Chương 7: Những Cánh Hoa Rơi Vào Vùng Ký Ức
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 7/50
"Nếu tình yêu là một cơn mưa, em chính là ánh mặt trời duy nhất còn sót lại, soi rọi vào những góc tối tăm nhất trong tâm hồn đầy vết xước của tôi."
Thành phố Seoul đêm nay khoác lên mình chiếc áo choàng nhung đen thẫm, điểm xuyết bằng những ánh đèn neon lấp lánh như những mảnh pha lê vỡ vụn rơi xuống mặt đường ướt đẫm. Trong căn biệt thự họ Kim, không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy cả tiếng kim đồng hồ quả lắc đang chậm rãi nhảy múa. Kim Trí Tú đứng bên khung cửa sổ sát đất, tay cầm ly rượu vang đỏ, chất lỏng sóng sánh trong ánh đèn mờ ảo, hệt như một vết thương chưa kịp khép miệng.
Hợp đồng hôn nhân giữa cô và Kim Trân Ni đã bước sang tháng thứ hai. Một khoảng thời gian không dài, nhưng đủ để những bức tường ngăn cách giữa hai trái tim dần nứt vỡ. Trí Tú khẽ thở dài, làn khói mỏng tan biến trong không khí lạnh lẽo. Cô nhớ lại dáng vẻ của Trân Ni vào buổi sáng hôm nay, khi cô nàng đang mải mê với những bản vẽ thời trang, đôi chân mày thanh tú hơi nhíu lại vì tập trung, và ánh mắt đầy kiêu hãnh nhưng cũng ẩn chứa sự cô độc khó tả.
Trân Ni bước xuống lầu, tiếng gót giày nện xuống sàn gỗ vang lên đều đặn. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng lụa mỏng, mái tóc xõa dài che bớt một phần gương mặt thanh tú. Nàng nhìn thấy bóng lưng cô độc của Trí Tú, lòng bỗng dâng lên một cảm giác lạ lẫm. 'Chị vẫn chưa ngủ sao?' giọng nói Trân Ni nhẹ bẫng, như cánh hoa rơi giữa hồ thu tĩnh lặng.
Trí Tú quay lại, ánh mắt cô chạm vào đôi mắt trong veo của Trân Ni. Trong khoảnh khắc ấy, mọi sự phòng bị của một tổng tài quyết đoán đều tan biến. Cô mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi mang theo nét ấm áp len lỏi qua từng kẽ hở của căn phòng rộng lớn. 'Em cũng vậy mà. Có phải những bản vẽ đó vẫn chưa khiến em hài lòng?'
Trân Ni tiến lại gần, mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ người nàng quyện lấy khứu giác của Trí Tú. Nàng đứng tựa vào lan can, nhìn ra màn đêm ngoài kia. 'Thiết kế là linh hồn của em, nhưng đôi khi em thấy mình lạc lối trong chính những đường kim mũi chỉ đó. Giống như cuộc hôn nhân này vậy, Trí Tú. Chúng ta là hai người lạ chung một mái nhà, nhưng tại sao đôi khi, em lại cảm thấy chị gần gũi đến lạ thường?'
Câu hỏi của Trân Ni khiến lòng Trí Tú chấn động. Cô đặt ly rượu xuống bàn, bước đến gần nàng, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại chỉ còn một hơi thở. Cô đưa tay, khẽ vén lọn tóc vương trên gương mặt Trân Ni, ngón tay cô run rẩy chạm vào làn da mềm mại. 'Có lẽ vì chúng ta đều là những kẻ cô đơn đang cố gắng sưởi ấm cho nhau, Trân Ni ạ. Đừng gọi chị là đối tác, hãy gọi chị là... người đồng hành.'
Đêm đó, họ ngồi bên nhau, không cần những lời nói hoa mỹ, chỉ có sự im lặng đầy thấu hiểu. Trân Ni tựa đầu vào vai Trí Tú, lắng nghe nhịp tim của đối phương. Trong lòng nàng, một hạt giống mang tên 'tình yêu' bắt đầu nảy mầm, dù biết rằng phía trước là cả một bầu trời đầy giông bão của gia tộc họ Kim. Trí Tú vòng tay qua eo nàng, siết nhẹ, như muốn che chở cả thế giới nhỏ bé này khỏi những thị phi ngoài kia.
Nhưng hạnh phúc nào cũng mong manh như pha lê. Sáng hôm sau, một cuộc điện thoại từ tập đoàn đã kéo họ trở về với thực tại khắc nghiệt. Những âm mưu, những ánh mắt soi mói của các cổ đông, và cả bóng ma của quá khứ bắt đầu bủa vây. Trí Tú phải đối mặt với áp lực từ gia tộc, còn Trân Ni lại bị cuốn vào những tranh đấu trong giới thời trang đầy rẫy thủ đoạn.
Trí Tú đứng giữa phòng họp, ánh mắt sắc lạnh nhìn những con số trên màn hình, nhưng trong đầu cô chỉ hiện lên hình ảnh Trân Ni đang khóc trong đêm mưa hôm nọ. Cô biết, mình phải mạnh mẽ hơn, không chỉ vì sự nghiệp, mà vì người con gái đang chờ cô ở nhà. 'Tôi sẽ không để bất kỳ ai làm tổn thương cô ấy,' Trí Tú tự nhủ trong thâm tâm, lời thề độc thoại xé lòng giữa căn phòng đầy rẫy những con người đang chực chờ nuốt chửng lấy thành quả của cô.
Khi hoàng hôn buông xuống, Trí Tú trở về nhà, cả thân xác rã rời. Cô thấy Trân Ni đang đợi mình bên bàn ăn, những ngọn nến lung linh tỏa sáng. Trân Ni nhìn thấy dáng vẻ mệt mỏi của cô, lòng đau như cắt. Nàng không hỏi han, chỉ lặng lẽ dìu cô vào bàn, gắp thức ăn vào bát cho cô bằng tất cả sự ân cần. Những cử chỉ vụng về nhưng chân thành ấy chính là liều thuốc chữa lành duy nhất mà Trí Tú cần.
Họ trao nhau ánh mắt, một ánh mắt đong đầy sự cảm thông và yêu thương. Dưới cơn mưa bắt đầu trút xuống thành phố, bên trong căn biệt thự, họ tìm thấy 'mặt trời' của riêng mình. Sự hòa quyện giữa hai tâm hồn, sự đan chặt của những ngón tay trong đêm tối là minh chứng cho một tình yêu đang dần nở rộ, bất chấp những rào cản ngăn cách. Họ biết, con đường phía trước còn dài, nhưng chỉ cần còn có nhau, mọi cơn mưa rồi sẽ tạnh, và nắng sẽ lại tràn về trên những lối nhỏ mà họ đã cùng nhau đi qua.