Chương 21: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 21/50
"Trong không gian tĩnh mịch của căn biệt thự, tiếng mưa rơi bên ngoài cửa kính như tiếng lòng vỡ vụn, nhưng trong vòng tay Trí Tú, Trân Ni cảm thấy mình như một mảnh trăng lạc lõng vừa tìm thấy bầu trời bình yên nhất."
Thành phố Seoul đêm nay chìm trong một màu xám tro nhạt nhòa. Mưa không trút xuống như thác đổ, mà chỉ rả rích, như những sợi tơ mỏng manh đan vào nhau, khâu kín bầu trời đêm thành một bức màn u tối. Từ khung cửa sổ sát đất của căn penthouse xa hoa, Kim Trí Tú đứng lặng người, bóng lưng đổ dài trên sàn gỗ bóng loáng. Trên tay cô là ly rượu vang đỏ, chất lỏng sóng sánh như máu, phản chiếu ánh đèn neon mờ nhạt từ phía xa của những tòa cao ốc trung tâm. Cô đang đợi. Đợi một câu trả lời, đợi một bóng hình, hay có lẽ, đợi chính bản thân mình tìm lại được sự bình tĩnh sau những giông bão tại cuộc họp hội đồng quản trị ngày hôm nay.
Tiếng lạch cạch nhẹ nhàng vang lên từ phía cửa. Kim Trân Ni bước vào, mái tóc cô hơi bết lại vì hơi ẩm của mưa, chiếc áo khoác dáng dài ôm lấy vóc dáng mảnh mai, kiêu kỳ nhưng giờ đây lại mang theo vẻ mệt mỏi khó giấu. Cô không bật đèn, chỉ lặng lẽ đứng đó, đôi mắt mèo sắc sảo thường ngày giờ đây phủ một tầng sương mờ. Cả hai người phụ nữ, hai mảnh ghép của một cuộc hôn nhân thương mại đầy rẫy những trắc trở, đứng cách nhau một khoảng không gian nhưng dường như lại cách nhau cả một đại dương của những hiểu lầm chưa được tháo gỡ.
Trí Tú xoay người lại, ánh mắt cô không còn vẻ sắc bén của một tổng tài quyết đoán, mà chỉ còn sự dịu dàng đến xót xa. Cô đặt ly rượu xuống bàn, bước chân không tiếng động tiến về phía Trân Ni. "Em về rồi. Mưa lạnh lắm, sao không gọi người đón?"
Trân Ni ngước nhìn cô, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự giễu. "Em muốn đi bộ. Em muốn xem liệu giữa cơn mưa này, mình có thể trôi xa khỏi cái lồng son Kim Thị này hay không." Câu nói ấy như một mũi kim đâm vào tim Trí Tú. Cô tiến đến, bàn tay nhẹ nhàng chạm vào vạt áo ướt lạnh của Trân Ni, hơi ấm từ lòng bàn tay cô truyền sang, khiến Trân Ni khẽ run lên. Không gian trở nên đặc quánh, chỉ còn tiếng mưa đều đặn gõ lên mặt kính, như tiếng nhịp đập của hai trái tim đang cố gắng tìm kiếm sự đồng điệu trong sự im lặng kéo dài suốt những ngày qua.
Hào môn vốn dĩ là nơi người ta dùng những chiếc mặt nạ để đối đãi với nhau. Trí Tú phải gồng mình chống chọi với những kẻ lăm le chiếc ghế chủ tịch, trong khi Trân Ni phải đấu tranh với định kiến của giới nghệ thuật, nơi họ chỉ nhìn thấy cô là "vợ của tổng tài" thay vì một nhà thiết kế tài năng. Những áp lực ấy đè nặng lên vai họ, khiến những giây phút ngọt ngào ngắn ngủi trở thành những mảnh vụn quý giá. Trí Tú ôm lấy Trân Ni, vòng tay cô vững chãi, mang theo hơi ấm của sự bao dung. Trân Ni không kháng cự, cô vùi đầu vào hõm cổ Trí Tú, hít hà mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc, thứ mùi hương khiến cô cảm thấy an toàn tuyệt đối giữa thế giới đầy lọc lừa này.
"Trí Tú, chúng ta đang làm gì thế này?" Trân Ni thì thầm, giọng nói nghẹn lại nơi cổ họng. "Mỗi bước đi đều là những sợi dây trói buộc. Em mệt mỏi lắm, khi những ánh nhìn của thiên hạ luôn soi mói vào cuộc sống của chúng ta." Trí Tú không đáp ngay, cô siết chặt vòng tay, cằm tựa lên đỉnh đầu Trân Ni. Cô hiểu, cô thấu, và cô đau lòng cho sự kiêu hãnh của người phụ nữ trong lòng mình. "Hãy cứ để họ nhìn. Chỉ cần em nhìn về phía chị, thế giới ngoài kia có sụp đổ, chị cũng sẽ xây lại một thế giới khác dành riêng cho em."
Đêm muộn, khi mưa đã dịu bớt, hai người ngồi cạnh nhau trên tấm thảm lông mềm mại, giữa phòng khách rộng lớn. Ánh trăng hiếm hoi xuyên qua tầng mây, hắt vào căn phòng một thứ ánh sáng bạc bẽo, nhuộm lên làn da trắng ngần của Trân Ni một vẻ đẹp mong manh đến nao lòng. Trí Tú nhẹ nhàng gỡ từng chiếc kẹp tóc trên đầu Trân Ni, để mái tóc xõa dài như dòng suối đen huyền. Cô không nói gì, chỉ dùng đôi bàn tay khéo léo chải nhẹ từng sợi tóc, như đang nâng niu một báu vật dễ vỡ. Sự tĩnh lặng này không còn là sự đối đầu, mà là sự hòa quyện của hai tâm hồn đã quá mệt mỏi với thế giới bên ngoài.
Trân Ni ngước nhìn lên, ánh mắt cô chạm vào ánh mắt Trí Tú. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, cô thấy bóng hình mình – một Trân Ni yếu đuối, hoài nghi nhưng cũng đầy khao khát được yêu thương. Cô đưa tay chạm vào gương mặt thanh tú của Trí Tú, ngón tay lướt nhẹ trên sống mũi, trên đôi môi đang mím chặt. "Chị có bao giờ hối hận không? Về cuộc hôn nhân này? Về việc phải gánh vác cả thế giới của em?" Trí Tú cười nhẹ, nụ cười ấy như đóa hoa quỳnh nở trong đêm, tinh khôi và thanh khiết. Cô cầm lấy bàn tay Trân Ni, đặt lên môi mình một nụ hôn nhẹ nhàng, đầy trân trọng. "Đời người ngắn ngủi, chị chỉ hối hận vì đã không gặp em sớm hơn, để có thể bảo vệ em khỏi những ngày tháng cô độc ấy."
Lời nói của Trí Tú như một dòng nước mát lành tưới tắm lên tâm hồn cằn cỗi của Trân Ni. Những rào cản hào môn, những âm mưu gia tộc, tất cả bỗng chốc trở nên mờ nhạt. Giây phút này, chỉ còn lại hai người, chỉ còn lại tình yêu đang âm thầm nảy mầm dưới cơn mưa lạnh giá. Trí Tú cúi xuống, đặt một nụ hôn lên trán Trân Ni, rồi chậm rãi di chuyển xuống đôi môi mềm mại. Nụ hôn không vồ vập, không dục vọng, mà là một lời hứa, một sự cam kết của hai trái tim đã tìm thấy nơi trú ngụ cuối cùng. Họ quấn quýt lấy nhau, như thể nếu buông tay, đối phương sẽ tan biến vào hư vô.
Khi những tia nắng đầu tiên của ngày mới bắt đầu rạng rỡ sau cơn mưa, căn phòng không còn vẻ lạnh lẽo của đêm đen. Những tia sáng lấp lánh xuyên qua cửa kính, chiếu rọi lên gương mặt bình yên của Trân Ni khi cô đang thiếp đi trong vòng tay Trí Tú. Trí Tú vẫn thức, ánh mắt cô dõi theo từng nhịp thở của người thương, tâm trí đã vạch ra hàng ngàn kế hoạch để bảo vệ bình yên này. Dù con đường phía trước vẫn còn đầy rẫy những chông gai, dù mặt trời đôi khi vẫn bị che khuất bởi những cơn mưa của định mệnh, nhưng cô biết, chỉ cần Trân Ni còn ở đây, mọi thử thách đều chỉ là phép thử cho một tình yêu đích thực. Và như thế, giữa lòng thành phố náo nhiệt, một câu chuyện tình đẹp đẽ vẫn đang được viết tiếp, bằng sự hy sinh thầm lặng và tình yêu sâu đậm không gì có thể lay chuyển.