tú lắng nghe từng lời của Trân Ni, trái tim cô thắt lại. Cô mở chiếc hồ sơ bìa da đen trên bàn, đẩy về phía Trân Ni. Bản hợp đồng hôn nhân thương mại đã được soạn thảo sẵn, các điều khoản được in rõ ràng trên chất liệu giấy đắt tiền.

"Đây là điều kiện mà Hội đồng quản trị Kim Thị và gia đình em yêu cầu." Trí Tú cất giọng trầm thấp, đầy xót xa. "Một cuộc hôn nhân thương mại kéo dài hai năm. Kim Thị sẽ ngay lập tức bơm hai trăm tỷ won vào Ruby, đồng thời đứng ra bảo trợ pháp lý toàn diện cho em. Đổi lại, em phải cùng tôi thực hiện một lễ cưới xa hoa trước truyền thông, đóng vai một cặp vợ chồng hạnh phúc để ổn định giá cổ phiếu của cả hai bên và giúp tôi củng cố vị thế trước những phe đối lập trong tập đoàn."

Trân Ni cúi đầu, lật mở từng trang hợp đồng. Những dòng chữ đen ngổn ngang về quyền lợi, nghĩa vụ, điều khoản bảo mật và thời hạn hai năm hiện ra rõ mùng một. Mỗi từ ngữ như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào trái tim nhạy cảm của cô. Một cuộc hôn nhân không tình yêu—chỉ có lợi ích, cổ phần và danh tiếng.

"Hai năm..." Trân Ni lẩm nhẩm, nụ cười cay đắng hiện lên trên bờ môi cong quyến rũ. "Chỉ cần hai năm diễn xuất trước ống kính, tôi có thể giữ lại ước mơ của mình. Một cái giá quá rẻ đối với thương giới, đúng không chị?"

Trí Tú nhìn thấy nét vỡ vụn trong mắt Trân Ni. Cô không thể chịu đựng được việc người con gái cô thầm yêu từ những năm tháng tuổi trẻ lại nghĩ rằng đây chỉ là một thương vụ buôn bán tình cảm lạnh lẽo. Trí Tú khẽ nghiêng người về phía trước, bàn tay cô vươn ra, nhẹ nhàng nhưng kiên quyết phủ lên bàn tay đang run rẩy của Trân Ni trên trang giấy.

Sự tiếp xúc đột ngột truyền qua một luồng ấm áp mãnh liệt. Trân Ni giật mình ngước lên, ánh mắt chao đảo khi đi sâu vào đôi mắt chứa đựng cả một đại dương thâm tình của Trí Tú.

"Trân Ni, nghe tôi nói." Giọng Trí Tú thì thầm nhưng từng từ từng chữ đều vô cùng nặng trịch và chân thành. "Tờ hợp đồng này là thứ duy nhất tôi có thể dùng để bảo vệ em trước sự ép buộc của người nhà em và áp lực từ giới truyền thông. Đối với thế giới bên ngoài, nó là một giao dịch thương mại. Nhưng với tôi... tôi chưa bao giờ xem em là một món hàng hay một công cụ kinh doanh."

Trí Tú khẽ vuốt nhẹ ngón tay cái lên gọt mu bàn tay mềm mại của Trân Ni, cử chỉ dịu dàng đến mức khiến người ta muốn bật khóc. "Tôi hứa với em, trong căn nhà của chúng ta, em hoàn toàn tự do. Em không cần phải đóng kịch, không cần phải gượng ép bản thân. Tôi sẽ đứng ở đằng sau, che chắn mọi sóng gió cho em, cho đến khi em hoàn toàn vững vàng để tự bước đi trên đôi chân của mình. Nếu sau hai năm em muốn rời đi... tôi tuyệt đối không níu giữ."

Lời nói của Trí Tú như một ngọn lửa nhỏ thắp lên giữa đêm đông giá lạnh. Trân Ni cảm nhận được sự chân thành ngập tràn trong từng nhịp thở của người đối diện. Cô biết Trí Tú là người nói được làm được. Giữa thế giới hào môn dối trá, mưu mô và đầy rẫy những cạm bẫy, Kim Trí Tú luôn là nơi duy nhất giữ được sự thuần khiết và an toàn đến kỳ lạ.

"Tại sao lại là tôi?" Trân Ni ngước mắt nhìn thẳng vào Trí Tú, câu hỏi bật ra từ sâu thẳm tâm trí cô. "Xung quanh chị có biết bao nhiêu tiểu thư gia thế khủng khủng, biết bao nhiêu sự lựa chọn hoàn hảo hơn cho Kim Thị. Tại sao chị lại chọn gánh lấy mớ bôi nhọ và rắc rối của tôi?"

Trí Tú thoáng khựng lại. Ánh mắt cô dịu đi, mang theo một nỗi niềm thâm thẫm chôn giấu từ rất nhiều năm về trước—khi cô lần đầu tiên thấy một cô gái nhỏ với đôi mắt kiên cường đứng vẽ từng mẫu thiết kế dưới ánh nắng chiều ở Paris, bất chấp mọi lời gièm pha của gia tộc. Nhưng Trí Tú thu lại cảm xúc ấy vào sâu trong tim, cô chỉ khẽ mỉm cười, nụ cười ấm áp như ánh mặt trời giấu sau mây mưa:

"Vì tôi tin em. Và vì... chỉ có em mới khiến tôi cảm thấy căn nhà của mình có ý nghĩa là một 'tổ ấm'."

Căn phòng lại chìm vào khoảng không tĩnh lặng. Tiếng mưa rơi bên ngoài như nhịp đập chậm rãi của thời gian. Trân Ni cảm thấy ngực trái mình như có một luồng điện nhẹ chạy qua, khiến hơi thở cô trở nên gấp gáp. Cô nhìn ngọn bút máy mạ vàng đặt bên cạnh bản hợp đồng. Tay cô chậm rãi cầm lấy cây bút, cảm giác kim loại mát lạnh truyền qua từng ngón tay.

Mỗi nét chữ ký của Kim Trân Ni đặt xuống trang giấy trắng là một lời cam kết mở ra chương mới của cuộc đời. Khi nét mực cuối cùng khép lại, Trân Ni ngẩng đầu lên, thở ra một hơi dài như vừa trút bỏ được gánh nặng đè nén bấy lâu.

Trí Tú nhận lại bản hợp đồng, ký tên mình bên cạnh chữ ký của Trân Ni. Hai cái tên "Kim Trí Tú" và "Kim Trân Ni" nằm sóng đôi bên nhau trên giấy trắng mực đen, chính thức đan cài số phận của hai người phụ nữ vào một dải lụa định mệnh đầy giằng xé và đong đầy tình cảm sâu kín.

Trí Tú đứng dậy, bước lại gần phía cửa sổ, mở nhẹ một khe thoáng. Hơi mưa tươi mát lùa vào phòng, mang theo mùi hương của đất ẩm và cây cỏ. Cô quay lại nhìn Trân Ni, ánh mắt ngập tràn sự dịu dàng không giấu giếm:

"Muộn rồi, để tôi đưa em về. Xe của em cứ để lại hầm Kim Thị, sáng mai tôi sẽ cho tài xế đưa lại tận nhà."

Trân Ni đứng dậy, khoác lại chiếc áo dáng dài đã bớt lạnh. Cô nhìn Trí Tú, sự ngập ngừng hiện rõ trên khuôn mặt kiều diễm. "Cảm ơn chị... Trí Tú."

Lần này, cô không gọi "Chủ tịch Kim" nữa. Hai chữ "Trí Tú" thốt ra tự nhiên như một thói quen cũ kỹ từ lâu chưa được gọi tên. Trí Tú mỉm cười, đôi mắt cong lên thành hình bán nguyệt đẹp đẽ—nụ cười duy nhất có thể xua tan mọi mây đen giăng kín bầu trời Seoul đêm nay.

Cả hai cùng bước ra khỏi phòng làm việc. Chiếc xe Rolls-Royce đen sang trọng chờ sẵn dưới sảnh. Suốt quãng đường về căn hộ của Trân Ni, không ai nói thêm lời nào. Nhưng trong không gian yên tĩnh của chiếc xe sang trọng, khi tiếng mưa ngoài cửa kính thì thầm những giai điệu êm dịu, sự hiện diện của người kia bên cạnh lại mang tới một cảm giác bình yên đến lạ kỳ.

Khi xe dừng lại trước khu căn hộ cao cấp của Trân Ni, Trí Tú bước xuống trước, che ô mở cửa cho cô. Chiếc ô đen lớn nghiêng trọn về phía Trân Ni, giọt nước mưa đọng lại trên tán ô thi thoảng lại bắn văng ra khi gió thổi. Trí Tú đứng trong mưa, vai áo sơ mi của cô bị nước mưa làm ướt một mảng lớn nhưng cô hoàn toàn không bận tâm.

"Em vào nhà đi. Nghỉ ngơi sớm, ngày mai tôi sẽ liên lạc lại về chi tiết lễ cưới." Trí Tú nói, giọng nói ấm áp át đi tiếng mưa đêm.

Trân Ni nhìn mảng áo ướt trên vai Trí Tú, rồi nhìn vào đôi mắt chân thành đang hướng về mình. Cô khẽ đưa tay lên, ngón tay lướt qua giọt nước mưa đọng trên gò má Trí Tú, một hành động bộc phát tự nhiên mà chính cô cũng không ngờ tới.

"Chị cũng phải cẩn thận... đừng để bị cảm lạnh." Trân Ni thì thầm, má cô khẽ ửng hồng trong đêm tối.

Trí Tú khẽ ngẩn người vì cử chỉ thân mật bất ngờ ấy, rồi ánh mắt cô bừng lên một niềm hạnh phúc thầm lặng. Cô gật đầu: "Tôi biết rồi. Chúc em ngủ ngon, Trân Ni."

Trân Ni quay người bước nhanh vào sảnh chung cư, tim cô đập liên hồi trong lồng ngực. Khi cánh cửa kính tự động khép lại, cô quay đầu nhìn ra ngoài. Trí Tú vẫn đứng đó trong cơn mưa tầm tã, cầm chiếc ô đen, dõi theo bóng lưng cô cho đến khi cô bước vào thang máy.

Đêm nay, Seoul vẫn mưa dầm dề. Nhưng dưới cơn mưa băng giá ấy, một mầm sống của sự chở che, thấu hiểu và tình yêu khắc cốt ghi tâm đã lặng lẽ đơm hoa. Bản hợp đồng hai năm đã chính thức bắt đầu, kéo theo những thử thách hào môn và cả những sóng gió đang chờ đợi ở phía trước. Nhưng trong trái tim của cả hai, họ đều hiểu rằng, kể từ khoảnh khắc này, họ không còn phải đơn độc bước đi dưới giông bão cuộc đời.

TrendingMore

Xem thêm