Chương 9: Bản Hòa Ca Của Những Cánh Hoa Rơi
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 9/50
"Nếu tình yêu là một cơn mưa, em nguyện là kẻ đứng dưới hiên đợi chờ, dù cho ngày mai có là bão tố hay nắng vàng rực rỡ, em vẫn chỉ muốn thấy nụ cười của chị."
Thành phố Seoul về đêm khoác lên mình lớp áo nhung đen huyền bí, điểm xuyết bằng những ánh đèn neon lấp lánh như những vì sao rơi xuống trần gian. Trong căn penthouse rộng lớn của Kim gia, không gian tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy nhịp đập của những trái tim đang lạc nhịp. Kim Trí Tú đứng bên khung cửa sổ kính sát đất, tay cầm ly rượu vang đỏ, ánh mắt xa xăm dõi theo dòng xe cộ hối hả phía dưới. Hương gỗ đàn hương thoang thoảng quyện cùng mùi mưa vừa tạnh, tạo nên một bầu không khí trầm mặc, cô độc đến nao lòng.
Kim Trân Ni bước ra từ phòng làm việc, dáng vẻ kiêu kỳ thường ngày giờ đây lại có phần mệt mỏi. Bộ váy lụa trắng ôm sát đường cong cơ thể, làn da trắng sứ dưới ánh đèn mờ ảo càng trở nên mong manh. Nàng nhìn bóng lưng của Trí Tú, một sự rung cảm kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Đó là người phụ nữ mà nàng gọi là vợ, là người đang đứng giữa vòng xoáy hào môn khắc nghiệt để che chắn cho nàng khỏi những mũi tên độc địa từ gia tộc.
Tình yêu không phải là một trò chơi, nó là sự kiên trì bền bỉ giữa muôn trùng sóng gió.
Trí Tú quay người lại, khóe môi khẽ nhếch một nụ cười ấm áp như nắng sớm. Chị đặt ly rượu xuống bàn, chậm rãi bước về phía Trân Ni. Mỗi bước chân của chị đều mang theo sự điềm tĩnh và vững chãi. "Em vẫn chưa nghỉ sao? Công việc thiết kế cho bộ sưu tập mới vẫn khiến em trăn trở đến tận giờ này?" Trí Tú cất tiếng, giọng nói trầm thấp, dịu dàng như tiếng đàn cello vang lên giữa đêm khuya. Trân Ni không trả lời ngay, nàng nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm của đối phương, nơi chứa đựng cả một bầu trời bao dung.
Sự xung đột nội tâm bắt đầu trỗi dậy. Trân Ni nhớ về những ngày đầu của cuộc hôn nhân thương mại, khi nàng còn đầy rẫy sự đề phòng và kiêu hãnh. Nàng không hiểu tại sao một tổng tài lạnh lùng như Trí Tú lại có thể dành cho nàng sự dịu dàng đến vô điều kiện như thế. Nàng tự hỏi, liệu đây là sự chân thành hay chỉ là một vở kịch hào môn hoàn hảo? Những vết rạn nứt trong niềm tin đôi khi lại chính là khởi đầu cho một sự thấu hiểu sâu sắc hơn. Trí Tú tiến lại gần, bàn tay thon dài khẽ chạm vào mái tóc rối của Trân Ni, gạt nhẹ những lọn tóc vương trên gương mặt xinh đẹp ấy. Cái chạm đầy nâng niu khiến Trân Ni khẽ run lên, một cảm giác ấm áp lan tỏa từ lồng ngực.
"Trí Tú, chị có bao giờ cảm thấy mệt mỏi vì phải gồng mình bảo vệ em không? Em chỉ là một kẻ ngoại đạo trong thế giới của chị." Trân Ni thì thầm, giọng nói nghẹn ngào. Trí Tú lắc đầu, ánh mắt chị kiên định lạ thường. Chị ôm lấy bờ vai gầy guộc của nàng, kéo nàng vào lòng. "Trân Ni, em không phải là ngoại đạo. Em là hơi thở, là mặt trời duy nhất soi sáng cuộc đời đầy những toan tính của chị. Hào môn hay danh vọng, tất cả đều vô nghĩa nếu không có em ở bên." Những lời nói chân tình như những giọt mật ngọt tưới mát tâm hồn khô héo của Trân Ni.
Đêm đó, họ không nói về những áp lực gia tộc, không nói về những bản hợp đồng hay những âm mưu thâm độc. Họ chỉ lặng lẽ bên nhau, đan chặt những ngón tay như sợ rằng chỉ cần một cái chớp mắt, đối phương sẽ tan biến vào hư không. Sự hòa quyện của hai tâm hồn không chỉ dừng lại ở những cử chỉ ngọt ngào, mà còn là sự thấu cảm trong im lặng. Trí Tú dìu Trân Ni ngồi xuống ghế sofa, chị lấy chiếc khăn ấm đắp lên vai nàng, rồi ngồi xuống bên cạnh, để nàng tựa đầu vào vai mình. Mùi hương dịu nhẹ từ làn tóc của Trân Ni khiến Trí Tú thấy lòng mình bình yên lạ thường.
Trong cơn mơ màng, Trân Ni lẩm bẩm những điều về giấc mơ thời trang của nàng, về những bộ váy lộng lẫy mà nàng muốn thiết kế cho chính Trí Tú. Trí Tú lắng nghe từng từ, từng chữ, ghi tạc vào tim. Chị biết rằng, để bảo vệ giấc mơ đó, chị sẵn sàng đối đầu với bất cứ ai, dù là cha mẹ hay những kẻ thù ghét trong tập đoàn. Đây chính là lúc hạnh phúc ngập tràn, là khoảng lặng hiếm hoi giữa cuộc chiến hào môn khốc liệt. Họ biết rằng ngày mai, những cơn mưa tầm tã của cuộc đời sẽ lại ập đến, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, họ thuộc về nhau.
Trí Tú khẽ hôn lên trán Trân Ni, nụ hôn mang theo tất cả sự trân trọng và lời hứa hẹn về một tương lai tươi sáng. "Ngày mai, dù mưa có rơi, chị vẫn sẽ là chiếc ô lớn nhất của em." Trân Ni mỉm cười trong giấc ngủ, một nụ cười thuần khiết nhất mà nàng từng có. Trăng ngoài cửa sổ đã lên cao, ánh sáng bạc vắt ngang sàn nhà, chứng kiến hai trái tim đang dần hòa làm một. Hạnh phúc không phải là không có nỗi đau, mà là dù đau thương thế nào, họ vẫn chọn cách nắm tay nhau bước tiếp. Chương 9 kết lại bằng một hứa hẹn, về một tình yêu sẽ nở hoa dưới cơn mưa, rực rỡ và kiên cường.