Chương 6: Khi Bão Dừng Sau Cánh Cửa Khép Mờ - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

10:52:00 PM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 6: Khi Bão Dừng Sau Cánh Cửa Khép Mờ

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 6/50

"Có những tình yêu không đến như một trận cuồng phong làm lay chuyển đất trời, mà nhẹ nhàng thấm qua từng thói quen, từng nhịp thở, như cơn mưa hạ êm đềm tưới mát mảnh đất khô cằn trong lòng Jennie."

Màn đêm Seoul buông xuống theo một cách chẳng mấy êm đềm. Cơn mưa rào đầu mùa hạ bất ngờ đổ ập xuống thành phố, biến những con phố tấp nập thành những dòng sông ánh sáng phản chiếu đèn neon xanh đỏ. Trên tầng cao nhất của tòa nhà studio thời trang cá nhân, Kim Trân Ni đứng tựa lưng vào tấm kính lớn, đôi mắt mèo thuở nào vốn sắc sảo chần chừ nhìn những giọt nước mưa thi nhau lăn dài ngoài cửa sổ.

Tiếng mưa gõ vào mặt kính thành những nhịp điệu đều đặn, tịch mịch đến đau lòng. Căn phòng làm việc rộng lớn lúc này chỉ còn lại ánh đèn bàn màu vàng nhạt chiếu lên những bản phác thảo thời trang tung dải ruy-băng trải dài trên mặt gỗ mahogany. Jennie thở dài một tiếng thật khẽ, làn hơi nước đọng lại trên mặt kính tạo thành một vùng mờ đục. Cô đưa ngón tay mảnh khảnh vô thức vẽ lên đó một hình vòm vô hình — giống như một mái che, hoặc có lẽ là một vòng tay mà cô chưa từng thừa nhận mình đang khao khát.

Kể từ ngày bản hợp đồng hôn nhân thương mại giữa Kim Thị và gia tộc họ Kim của cô được ký kết, cuộc sống của Jennie đã bước sang một quỹ đạo hoàn toàn mới. Cô từng nghĩ đó chỉ là một thương vụ sòng phẳng, một sự kết hợp giữa danh tiếng nghệ thuật của cô và tiềm lực tài chính khổng lồ của Kim Trí Tú. Cô đã tự dựng lên một bức tường băng giá, chuẩn bị tinh thần cho những sự lạnh nhạt, những toan tính và cả những quy tắc xã giao ngột ngạt của chốn hào môn. Nhưng Kim Trí Tú chưa từng hành xử như những gì cô hình dung.

Trí Tú không hề cưỡng ép, không áp đặt, và càng chưa từng nhìn cô bằng ánh mắt của một kẻ đi ban phát ân huệ. Ngược lại, người phụ nữ ấy luôn xuất hiện với sự điềm tĩnh tuyệt đối, dịu dàng như một làn nước mát nhẹ nhàng len lỏi qua từng khe nứt trong trái tim đầy tổn thương của Jennie.

Tiếng bước chân khẽ khàng vang lên phía sau lưng. Không có tiếng gõ cửa dồn dập, chỉ có mùi hương gỗ tuyết tùng pha lẫn hương hoa diên vĩ quen thuộc thanh khiết nhẹ nhàng lan tỏa trong không gian. Jennie không cần quay đầu lại cũng biết là ai. Mùi hương ấy đã ghi dấu vào tâm trí cô suốt ba tháng qua, trở thành một sự hiện diện khiến trái tim cô tự động hạ bế quan tỏa cảng.

"Em vẫn chưa về sao? Mưa lớn lắm, các tuyến đường xung quanh đây đều đã ngập nhẹ rồi."

Giọng nói của Trí Tú trầm ấm, nhẹ rung như tiếng đàn cello giữa đêm tĩnh lặng. Cô bước đến, dừng lại cách Jennie đúng một bước chân — một khoảng cách vô cùng tinh tế, đủ gần để mang lại cảm giác an toàn nhưng cũng đủ xa để không làm Jennie cảm thấy bị xâm phạm không gian riêng tư.

Jennie quay người lại. Ánh đèn bàn hắt lên gương mặt thanh tú của Trí Tú, làm nổi bật sống mũi cao thẳng và đôi môi hình trái tim tự nhiên ửng hồng. Trí Tú đã tháo chiếc cà vạt nghiêm trang của bộ vest công sở, hai cúc áo sơ mi trên cùng mở ra tự do, khoác bên ngoài là chiếc áo cardigan màu kem mềm mại. Trên tay cô là một chiếc khăn bông ấm và một ly trà hoa cúc còn nghi ngút khói.

"Chị... sao chị lại đến đây? Chẳng phải tối nay chị có cuộc họp với các cổ đông ở trụ sở chính sao?" — Jennie ngập ngừng hỏi, giọng nói vô thức dịu lại, không còn nét kiêu kỳ như khi đối diện với thế giới ngoài kia.

Trí Tú mỉm cười, đôi mắt phượng hẹp dài đong đầy ánh sáng dịu dàng như muốn bao bọc lấy người đối diện. Cô bước thêm một nửa bước, đặt ly trà nóng lên bàn làm việc, rồi giơ chiếc khăn bông ấm áp lên:

"Cuộc họp kết thúc lúc tám giờ. Chị nhìn qua cửa sổ thấy trời mưa to quá, lại nhớ em thường hay bị đau đầu mỗi khi thời tiết thay đổi đột ngột. Tài xế báo em vẫn chưa rời khỏi studio, nên chị tiện đường ghé qua đón em."

"Tiện đường?" — Jennie khẽ nhếch môi, một nụ cười nửa cay đắng nửa ấm áp. Trụ sở Kim Thị nằm ở trung tâm phía Nam, còn studio của cô nằm tận phía Tây thành phố. Khoảng cách đó trong một đêm mưa bão không thể gọi là 'tiện đường'. Nhưng cô không bóc trần lời nói dối vụng về ấy. Cô biết, Trí Tú luôn dùng những lý do giản dị nhất để che giấu sự quan tâm săn sóc chu đáo của mình.

Trí Tú nhẹ nhàng tiến tới, giơ tay định lau đi giọt nước mưa còn đọng trên vạt áo mỏng của Jennie, nhưng ngón tay cô khựng lại giữa không trung trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Cô ngước nhìn Jennie, ánh mắt như muốn xin phép. Sự lịch thiệp và tôn trọng tuyệt đối ấy khiến lòng Jennie dâng lên một luồng sóng cảm xúc nghẹn ngào.

Không để Trí Tú phải chờ lâu, Jennie tự mình bước tiến thêm một bước nhỏ, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Cô khẽ gật đầu. Chỉ chờ có thế, Trí Tú nhẹ nhàng khoác chiếc khăn bông ấm áp lên vai Jennie, tay còn lại cẩn thận gỡ những sợi tóc tơ dính trên má cô.

Đầu ngón tay của Trí Tú hơi lạnh do vừa đi qua cơn mưa, nhưng khi chạm nhẹ vào làn da mềm mại trên gò má Jennie, một luồng điện ấm áp dường như truyền qua cả hai. Jennie vô thức nhắm mắt lại, tận hưởng cái chạm khẽ khàng như cánh hoa rơi đó. Đã bao lâu rồi cô mới cảm nhận được sự chăm sóc chân thành, không vụ lợi như thế này? Trong giới hào môn đầy rẫy sự giả tạo, sự dịu dàng của Trí Tú giống như một ốc đảo xanh tươi duy nhất giữa sa mạc cằn cỗi.

"Nếu em thấy mệt mỏi với thế giới bên ngoài, cứ tựa vào chị. Hợp đồng hay không hợp đồng, với chị, sự an yên của em mới là điều quan trọng nhất."

Lời thì xầm của Trí Tú tan vào tiếng mưa rơi ngoài cửa sổ. Jennie mở mắt ra, bắt gặp ánh nhìn si tình và sâu thẫm của người đối diện. Trong đôi mắt ấy, cô không thấy hình bóng của tập đoàn Kim Thị, không thấy những toan tính lợi nhuận, mà chỉ thấy phản chiếu duy nhất một mình cô — một Kim Trân Ni đầy kiêu hãnh nhưng tâm hồn dường như đã chằng chịt vết thương.

"Trí Tú... chị có biết vì sao em lại đồng ý với hôn nhân này không?" — Jennie đột ngột cất tiếng, giọng cô run run.

Trí Tú hơi bất ngờ trước câu hỏi. Cô dịu dàng kéo ghế cho Jennie ngồi xuống, rồi chính mình lại thong thả ngồi xuống chiếc ghế sofa đối diện, đôi tay thon dài đan vào nhau đặt trên đùi. Cô lắng nghe với tất cả sự kiên nhẫn của một người sẵng sàng hứng chịu mọi giông bão thay cho người mình yêu.

"Lúc đầu, em đồng ý vì gia đình, vì muốn bảo vệ thương hiệu thời trang mà em đã dành cả thanh xuân để gây dựng." — Jennie nhìn vào ly trà nghi ngút khói, làn nước sóng sánh phản chiếu ánh đèn — "Em đã nghĩ chị cũng giống như bao kẻ quyền lực khác, muốn biến em thành một chiếc bình hoa trang trí cho sự nghiệp của chị. Em đã chuẩn bị sẵn những gai nhọn để bảo vệ bản thân."

Trí Tú không ngắt lời. Cô lặng lẽ lắng nghe từng câu từng chữ. Bàn tay cô khẽ mở ra, vươn qua mặt bàn gỗ, phủ lên bàn tay đang run nhẹ của Jennie. Lòng bàn tay Trí Tú giờ đây đã ấm áp, truyền sang cho Jennie một luồng sức mạnh vô hình.

"Nhưng mỗi ngày trải qua bên chị," — Jennie ngước lên, đôi mắt mèo long lanh ánh nước — "từ ly sữa ấm mỗi buổi sáng, những dòng tin nhắn nhắc nhở em ăn đúng giờ, đến việc chị im lặng chịu đựng sự lạnh nhạt của em... Em mới nhận ra, người dại khờ lại chính là em. Chị đã gỡ bỏ từng chiếc gai nhọn trên người em không phải bằng sự ép buộc, mà bằng sự nhẫn nại đến đau lòng này."

Trí Tú siết nhẹ bàn tay Jennie, đôi môi trái tim nở một nụ cười nhuốm màu xót xa nhưng tràn đầy chiều chuộng. Cô đứng dậy, bước đến bên cạnh ghế của Jennie, chậm rãi quỳ một bên gối xuống thảm gấm mềm mại. Nữ tổng tài cao cao tại thượng của tập đoàn Kim Thị, người khiến hàng ngàn đối thủ trên thương trường phải kiêng nể, lúc này lại tự nguyện hạ mình thấp hơn Jennie, ngước nhìn cô với tất cả sự thành kính của một kẻ si tình.

"Trân Ni, em không cần phải gồng mình lên nữa." — Giọng Trí Tú thì thầm, nhẹ như một hơi thở — "Chị chưa từng coi em là một bản hợp đồng. Ngay từ khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy em trên khán đài tuần lễ thời trang ba năm trước, khi em tự tin tỏa sáng dưới ánh đèn sân khấu, chị đã biết trái tim mình không còn thuộc về riêng chị nữa. Hợp đồng hôn nhân này... chỉ là cớ duy nhất để chị có thể hợp pháp đứng bên cạnh, bảo vệ em trước những giông bão của gia tộc mà thôi."

Trái tim Jennie nảy lên một nhịp đập mãnh liệt. Những lời nói ấy như chiếc chìa khóa cuối cùng mở tung cánh cửa băng giá trong lòng cô. Ba năm trước? Hóa ra, tình cảm này không phải là sự bộc phát ngẫu nhiên, không phải là sự thương hại hay thương mại, mà là một ngọn lửa tình yêu lặng lẽ cháy trong âm thầm suốt ngàn ngày qua.

Nước mắt Jennie bất giác lăn dài trên gò má mịn màng. Cô không giấu giếm sự yếu đuối của mình nữa. Cô cúi đầu, đưa tay vỗ nhẹ lên vai Trí Tú, rồi nghiêng người tới, ôm lấy cổ người đối diện. Mùi hương tuyết tùng xông vào khứu giác, mang theo sự ấm áp bao bọc trọn vẹn lấy tâm hồn cô.

Trí Tú ôm lấy vòng eo thon gọn của Jennie, vỗ nhẹ vào lưng cô theo nhịp điệu vỗ về. Căn phòng yên tĩnh đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng mưa gõ nhịp ngoài xa và tiếng nhịp đập của hai trái tim đang hòa cùng một nhịp. Sự tiếp xúc thân thể dịu dàng này xóa tan mọi khoảng cách, mọi e kề và ranh giới vô hình của bản hợp đồng vô hồn.

"Đừng khóc, Trân Ni. Có chị ở đây rồi." — Trí Tú thì xầm bên tai cô, nụ hôn nhẹ nhàng rơi xuống mái tóc mềm mại của Jennie.

Jennie thả lỏng hoàn toàn trong vòng tay Trí Tú. Cô tựa đầu vào vai Trí Tú, cảm nhận từng hơi thở ấm áp chạm vào cổ mình. Sự kiêu hãnh thường ngày biến mất, chỉ còn lại một người phụ nữ đang khao khát được yêu thương và chở che. Cô khẽ thì thầm:

"Trí Tú... từ tối nay, chúng ta đừng nhắc đến từ 'hợp đồng' nữa, có được không?"

Trí Tú khựng lại một giây, rồi vòng tay ôm siết lấy Jennie chặt hơn nữa, như thể muốn khảm người con gái này vào sâu trong cơ thể mình. Đôi mắt phượng của cô đong đầy niềm hạnh phúc vỡ òa.

"Được, không bao giờ nhắc lại nữa. Từ nay về sau, em là Kim Trân Ni của riêng Kim Trí Tú."

Tình yêu chân chính không phải là tìm kiếm một người hoàn hảo, mà là học cách nhìn thấy những điều hoàn hảo trong một người không hoàn hảo, và cùng nhau vượt qua những cơn mưa bão của cuộc đời.

Ngoài trời, cơn mưa rào vẫn tiếp tục trút xuống thành phố Seoul không ngớt. Nhưng bên trong căn phòng làm việc ấm áp, bão tố dường như đã dừng lại sau cánh cửa khép mờ. Ánh đèn vàng nhạt bao trùm lấy hai bóng hình đang quấn quýt bên nhau, dệt nên một bức tranh Bách Hợp vừa dịu dàng, vừa sâu lắng, vừa ngập tràn chất thơ của một tình yêu đích thực đang đơm hoa kết trái.

TrendingMore

Xem thêm