Chương 4: Phím Dương Cầm Dưới Ánh Hoàng Hôn - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

1:55:00 AM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 4: Phím Dương Cầm Dưới Ánh Hoàng Hôn

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 4/50

"Nếu tình yêu là một bản nhạc, thì Trí Tú chính là những nốt trầm vững chãi, còn Trân Ni là thanh âm cao vút đầy kiêu hãnh, hòa quyện vào nhau giữa những cơn mưa hào môn không dứt."

Thành phố Seoul những ngày cuối thu không mang theo cái lạnh cắt da, mà chỉ đượm một nỗi buồn man mác của những cơn mưa phùn kéo dài không dứt. Từ khung cửa sổ sát đất của căn biệt thự riêng thuộc tập đoàn Kim Thị, Kim Trí Tú đứng lặng người, ánh nhìn xa xăm đổ dồn về phía những ánh đèn đường đang dần thắp sáng. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng trong không gian, quyện cùng chút hơi ẩm của màn mưa, tạo nên một bầu không khí tĩnh lặng đến nao lòng.

Hợp đồng hôn nhân đã ký, mọi thứ đều diễn ra theo đúng lộ trình của những kẻ đứng đầu gia tộc. Nhưng đối với Trí Tú, sự hiện diện của Kim Trân Ni trong căn nhà này không chỉ là một nghĩa vụ. Cô khẽ xoay ly rượu vang trên tay, chất lỏng màu đỏ thẫm sóng sánh dưới ánh đèn vàng nhạt, giống như những tâm tư đầy biến động đang cuộn trào trong lòng.

Trân Ni bước xuống cầu thang, tiếng gót giày nện nhẹ trên sàn gỗ tạo nên những âm thanh đều đặn. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng lụa mỏng, mái tóc dài buông xõa hờ hững. Nàng dừng lại khi thấy Trí Tú đang đứng đó, bóng lưng cô đơn nhưng đầy uy quyền. Nàng khẽ lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng mang theo một chút xa cách: 'Trí Tú, vẫn chưa nghỉ sao? Ngày mai là buổi ra mắt bộ sưu tập mới của tôi, chị không định thức trắng đêm đấy chứ?'

Trí Tú xoay người lại, ánh mắt cô chạm vào gương mặt thanh tú của Trân Ni. Trong khoảnh khắc ấy, không gian dường như ngưng đọng. Trí Tú chậm rãi bước về phía nàng, mỗi cử chỉ đều toát lên sự điềm tĩnh lạ thường. Cô đưa tay chỉnh lại nếp áo cho nàng, hơi ấm từ bàn tay cô truyền qua lớp vải mỏng, khiến Trân Ni khẽ run lên một cái. 'Tôi chỉ đang nghĩ, nếu em muốn thành công, em không cần phải gồng mình mạnh mẽ đến vậy. Ở đây, em có thể là chính mình, Trân Ni ạ.'

Tình yêu không cần phải là một chiến trường đầy rẫy sự tính toán. Đôi khi, nó chỉ đơn giản là sự hiện diện của một người, đủ để xua tan đi những cơn mưa lạnh giá trong tâm hồn.

Trân Ni nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm của Trí Tú. Nàng luôn tự hào về sự kiêu hãnh của mình, nhưng trước mặt người phụ nữ này, mọi lớp vỏ bọc dường như đều trở nên vô nghĩa. Nàng khẽ cười, một nụ cười pha chút tự giễu: 'Chị thì hiểu gì về sự kiêu hãnh của tôi? Chúng ta chỉ là hai kẻ xa lạ bị trói buộc bởi những con số trên giấy tờ. Chị giữ lấy vị trí tổng tài của mình, tôi giữ lấy sự nghiệp thiết kế của tôi. Chúng ta không cần phải giả vờ quan tâm đến nỗi lòng của nhau.'

Trí Tú không giận, cô chỉ nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Trân Ni, ngón tay cô lướt nhẹ trên những đường vân tay của nàng. Cảm giác đó khiến tim Trân Ni đập lỗi nhịp. Trí Tú dẫn nàng đến bên chiếc đàn dương cầm đặt ở góc phòng. Cô ngồi xuống, những ngón tay thon dài lướt trên phím đàn, tạo nên những giai điệu trầm buồn nhưng vô cùng tinh tế. Trân Ni đứng bên cạnh, lắng nghe từng nốt nhạc vang lên trong không gian yên tĩnh. Bản nhạc ấy như đang kể lại câu chuyện của chính họ: xa cách, nghi hoặc nhưng cũng đầy khao khát được thấu hiểu.

Trong những giây phút ấy, những rào cản hào môn, những áp lực từ gia tộc Kim Thị dường như lùi xa. Chỉ còn lại hai người, giữa tiếng đàn và nhịp đập của hai trái tim đang dần tìm thấy sợi dây kết nối. Trí Tú dừng lại, cô ngước nhìn Trân Ni, ánh mắt cô đầy sự chân thành: 'Trân Ni, dù là vì lý do gì mà chúng ta bắt đầu, nhưng tôi không muốn những ngày tháng sau này chỉ là sự chịu đựng. Tôi muốn chúng ta là đồng minh, là điểm tựa của nhau.'

Trân Ni lặng đi. Nàng chưa từng nghĩ sẽ nghe được những lời này từ một người như Trí Tú. Sự rung động len lỏi vào từng tế bào, khiến sự kiêu hãnh vốn có của nàng bắt đầu tan chảy. Nàng đưa tay chạm vào mái tóc của Trí Tú, thì thầm: 'Chị thật biết cách làm người khác bối rối, Trí Tú à. Nhưng... tôi sẽ thử. Thử tin vào lời chị nói.'

Đêm muộn, cơn mưa ngoài kia dường như đã ngớt. Trong căn biệt thự, ánh đèn vẫn sáng, không phải vì những dự án kinh doanh, mà vì một sự khởi đầu mới đầy mong manh nhưng cũng vô cùng ấm áp. Họ cùng ngồi đó, bên khung cửa sổ, để mặc cho thời gian trôi qua, tận hưởng sự bình yên hiếm hoi giữa cuộc đời đầy bão tố. Đây chỉ mới là chương mở đầu cho một hành trình dài, nơi mà mặt trời sẽ sớm xuyên qua những cơn mưa, sưởi ấm cho tình yêu của cả hai.

TrendingMore

Xem thêm