Chương 7: Nơi Bão Dừng Sau Cánh Cửa
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 7/50
"Có những người xuất hiện trong đời ta như một cơn mưa rào, nhưng cũng có người đến để làm mái hiên che chắn cho ta qua những ngày giông bão."
Màn đêm buông xuống Seoul không bằng sự êm đềm thường thấy mà bằng một trận mưa rào nặng hạt xé tan không khí oi nồng của ngày cuối hạ. Trên tầng cao nhất của tòa căn hộ cao cấp thuộc khu Yongsan, tiếng mưa đập mạnh vào những mảng kính sát đất vang lên từng hồi trầm đục. Ánh đèn đường xa xa phía sông Hán nhòe đi qua hàng ngàn vệt nước chăng lưới, biến khung cảnh phồn hoa bên ngoài thành một bức tranh thủy mạc lung linh nhưng u hoài.
Trong căn phòng khách rộng lớn được bài trí theo phong cách tối giản với tông màu xám tro và gỗ trầm, không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng kim đồng hồ gõ nhẹ đều đặn. Kim Trân Ni ngồi co chân trên chiếc sofa bọc da cao cấp, tấm lưng mảnh mai tựa vào gối ôm, đôi mắt hướng ra khoảng không vô định ngoài cửa sổ. Cô vẫn chưa thay chiếc váy dạ hội nhung đen ôm sát – bộ trang phục vừa giúp cô tỏa sáng rực rỡ tại buổi đấu giá từ thiện của giới thượng lưu vài tiếng trước, nhưng cũng đồng thời là chiếc giáp sắt nặng nề gông cùm tâm trí cô.
Bên ngoài cánh cửa gỗ sồi, tiếng bước chân thong thả vang lên rồi dừng lại. Kim Trí Tú bước vào, trên tay cầm một chiếc khay gốm nhỏ tỏa ra làn khói nghi ngút cùng hương thơm dịu nhẹ của trà hoa cúc và mật ong. Cô đã trút bỏ bộ vest công sở chỉn chu, thay bằng chiếc áo sương sơ mi màu kem nhạt mềm mại và chiếc quần tây rộng rãi, mang lại cảm giác vô cùng ấm áp và gần gũi.
Trí Tú đặt khay trà lên bàn kính, cử chỉ nhẹ nhàng đến mức không phát ra một tiếng động nhỏ. Cô không lên tiếng ngay, chỉ lặng lẽ đứng nhìn Trân Ni trong vài giây. Ánh mắt Trí Tú đong đầy sự thấu hiểu và xót xa – điều mà cô luôn giấu kín đằng sau vẻ mặt điềm tĩnh của một vị tổng tài quyền lực trước mặt thuộc cấp và đối tác.
"Em vẫn chưa muốn thay đồ sao? Trời về đêm lạnh lắm, mưa lớn thế này nhiệt độ hạ nhanh lắm đấy." – Giọng nói của Trí Tú trầm ấm, như một dải lụa mềm mại lướt qua không gian tĩnh mịch, phá tan sự cô quạnh đang bao trùm lấy Trân Ni.
Trân Ni giật mình nhẹ, đôi mi cong dài rung rinh rồi chậm rãi ngước lên nhìn người đối diện. Trong đôi mắt mèo sắc sảo thường ngày lúc này chỉ còn lại sự mệt mỏi cùng một chút ngơ ngác dễ tổn thương. Bờ môi tô son đỏ thẫm khẽ động đậy, nhưng cuối cùng cô chỉ thở dài một tiếng thật khẽ.
"Trí Tú... chị không thấy mệt sao? Sau tất cả những lời xăm soi, những ánh mắt dò xét của họ ở buổi tiệc đó..." – Trân Ni nói, giọng cô hơi khàn đi vì lạnh và vì sự ức chế nén chặt suốt cả buổi tối.
Trí Tú không trả lời ngay. Cô đi vòng qua bàn, chậm rãi ngồi xuống khoảng trống bên cạnh Trân Ni trên chiếc sofa. Khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, đủ để Trân Ni cảm nhận được hơi ấm tỏa ra từ cơ thể Trí Tú cùng hương gỗ tuyết tùng quen thuộc – mùi hương luôn mang lại cho cô một cảm giác an toàn đến kỳ lạ.
Trí Tú rót một tách trà ấm, cẩn thận đỡ lấy đĩa lót rồi đưa về phía Trân Ni: "Uống chút trà ấm đi em. Mật ong sẽ giúp em dễ chịu hơn. Còn về những lời nói ngoài kia... chúng chưa bao giờ có thể lọt vào tai chị, và chị cũng không muốn chúng làm vẩn đục tâm trí em."
Trân Ni đón lấy tách trà từ tay Trí Tú. Đầu ngón tay hai người vô tình chạm vào nhau. Một luồng điện nhẹ như chạy qua làn da, khiến trái tim Trân Ni nảy lên một nhịp bất thường. Đã năm tháng trôi qua kể từ ngày bản hợp đồng hôn nhân giữa tập đoàn Kim Thị và thương hiệu thời trang của cô được ký kết. Ban đầu, cô luôn tự nhắc nhở bản thân rằng đây chỉ là một sự trao đổi lợi ích thuần túy: Kim Thị cần hình ảnh một người lãnh đạo có gia đình viên mãn, còn cô cần nguồn vốn và sự chống lưng để bảo vệ đứa con tinh thần của mình khỏi sự thâu tóm của những gã khổng lồ.
Thế nhưng, người phụ nữ đang ngồi trước mặt cô lúc này – Kim Trí Tú – chưa từng đối xử với cô như một đối tác trên giấy tờ. Mỗi ánh mắt, mỗi cử chỉ, mỗi sự che chở của Trí Tú đều vượt xa giới hạn của một bản hợp đồng lạnh lẽo.
"Có những người xuất hiện trong đời ta như một cơn mưa rào, nhưng cũng có người đến để làm mái hiên che chắn cho ta qua những ngày giông bão. Ranh giới giữa thật và giả, giữa trách nhiệm và chân thành, đôi khi lại mong manh như một hơi thở giữa đêm lạnh."
Trân Ni nhấp một ngụm trà. Vị ngọt thanh của mật ong quyện cùng hương hoa cúc ấm áp lan tỏa nơi đầu lưỡi, xua đi cảm giác đắng ngắt mà những lời đàm tiếu tại buổi tiệc đã để lại. Tối nay, tại buổi tiệc đấu giá, những phu nhân hào môn và giới truyền thông đã liên tục tung ra những câu hỏi hóc búa, mỉa mai về cuộc hôn nhân chớp nhoáng của hai người, cho rằng Trân Ni chỉ là một "món phụ kiện đắt giá" được Trí Tú mua về để làm đẹp hồ sơ doanh nghiệp.
Khi Trân Ni còn đang lúng túng và chịu đựng áp lực từ những ánh mắt giễu cợt, chính Trí Tú đã bước tới. Không hề dùng đến sự giận giữ hay quyền lực để áp đặt, Trí Tú chỉ nhẹ nhàng ôm lấy eo Trân Ni, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào đám đông và đưa ra một tuyên bố đầy đặn: "Trân Ni không chỉ là vợ tôi, cô ấy là cảm hứng và là lý do để tôi trở về nhà mỗi ngày. Tôi không cho phép ai dùng sự suy đoán thiển hển để xúc phạm người phụ nữ của tôi."
Câu nói ấy vẫn còn vang vọng trong tâm trí Trân Ni, như một ngọn lửa nhỏ thắp sáng căn phòng tối đen trong lòng cô.
"Lúc ở buổi tiệc..." – Trân Ni hạ tách trà xuống bàn, ánh mắt đăm đắm nhìn vào đôi bàn tay đang đan vào nhau của mình – "Chị không cần phải nói những lời đó đâu. Chúng ta đều biết thỏa thuận ban đầu là gì. Chị làm vậy chỉ khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn thôi."
Trí Tú hơi nghiêng đầu, ánh mắt dịu dàng như làn nước mùa thu chiếu rọi lên gương mặt nghiêng thanh tú của Trân Ni. Cô giơ tay lên, ngón tay trỏ khẽ chạm vào dái tai mềm mại của Trân Ni, nơi chiếc hoa tai kim cương đắt giá vẫn đang đeo nặng, rồi từ từ tháo nó ra giúp cô.
"Em nghĩ chị đang diễn kịch sao, Trân Ni?" – Trí Tú hỏi, giọng nói thong thả nhưng chứa đựng một sức nặng tâm lý khiến không khí xung quanh dường như ngưng đọng.
Trân Ni im lặng. Cô không dám quay sang nhìn Trí Tú, vì cô sợ bản thân sẽ bị nhấn chìm trong ánh mắt quá đỗi chân thành ấy. Cô sợ nếu mình tin vào những điều này, khi hợp đồng kết thúc, cô sẽ là người duy nhất bị bỏ lại với mảnh vỡ của trái tim.
Thấy Trân Ni né tránh, Trí Tú không ép buộc. Cô đặt chiếc hoa tai lên bàn, rồi tiếp tục tháo nấc khóa của chiếc hoa tai còn lại. Động tác của Trí Tú cực kỳ tỉ mỉ và ân cần, hơi thở nhẹ nhàng của cô lướt qua cằm và cổ Trân Ni, khiến làn da cô gái nhỏ nổi lên một lớp gợn sóng mỏng.
"Chị chưa bao giờ coi em là một phần của thỏa thuận thương mại trên bàn đàm phán, Trân Ni à." – Trí Tú thì thầm, bàn tay ấm áp của cô dịch chuyển xuống gáy Trân Ni, nhẹ nhàng xoa nắn những bó cơ đang căng cứng vì mệt mỏi – "Năm tháng trước, khi chị đưa ra đề nghị đó, là vì chị biết em đang gặp khó khăn và chị muốn có một lý do hợp pháp để bước vào cuộc đời em, che chở cho em. Nếu đó là một bản hợp đồng, thì người thua cuộc ngay từ đầu chính là chị... vì chị đã đặt cược cả trái tim mình vào đó rồi."
Lời nói của Trí Tú vang lên giữa tiếng mưa đêm như một tiếng thét trầm nấc vào khoảng không tĩnh lặng. Trân Ni chấn động. Cô quay phắt lại, đôi mắt mở to nhìn Trí Tú. Hàng mi rủ xuống, che đi nét sóng sánh trong đôi mắt mèo kiêu hãnh.
"Chị... chị nói gì cơ?" – Trân Ni lắp bắp, lồng ngực cô phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập.
Trí Tú mỉm cười, một nụ cười hiền lành nhưng phảng phất chút chua xát. Cô đưa tay lên, dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi giọt nước mắt vô thức đọng lại nơi khóe mắt Trân Ni. Làn da mềm mại của Trân Ni tựa vào lòng bàn tay Trí Tú như một phản xạ tự nhiên.
"Chị nói rằng, chị yêu em. Không phải vì hợp đồng, không phải vì trách nhiệm của một 'người chồng' trên giấy tờ. Chị yêu Kim Trân Ni – người phụ nữ mạnh mẽ, kiêu hãnh trên sàn diễn nhưng lại vô cùng yếu đuối và nhạy cảm khi ở một mình." – Trí Tú chậm rãi cất lời, từng từ từng chữ như được khắc sâu vào tâm khảm.
Căn phòng chìm vào sự im lặng tuyệt đối. Chỉ còn tiếng mưa gầm gào ngoài kia và tiếng đập thình thịch từ hai lồng ngực đang tiến lại gần nhau. Trân Ni cảm thấy sống mũi mình cay xè. Những bức tường phòng thủ mà cô cẩn thận dựng lên suốt nhiều năm qua để bảo vệ bản thân khỏi những tổn thương từ gia đình và xã hội lúc này đây sụp đổ hoàn toàn trước sự chân thành không chút tính toán của Trí Tú.
Cô không biết phải đáp lại thế nào. Sự kiêu hãnh của một nhà thiết kế tài năng, sự đề phòng của một tiểu thư từng bị phản bội khiến cô muốn rụt lại. Nhưng trái tim cô – nơi đang gào thét vì sự ấm áp này – lại xúi giục cô tiến về phía trước.
Trân Ni đột nhiên giơ tay ra, nắm lấy vạt áo sơ mi của Trí Tú. Các ngón tay cô siết chặt đến mức các khớp ngón chuyển sang màu trắng bệch. Cô gục đầu vào ngực Trí Tú, tựa trán lên xương đòn của người đối diện. Mùi hương gỗ tuyết tùng bao bọc lấy cô, như một bến đỗ bình yên sau chuỗi ngày dài bơi giữa dòng nước xiết.
"Trí Tú đồ ngốc này..." – Trân Ni nghẹn ngào, giọng nói bị giấu đi sau lớp vải áo – "Tại sao chị lại không nói sớm hơn? Chị có biết là em đã phải đấu tranh thế nào để không nảy sinh cảm xúc với chị không? Chị luôn dịu dàng như vậy, luôn chăm sóc em như vậy... làm sao em có thể giữ vững lý trí được cơ chứ?"
Trí Tú ngẩn người trong một khoảnh khắc, rồi nụ cười trên môi cô vỡ òa thành một vẻ hạnh phúc rạng rỡ. Cô vòng tay qua lưng Trân Ni, ôm chặt lấy cơ thể mảnh mai ấy vào lòng. Trí Tú vùi mặt vào làn tóc mây thơm phức mùi hoa nhài của Trân Ni, hít một hơi thật sâu để ghi nhớ khoảnh khắc này.
"Chị xin lỗi... chị đã để em phải chịu đựng một mình quá lâu." – Trí Tú thì thầm bên tai Trân Ni, bàn tay cô vuốt nhẹ dọc theo sống lưng Trân Ni, vỗ về từng nhịp rung nhẹ của cơ thể cô gái nhỏ.
Cơn mưa ngoài cửa sổ dường như đã bớt dữ dội hơn, chuyển thành những hạt mưa rơi êm đềm, gõ nhịp nhẹ nhàng lên mặt kính. Trong căn phòng, ánh đèn vàng ấm áp hắt lên bóng dáng hai người đang ôm chặt lấy nhau, không còn khoảng cách, không còn bản hợp đồng thương mại lạnh lẽo nào tồn tại giữa họ.
Trân Ni ngước mặt lên từ lồng ngực Trí Tú. Đôi mắt cô ướt đẫm nước mắt nhưng sáng long lanh như những ngôi sao đêm. Trí Tú ngắm nhìn gương mặt ấy, đưa tay dịu dàng vén những lọn tóc lơ thơ vướng trên trán Trân Ni. Ánh mắt hai người gặp nhau, giao thoa giữa hàng ngàn cảm xúc không lời.
Trí Tú cúi đầu xuống chầm chậm. Trân Ni khẽ nhắm mắt lại, đôi môi mỏng run nhẹ chờ đợi. Khi hai bờ môi chạm nhau, đó không phải là một nụ hôn mãnh liệt hay cuồng nhiệt, mà là một sự đụng chạm dịu dàng, sâu lắng và tràn đầy sự trân trọng. Vị ngọt của trà cúc vẫn còn vấn vương, hòa quyện với vị mặn chát của giọt nước mắt hạnh phúc.
Nụ hôn kéo dài như một lời thề nguyện không thành lời. Trí Tú nhai nhẹ bờ môi dưới của Trân Ni, rồi nới rộng sự tiếp xúc, mút nhẹ như muốn nuốt trọn mọi mệt mỏi, đau khổ mà Trân Ni đã phải trải qua. Trân Ni vòng tay qua cổ Trí Tú, chủ động đáp lại, kéo Trí Tú lại gần mình hơn nữa, như thể sợ rằng nếu buông tay, tất cả chỉ là một giấc mơ đẹp.
Khi hai người tách nhau ra để tìm lại hơi thở, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ còn tính bằng milimet. Trí Tú tựa trán mình vào trán Trân Ni, ánh mắt tràn ngập sự ngọt ngào.
"Từ nay về sau, em không cần phải gồng mình lên nữa. Dù là sóng gió của hào môn, hay những lời gièm pha của thế giới ngoài kia, cứ để chị đứng trước che chắn cho em. Được không, mặt trời nhỏ của chị?" – Trí Tú khẽ nói, nụ cười dịu dàng làm tan chảy mọi băng giá.
Trân Ni gật đầu, một nụ cười rạng rỡ xuất hiện trên bờ môi đỏ thẫm – nụ cười chân thật nhất của cô kể từ khi bước chân vào giới thời trang đầy cạm bẫy này.
"Cảm ơn chị, Trí Tú... Cảm ơn chị vì đã trở thành mái hiên của em trong cơn mưa này."
Đêm đó, cơn mưa rào cuối hạ vẫn tiếp tục rơi trên thành phố Seoul sầm uất. Nhưng bên trong căn hộ trên tầng cao nhất, không còn sự lạnh lẽo hay cô đơn. Hai tâm hồn bị tổn thương đã tìm thấy nhau, tựa vào nhau, biến bản hợp đồng lạnh lẽo thành một khúc ca tình yêu chân thành và sâu đắm nhất. Mái hiên bình yên ấy sẽ còn cùng họ đi qua biết bao giông bão của cuộc đời phía trước, nhưng họ biết, chỉ cần có nhau, mặt trời sẽ luôn hửng sáng sau mỗi cơn mưa.