Chương 5: Phím Dương Cầm Lạc Nhịp Giữa Đêm Mưa - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

3:03:00 AM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 5: Phím Dương Cầm Lạc Nhịp Giữa Đêm Mưa

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 5/50

"Đêm đó, tiếng đàn dương cầm của Trân Ni vang lên như tiếng lòng thổn thức, còn Trí Tú, người đứng lặng bên khung cửa, đã vô tình đánh rơi sự kiên định cuối cùng của lý trí."

Thành phố Seoul những ngày cuối thu dường như luôn mang trong mình một nỗi buồn man mác. Những cơn mưa phùn kéo dài, giăng kín lối đi, biến ánh đèn neon rực rỡ của những tòa cao ốc thành những vệt màu nhòe nhoẹt, phản chiếu xuống mặt đường nhựa ướt đẫm. Trong căn biệt thự rộng lớn nằm tách biệt trên sườn đồi của Kim gia, không khí tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng nhịp đập của sự cô đơn đang len lỏi qua từng góc nhỏ.

Kim Trí Tú đứng tựa người bên cửa kính sát đất, tầm mắt hướng về phía màn đêm hun hút ngoài kia. Mùi gỗ trầm hương thoang thoảng trong không trung, hòa quyện với chút lạnh lẽo của hơi sương, tạo nên một cảm giác vừa xa xăm lại vừa gần gũi. Hợp đồng hôn nhân này, vốn dĩ chỉ là một nước cờ trên bàn cờ kinh tế của tập đoàn Kim Thị, vậy mà giờ đây, mỗi khi đối diện với Kim Trân Ni, tâm trí vốn dĩ sắc lạnh của cô lại trở nên hỗn loạn.

Tiếng gót giày nện nhẹ trên sàn gỗ cẩm thạch vang lên phía sau, đều đặn và chậm rãi. Trí Tú không cần quay đầu lại cũng biết đó là ai. Mùi hương nước hoa dịu nhẹ, thanh khiết như mùi hoa nhài sau cơn mưa đặc trưng của Trân Ni đã tràn ngập không gian. Trân Ni bước tới, dừng lại cách cô một khoảng không xa, nhưng đủ để cảm nhận được sự hiện diện của đối phương đang chiếm lấy từng tấc không khí.

Anh không thấy mệt sao? Đứng đây nhìn mưa, liệu có khiến những toan tính trong đầu anh bớt đi phần nào gánh nặng?

Giọng nói của Trân Ni vang lên, nhẹ như một tiếng thở dài, nhưng lại chứa đựng sự mỉa mai sắc sảo vốn có. Cô vẫn luôn như vậy, khoác lên mình vẻ ngoài kiêu kỳ, bất cần, để che giấu đi tâm hồn nhạy cảm đang run rẩy bên trong. Trí Tú khẽ xoay người, ánh mắt cô trong bóng tối vẫn sáng rực như những vì sao, nhìn thẳng vào gương mặt thanh tú của người vợ trên danh nghĩa. Dưới ánh đèn vàng ấm áp của phòng khách, làn da của Trân Ni trông trắng ngần như sứ, đôi mắt mèo sắc sảo giờ đây lại phảng phất nỗi buồn khó tả.

Trí Tú bước đến gần hơn, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại. Cô vươn tay, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào lọn tóc mai của Trân Ni, rồi khẽ vén nó ra sau tai. Một hành động nhỏ, nhưng lại khiến cả không gian như ngưng đọng. Trân Ni vô thức nín thở, đôi mắt khẽ chớp, cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay của Trí Tú đang lan tỏa lên làn da mình. Sự chạm nhẹ ấy, dù chỉ trong tích tắc, lại như một dòng điện chạy dọc sống lưng, làm lu mờ đi những rào cản hào môn đầy khắt khe.

Trí Tú khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi không mang theo vẻ uy quyền của một tổng tài, mà chỉ thuần túy là sự dịu dàng. Cô thì thầm, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cello: "Có những cơn mưa không phải để rửa trôi đi cái lạnh, mà để ta nhận ra mình cần một nơi để trú ngụ. Trân Ni, em chính là nơi trú ngụ mà cuộc đời này đã vô tình sắp đặt cho tôi."

Lời nói ấy như một mũi tên xuyên qua lớp vỏ bọc kiêu hãnh của Trân Ni. Cô quay đi, cố gắng né tránh ánh nhìn thâm trầm của Trí Tú, nhưng trái tim bên trong lồng ngực đã bắt đầu đập loạn nhịp. Cô tiến về phía chiếc dương cầm đặt giữa phòng, những ngón tay thon dài lướt nhẹ trên phím đàn. Tiếng nhạc vang lên, trầm buồn, sâu lắng, như kể về những nỗi lòng không thể gọi tên. Trí Tú đứng lặng, lắng nghe tiếng đàn, cảm nhận được nỗi cô đơn mà Trân Ni đã chôn giấu bao lâu nay. Trong khoảnh khắc ấy, không còn là những âm mưu gia tộc, không còn là những hợp đồng khô khan, chỉ còn hai tâm hồn đang tìm cách chạm vào nhau giữa cơn mưa đêm.

Cuộc sống hào môn vốn là một vở kịch dài, nơi mỗi người đều phải diễn tròn vai của mình. Thế nhưng, trong căn phòng này, dưới ánh trăng mờ ảo và tiếng đàn du dương, họ đã quên mất mình là ai. Họ chỉ là hai người phụ nữ đang khao khát sự thấu hiểu, sự chở che. Trí Tú tiến lại gần, ngồi xuống cạnh Trân Ni trên chiếc ghế dài. Cô đặt bàn tay mình lên bàn tay đang lướt trên phím đàn của Trân Ni, ngăn lại những nốt nhạc cuối cùng. Sự im lặng bao trùm, nhưng lần này, nó không còn lạnh lẽo mà đầy ắp những rung cảm chân thành.

Trân Ni ngước nhìn Trí Tú, ánh mắt cô long lanh như chứa đựng cả một bầu trời sao. Cô hỏi: "Nếu tất cả chỉ là một giấc mơ, anh có muốn tỉnh lại không? Hay anh muốn chìm đắm trong sự giả dối này mãi mãi?" Trí Tú không trả lời bằng lời, cô nhẹ nhàng đặt lên trán Trân Ni một nụ hôn khẽ khàng, đầy trân trọng và nâng niu. Đó là lời hứa, là sự bảo vệ mà cô dành cho người con gái này, bất chấp những sóng gió phía trước.

Đêm dài vẫn tiếp diễn, cơn mưa ngoài kia dần tạnh, để lại những giọt nước đọng trên lá, lấp lánh dưới ánh đèn đêm. Giữa những rạn nứt của số phận, họ đã tìm thấy nhau, dù chỉ là trong một khoảnh khắc ngắn ngủi. Bởi họ biết, "Mặt trời" của họ – tình yêu đích thực – vẫn đang ẩn mình đâu đó dưới cơn mưa này, chờ đợi ngày rực rỡ tỏa sáng.

TrendingMore

Xem thêm