Chương 10: Vết Nứt Dưới Ánh Hoàng Hôn
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 10/50
"Đôi khi, tình yêu không nằm ở lời hứa hẹn, mà nằm ở cách chúng ta lặng lẽ đứng cạnh nhau khi bầu trời phía trên bắt đầu đổ những cơn mưa lạnh giá của số phận."
Thành phố Seoul những ngày cuối tháng Mười mang một vẻ đẹp u sầu đến lạ. Bầu trời xám xịt như một tấm lụa cũ kỹ phủ lên những tòa cao ốc chọc trời của tập đoàn Kim Thị. Kim Trí Tú đứng bên khung cửa sổ sát đất ở văn phòng tầng 45, ánh mắt cô dõi theo từng dòng xe cộ hối hả bên dưới, tựa như những mảnh đời nhỏ bé đang bị cuốn đi trong vòng xoáy của thời gian và tham vọng. Trên tay cô là tách cà phê đen đã nguội ngắt từ lâu, hương thơm đắng chát vẫn còn vương vấn nơi đầu lưỡi, cũng giống như nỗi đắng cay mà cuộc hôn nhân thương mại này mang lại.
Hợp đồng đã ký, ràng buộc đã thành, nhưng khoảng cách giữa cô và Kim Trân Ni dường như vẫn là những dải ngân hà bất tận. Trí Tú khẽ thở dài, hơi thở làm mờ một mảng kính nhỏ. Cô nhớ về buổi chiều hôm qua, khi Trân Ni đứng giữa studio đầy những bản thảo thời trang, đôi mắt cô ấy trong trẻo nhưng lại xa xăm đến đau lòng. Trân Ni không thuộc về thế giới hào môn đầy rẫy những quy tắc ngặt nghèo này, cô ấy thuộc về những thước vải lụa, những bảng màu rực rỡ và sự tự do mà Trí Tú – với tư cách là một người thừa kế – chưa bao giờ thực sự có được.
Tình yêu vốn dĩ không phải là sự chiếm hữu, mà là sự thấu hiểu. Nhưng làm thế nào để thấu hiểu khi giữa chúng ta luôn tồn tại một bức tường vô hình mang tên gia tộc?
Tiếng gõ cửa khẽ vang lên, cắt đứt dòng suy nghĩ miên man của Trí Tú. Trân Ni bước vào, dáng vẻ cô thanh mảnh trong chiếc váy lụa màu kem, mái tóc đen dài xõa nhẹ trên bờ vai gầy. Cô mang theo một tập hồ sơ dự án mới. Ánh mắt hai người chạm nhau, không gian trong căn phòng rộng lớn bỗng chốc trở nên chật hẹp vì sự hiện diện của đối phương. Trân Ni tiến lại gần, đặt tập hồ sơ lên bàn, ngón tay cô khẽ lướt qua mặt bàn gỗ bóng loáng. 'Trí Tú, dự án hợp tác với phía Pháp cần chữ ký của chị. Tôi đã chỉnh sửa lại một vài chi tiết để phù hợp với định hướng thương hiệu của tập đoàn.'
Trí Tú không nhìn vào tập hồ sơ, cô nhìn vào đôi bàn tay đang hơi run rẩy của Trân Ni. Cô hiểu, sự cứng cỏi của Trân Ni chỉ là lớp vỏ bọc để chống chọi lại áp lực từ chính gia đình cô. Trí Tú nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay ấy, hơi ấm từ lòng bàn tay cô truyền sang, khiến Trân Ni giật mình, đôi mắt mở to nhìn cô đầy ngỡ ngàng. 'Trân Ni, em đã làm việc quá sức rồi. Hãy nghỉ ngơi một chút đi, mặt trời sắp lặn rồi.'
Ánh hoàng hôn vàng óng hắt vào căn phòng, nhuộm lên mái tóc của cả hai một sắc màu rực rỡ nhưng cũng đầy hoài niệm. Trân Ni không rút tay lại, cô để mặc cho Trí Tú nắm lấy, cảm nhận sự chân thành len lỏi vào trái tim vốn dĩ đang đầy rẫy những hoài nghi. Những ký ức về ngày đầu tiên gặp nhau, về lễ cưới đầy rẫy sự lạnh lẽo của những người lạ mặt, về những đêm dài nằm chung giường nhưng cách nhau cả một khoảng không vô tận… tất cả ùa về như một thước phim quay chậm.
Trân Ni khẽ lên tiếng, giọng nói cô nghẹn lại: 'Chị có bao giờ thấy hối hận không, Trí Tú? Khi chọn một người như tôi để bước vào cuộc đời chị, để rồi phải gánh chịu những đàm tiếu từ người ngoài và cả sự áp đặt từ gia tộc Kim?'
Trí Tú bước đến gần hơn, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn là một hơi thở. Cô đưa tay vén sợi tóc mai vương trên trán Trân Ni, ánh mắt dịu dàng như muốn bao bọc lấy cả thế giới của cô ấy. 'Hối hận sao? Chưa bao giờ. Nếu cuộc đời là một cơn mưa, thì em chính là mặt trời duy nhất mà tôi tìm thấy. Dù cho ngoài kia có bao nhiêu trắc trở, chỉ cần em còn đứng đó, tôi sẽ không bao giờ buông tay.'
Cảm xúc trong căn phòng dâng trào. Sự lạnh lùng của một nữ tổng tài quyền lực đã tan biến, chỉ còn lại một người phụ nữ si tình đang tìm cách sưởi ấm cho người mình yêu. Trân Ni tựa đầu vào vai Trí Tú, để dòng nước mắt hạnh phúc khẽ lăn dài trên gò má. Những vết nứt trong lòng họ, những hiểu lầm từ những ngày đầu, dường như đang dần được lấp đầy bằng sự thấu hiểu và sẻ chia. Họ biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, những âm mưu từ giới hào môn vẫn đang rình rập, nhưng ngay lúc này, trong căn phòng đầy ắp ánh chiều tà, họ thuộc về nhau.
Trí Tú ôm trọn Trân Ni vào lòng, vỗ về như dỗ dành một đứa trẻ. Ngoài kia, cơn mưa bắt đầu rơi, tiếng mưa gõ đều đều lên cửa kính như một bản nhạc buồn, nhưng bên trong, trái tim họ lại đang hòa chung một nhịp đập ấm áp. Đây không phải là cái kết, mà là sự bắt đầu của một chương mới trong cuộc đời họ – chương của sự hy sinh và tình yêu chân thành nhất.