Chương 20: Dư Âm Của Những Mảnh Gương Vỡ
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 20/50
"Nếu như tình yêu là một bản nhạc, thì chúng ta có lẽ đang chơi những nốt trầm lạc điệu giữa một thế giới quá đỗi ồn ào, nơi những mảnh gương vỡ cứa vào lòng bàn tay người ở lại."
Thành phố Seoul những ngày cuối tháng Mười, bầu trời mang màu xám chì của những cơn mưa dai dẳng không dứt. Từ khung cửa kính sát đất ở tầng cao nhất của tập đoàn Kim Thị, Kim Trí Tú đứng đó, vóc dáng cao gầy trong bộ vest tối màu hòa lẫn vào màn đêm đang dần buông xuống. Trên tay cô là ly rượu vang đã vơi quá nửa, những giọt rượu lăn dài trên thành ly như những giọt nước mắt khô khốc. Dưới kia, dòng xe cộ tựa như những dải lụa phát sáng, lững lờ trôi giữa lòng đô thị, nhưng trong lòng cô, mọi thứ lại tĩnh lặng đến đáng sợ.
Trí Tú nhớ về Trân Ni. Nhớ về cái cách cô ấy mân mê những bản vẽ thiết kế, ánh mắt kiêu kỳ nhưng cũng đầy mơ mộng. Cuộc hôn nhân thương mại này vốn dĩ chỉ là một tờ giấy, một thỏa thuận giữa những đế chế kinh doanh. Nhưng không biết từ bao giờ, những dòng chữ khô khan ấy lại biến thành những vết sẹo hằn sâu trong tim cô. Cô yêu sự bướng bỉnh của Trân Ni, yêu cả cái cách nàng cố tỏ ra mạnh mẽ để che đậy tâm hồn nhạy cảm đầy rẫy những tổn thương từ gia tộc.
Tại căn hộ sang trọng ở Gangnam, Kim Trân Ni ngồi co mình trên chiếc sofa nhung mềm mại. Căn phòng ngập tràn hương thơm của tinh dầu hoa oải hương, nhưng nàng lại cảm thấy ngột ngạt đến khó thở. Nàng cầm trên tay chiếc điện thoại, màn hình vẫn tối đen. Nàng đã đợi một cuộc gọi, một tin nhắn, hay thậm chí là tiếng bước chân quen thuộc của Trí Tú. Nhưng đáp lại chỉ là tiếng mưa rơi đập vào kính cửa, âm thanh đều đều như tiếng thở dài của thời gian.
Tình yêu vốn dĩ không phải là sự chiếm hữu, mà là sự thấu hiểu. Nhưng tại sao, khi chúng ta càng đứng gần nhau, khoảng cách giữa hai trái tim lại càng trở nên thăm thẳm như vực sâu?
Tiếng lách cách của khóa cửa vang lên, cắt ngang sự tĩnh lặng trong căn hộ. Trí Tú bước vào, hơi lạnh của đêm đông theo chân cô xâm nhập vào không gian ấm cúng. Trân Ni vội đứng dậy, hơi thở nàng dồn dập. Nàng nhìn thấy Trí Tú, người phụ nữ mà nàng vừa yêu vừa hận, người đang gánh trên vai cả một gia tộc nhưng lại chẳng thể gánh nổi cuộc hôn nhân của chính mình. Trí Tú cởi bỏ chiếc áo khoác, gương mặt cô lộ rõ vẻ mệt mỏi sau một ngày dài đối đầu với những cổ đông tham lam.
"Em chưa ngủ sao?" giọng Trí Tú khàn đặc, đầy vẻ quan tâm nhưng lại mang theo sự xa cách cố hữu. Trân Ni không đáp, nàng bước tới gần, đưa tay chạm nhẹ vào vạt áo của Trí Tú, cảm nhận được hơi ấm còn sót lại. Nàng ngước nhìn đôi mắt sâu thẳm của Trí Tú, nơi đó chứa đựng bao điều mà cô chưa bao giờ nói ra. "Chị có thấy mệt không? Khi phải diễn vai một người vợ hoàn hảo trước mặt thiên hạ, và một tổng tài sắt đá sau lưng họ?"
Trí Tú khựng lại. Cô đưa tay vuốt ve mái tóc mượt mà của Trân Ni, những ngón tay cô run lên dù chỉ là một cái chạm nhẹ. "Trân Ni, chị không diễn. Với em, chị chưa bao giờ cần phải diễn." Những lời nói ấy như một liều thuốc độc ngọt ngào, khiến trái tim Trân Ni đau nhói. Nàng biết, Trí Tú yêu nàng, nhưng tình yêu đó là một tình yêu đầy áp lực, một tình yêu bị giam cầm trong những quy tắc hào môn khắc nghiệt.
Đêm đó, họ nằm cạnh nhau, nhưng khoảng cách giữa họ như một hố sâu ngăn cách bởi những hiểu lầm chưa được tháo gỡ. Trí Tú xoay người, vươn tay ôm lấy vòng eo nhỏ nhắn của Trân Ni, kéo nàng vào lòng. Hơi ấm từ cơ thể Trí Tú khiến Trân Ni run rẩy. Nàng vùi mặt vào ngực cô, những giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi xuống, thấm đẫm chiếc áo ngủ bằng lụa. Trí Tú không nói gì, cô chỉ siết chặt vòng tay, như thể muốn dùng cả cuộc đời mình để bảo vệ người con gái nhỏ bé này khỏi những giông bão ngoài kia.
"Nếu một ngày nào đó, mọi thứ không còn như chúng ta mong đợi, liệu chị có buông tay em không?" Trân Ni thì thầm, giọng nàng lạc đi giữa không gian tĩnh mịch. Trí Tú im lặng một hồi lâu, rồi cô đặt một nụ hôn nhẹ lên trán nàng, dịu dàng như cánh hoa rơi. "Chừng nào trái tim chị còn đập, chị sẽ không bao giờ để em phải đối diện với bóng tối một mình. Trân Ni, em là mặt trời của chị, dù có là cơn mưa lớn đến đâu, chị cũng sẽ che chở cho em."
Bình minh của ngày hôm sau đến bằng những tia nắng nhạt nhòa xuyên qua lớp sương mù. Những vấn đề gia tộc vẫn còn đó, những dự án kinh doanh vẫn đang chờ đợi, nhưng trong căn hộ nhỏ ấy, có một sự kết nối vừa được hàn gắn. Họ biết, con đường phía trước vẫn còn đầy chông gai, những mảnh gương vỡ của quá khứ vẫn còn đó, nhưng khi hai trái tim đã cùng chung một nhịp đập, họ tin rằng mình có thể vượt qua tất cả. Bởi lẽ, yêu nhau trong nghịch cảnh, mới là tình yêu chân thành nhất mà cuộc đời này ban tặng.
Trí Tú đứng dậy, chỉnh lại chiếc cà vạt cho ngay ngắn, rồi quay lại nhìn Trân Ni đang ngồi bên bàn trà. Cô mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để khiến thế giới của Trân Ni bừng sáng. "Hôm nay em có buổi trình diễn thời trang đúng không? Chị sẽ đến." Trân Ni ngẩn người, rồi nụ cười rạng rỡ nở trên môi. Đó là lời hứa, là sự xác nhận rằng dù bận rộn đến đâu, Trí Tú vẫn luôn đặt nàng ở vị trí ưu tiên. Cơn mưa ngoài kia đã tạnh, những tia nắng bắt đầu nhảy múa trên vũng nước, báo hiệu một khởi đầu mới cho cả hai.