Chương 26: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

3:01:00 AM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 26: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 26/50

"Nếu tình yêu là một bản hòa ca, thì em chính là nốt nhạc trầm buồn nhưng da diết nhất mà đời anh đã từng may mắn chạm vào. Đêm nay, dưới cơn mưa tầm tã, mình hãy cứ là mình, mặc kệ bão giông ngoài kia đang gào thét."

Seoul đêm nay khoác lên mình tấm áo choàng nhung đen đặc, điểm xuyết bằng những ánh đèn neon nhạt nhòa hắt xuống mặt đường nhựa ướt đẫm. Những hạt mưa lất phất như những mảnh thủy tinh vỡ, rơi xuống không gian vốn đã tĩnh lặng của tòa cao ốc Kim Thị. Kim Trí Tú đứng tựa người bên cửa sổ sát đất, tách cà phê trên tay đã nguội lạnh tự lúc nào. Ánh mắt nàng nhìn xa xăm, nơi những tia chớp xé ngang bầu trời, phản chiếu lên đôi đồng tử sâu thẳm một nỗi buồn man mác. Trong căn phòng làm việc rộng lớn, hương gỗ đàn hương thoang thoảng quyện vào cái lạnh của điều hòa, tạo nên một bầu không khí vừa sang trọng vừa cô độc đến tận cùng.

Tiếng cửa khẽ mở. Kim Trân Ni bước vào, dáng hình nhỏ nhắn lọt thỏm giữa không gian bao la của văn phòng chủ tịch. Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng bằng lụa mỏng, mái tóc buông xõa nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai gầy. Trong đôi mắt kiêu kỳ thường ngày, giờ đây chỉ còn lại sự mệt mỏi và chút gì đó chông chênh của một tâm hồn đang cố gắng níu giữ lấy tình yêu giữa những rào cản hào môn khắc nghiệt. Trí Tú xoay người, ánh nhìn chạm phải Trân Ni. Khoảnh khắc ấy, cả thế giới như ngừng quay, chỉ còn lại nhịp tim đập loạn nhịp trong lồng ngực.

Dẫu biết rằng hào môn là vực thẳm, nhưng nếu được chọn lại một lần nữa, Trí Tú vẫn sẽ đưa tay ra, nắm lấy bàn tay em giữa dòng đời vạn biến. Bởi lẽ, đối với nàng, Trân Ni không chỉ là người vợ trên danh nghĩa, mà là mảnh ghép cuối cùng để trái tim nàng trọn vẹn.

Trân Ni tiến lại gần, ngón tay thanh mảnh khẽ chạm vào cánh tay Trí Tú, giọng nói trong trẻo cất lên như tiếng chuông gió rung nhẹ trong đêm: "Trí Tú, chị vẫn chưa ngủ sao? Ngoài kia mưa lớn lắm, em nghe lòng mình cũng nặng nề như chính cơn mưa này vậy." Trí Tú mỉm cười, nụ cười hiếm hoi chỉ dành riêng cho người con gái trước mặt. Nàng đặt tách cà phê xuống bàn, vòng tay ôm lấy eo Trân Ni, kéo nàng sát vào lòng mình. Hơi ấm từ cơ thể Trí Tú lan tỏa, sưởi ấm tâm hồn đang run rẩy của Trân Ni. Nàng thì thầm vào tai đối phương: "Chỉ cần em ở đây, mọi giông bão ngoài kia đều trở nên vô nghĩa. Trân Ni, đừng sợ, có chị ở đây rồi."

Cuộc đối thoại diễn ra trong sự im lặng của căn phòng, chỉ có tiếng mưa đập vào cửa kính đều đặn. Trân Ni khẽ ngước mắt, nhìn sâu vào gương mặt điềm tĩnh của Trí Tú. Nàng biết, sau vẻ ngoài quyền lực kia là một tâm hồn cũng đầy rẫy những vết thương từ áp lực gia tộc. Gia tộc Kim Thị không bao giờ dễ dàng chấp nhận một tình yêu vượt lên trên những quy tắc thương mại. Những ánh mắt dò xét, những lời bàn tán, những âm mưu tranh đoạt quyền lực, tất cả như những bức tường thành ngăn cách họ. Nhưng trong giây phút này, khi hai trái tim đập chung một nhịp, dường như mọi rào cản đều tan biến.

Trân Ni khẽ nhón chân, đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi gò má của Trí Tú, sự dịu dàng ấy khiến trái tim vị tổng tài lạnh lùng phải tan chảy. "Nếu ngày mai phải đối mặt với tất cả, chị có hối hận không?" Trân Ni hỏi, giọng nói nghẹn ngào. Trí Tú siết chặt vòng tay, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào mắt nàng: "Chưa một giây phút nào chị hối hận. Nếu tình yêu của chúng ta là một tội lỗi, thì chị nguyện cùng em gánh lấy cả bản án này. Em là mặt trời của đời chị, dù cho ngoài kia có là cơn mưa dai dẳng đến đâu, em vẫn là lý do để chị sống và đấu tranh."

Đêm dần về khuya, không gian trở nên đặc quánh bởi tình yêu và sự chở che. Những ngón tay đan chặt vào nhau, như thể chỉ cần buông ra, người kia sẽ biến mất vào hư vô. Họ không cần nói thêm bất cứ lời nào nữa, bởi trong ánh mắt của mỗi người đã chứa đựng trọn vẹn lời hứa hẹn về một tương lai hạnh phúc, một cái kết viên mãn nơi hai tâm hồn đồng điệu được tự do yêu thương. Dưới ánh đèn vàng vọt của thành phố, Trí Tú và Trân Ni lặng lẽ tựa đầu vào nhau, mặc kệ thế giới xoay vần, bởi họ biết, chỉ cần có nhau, họ chính là thế giới của riêng mình.

TrendingMore

Xem thêm