Chương 24: Vết Rạn Trên Mặt Kính Pha Lê - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

11:48:00 PM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 24: Vết Rạn Trên Mặt Kính Pha Lê

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 24/50

"Nếu việc bảo vệ em chỉ là nghĩa vụ trên giấy mực, thì có lẽ trái tim tôi đã không phải quặn thắt đến từng nhịp thở mỗi khi nhìn thấy một giọt nước mắt rơi khỏi hàng mi em."

Thành phố Seoul chìm vào một đêm mưa rả rích không dứt. Những giọt nước quất mạnh vào lớp kính cường lực hai tầng của căn penthouse tầng sáu mươi bảy, vỡ vụn thành hàng vạn vệt sáng lấp loá, phản chiếu ánh đèn vàng vọt cô đơn từ đại lộ thênh thang phía dưới. Trong không gian rộng lớn tĩnh mịch phảng phất hương trà trắng và gỗ tuyết tùng trầm lắng, tiếng đồng hồ quả lắc khẽ gõ từng nhịp đều đặn, như đếm từng khoảng lặng nghẹn ngào giữa hai con người vừa trở về sau một đêm dạ tiệc đầy giông bão.

Kim Trân Ni đứng bất động bên khung cửa sổ sát đất, chiếc đầm dạ hội màu đen bằng nhung lụa cao cấp vẫn còn đọng lại vài vệt hơi ẩm buốt giá của cơn mưa vừa rồi. Đôi vai gầy khẽ run rẩy dưới ánh đèn mờ ảo. Những ngón tay thon thả của nàng siết chặt chiếc ly thủy tinh rỗng, đốt ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá nhiều. Nàng kiêu kỳ, nàng rực rỡ trước ống kính và đám đông thượng lưu bao nhiêu, thì lúc này đây, nàng lại mong manh và cô độc bấy nhiêu.

Bữa tiệc gia tộc họ Kim tối nay thực chất là một phiên tòa không có thẩm phán, nơi những kẻ mang danh họ hàng dùng lời lẽ nhung gấm để đâm những nhát dao hiểm hóc vào cuộc hôn nhân thương mại của hai người. Từng ánh mắt khinh miệt, từng câu mỉa mai rằng nàng chỉ là món trang sức lộng lẫy được mua về để xoa dịu áp lực cổ đông tập đoàn... tất cả vẫn còn lùng bùng trong màng nhĩ nàng như tiếng ong vỡ tổ.

Tiếng bước chân êm ái trên thảm lông cừu vang lên từ phía sau. Kim Trí Tú lặng lẽ tiến lại gần. Nàng đã cởi bỏ chiếc áo vest đen phẳng phiu, chỉ còn lại chiếc sơ mi lụa mềm màu xanh khói, cổ áo mở hờ hé lộ xương quai xanh thanh tú cùng nét mệt mỏi chưa kịp giấu đi trên gương mặt thanh tú không tì vết. Trí Tú không nói gì, chỉ cẩn thận trải chiếc chăn len cashmere mỏng qua đôi vai trần đang lạnh buốt của Trân Ni.

Hơi ấm quen thuộc lập tức bao bọc lấy Trân Ni, nhưng sự dịu dàng ấy lúc này lại giống như một ngọn lửa chạm vào vết thương đang rỉ máu, khiến khóe mắt nàng bất giác cay xè.

"Uống chút trà ấm đi, Trân Ni. Em đứng đây hứng gió lạnh suốt nửa tiếng rồi."

Giọng nói của Trí Tú trầm ấm, đều đặn và dịu êm như một bản tình ca cổ điển được chơi trong buổi chiều mưa. Nàng đặt tách trà hoa cúc còn nghi ngút khói lên chiếc bàn trà nhỏ bên cạnh, rồi đứng nghiêng mình, chăm chú nhìn người con gái trước mặt. Trong đôi mắt hạnh trong veo của Trí Tú luôn chứa đựng một đại dương tĩnh lặng, nhưng tối nay, sâu thẳm trong đáy mắt ấy lại cuộn trào những đợt sóng ngầm xót xa khôn nguôi.

Trân Ni không quay đầu lại, bờ môi mọng khẽ cắn chặt đến mức rớm máu. Nàng hít một hơi sâu, để luồng không khí lạnh buốt tràn vào buồng phổi nhằm đè nén cơn run rẩy nơi lồng ngực. Khi cất tiếng, giọng nàng khàn đi, mang theo một nỗi hờn giận và chua chát khó che giấu:

"Chị đến đây làm gì? Vừa rồi trước mặt ba và các chú bác trong hội đồng, chị diễn vai người thừa kế mẫu mực, người bảo bọc hoàn hảo chưa đủ mệt mỏi sao? Về đến nhà rồi, Trí Tú à, không có máy quay, không có cổ đông nào ở đây để chấm điểm cho đạo đức gia đình của Kim phó chủ tịch đâu."

Không gian rơi vào một khoảng lặng đến mức có thể nghe thấy cả tiếng mưa ràn rạt đập vào khung cửa. Trí Tú khẽ thở dài một tiếng rất nhẹ. Nàng tiến thêm nửa bước, khoảng cách giữa hai người giờ chỉ còn tính bằng gang tấc. Bàn tay Trí Tú chầm chậm đưa lên, những ngón tay ấm áp khẽ chạm vào mu bàn tay đang siết chặt lạnh như băng của Trân Ni, dịu dàng gỡ từng ngón tay nàng ra khỏi thân ly thủy tinh.

"Em nghĩ những gì tôi nói ở bữa tiệc chỉ là một màn kịch diễn cho họ xem thôi sao?" Trí Tú thấp giọng, từng chữ thốt ra đều nặng trĩu tâm can.

"Chẳng lẽ không phải?" Trân Ni đột ngột xoay người lại, ánh mắt rực lửa uất nghẹn nhìn thẳng vào gương mặt điềm tĩnh của Trí Tú. Nước mắt nàng rốt cuộc cũng không kìm nén được nữa, lăn dài trên đôi má phấn mịn màng. "Hợp đồng hôn nhân ba năm! Điều khoản thứ mười hai: Bảo vệ danh dự của nhau trước công chúng và gia tộc bằng mọi giá! Chị chỉ đang làm tròn phận sự của một đối tác chuyên nghiệp, một người thừa kế có trách nhiệm với Kim Thị thôi mà! Nhưng Trí Tú à... chị có từng nghĩ đến cảm giác của tôi không? Khi tôi phải đứng đó, mỉm cười đón nhận sự che chở ban phát của chị, trong khi tôi biết rõ... trong tim chị, tôi chưa từng có một vị trí thực sự!"

Tiếng nấc nghẹn ngào của Trân Ni làm tan vỡ sự tĩnh lặng kiêu hãnh của căn phòng. Sự tủi thân tích tụ suốt mấy tháng qua, nỗi sợ hãi về việc bản thân ngày càng lún sâu vào mối tình vô vọng với người con gái này, cùng với áp lực khủng khiếp của giới thượng lưu hào môn, tất cả như vỡ đê tràn ra trong khoảnh khắc này.

Nàng đẩy mạnh Trí Tú ra, nhưng Trí Tú không hề lùi bước. Thay vào đó, Trí Tú vươn tay, dứt khoát nắm lấy cổ tay thanh mảnh của Trân Ni, kéo nàng vào một khoảng cách không còn kẽ hở. Chiếc ly trên tay Trân Ni rơi xuống tấm thảm dày, không tạo ra tiếng vỡ, chỉ để lại một khoảng không trầm mặc rợn người.

"Kim Trân Ni, em nhìn thẳng vào mắt tôi đi."

Ánh mắt Trí Tú không còn là sự bình thản xa cách thường ngày nữa. Cơn sóng ngầm đã vỡ tung, để lộ một Kim Trí Tú chân thành, quặn thắt và đầy đau đớn. Nàng nâng bàn tay còn lại lên, đầu ngón tay khẽ run rẩy khi áp vào gò má đẫm nước mắt của Trân Ni, từng chút một lau đi những giọt lệ bỏng rát.

"Nếu việc bảo vệ em chỉ là nghĩa vụ trên giấy mực, tôi việc gì phải thức trắng ba đêm liền để tự tay duyệt từng hợp đồng tài trợ cho bộ sưu tập của em mà không qua trung gian?" Giọng Trí Tú khẽ lạc đi, từng nhịp thở của nàng phả lên cánh mũi nhạy cảm của Trân Ni. "Nếu chỉ là nghĩa vụ, tại sao khi nghe họ hạ nhục lòng tự trọng của em, nắm đấm của tôi lại run lên đến mức suýt chút nữa đập nát chiếc bàn tiệc trước mặt cả dòng tộc? Trân Ni... em thông minh sắc sảo như vậy, tại sao đối với tấm lòng của tôi, em lại mù quáng đến thế?"

Trân Ni sững sờ. Đôi mắt nàng mở to, phản chiếu hình bóng của Trí Tú đang ghé sát. Nàng cảm nhận được sự run rẩy rất thật từ những đầu ngón tay của người đối diện, cảm nhận được nhịp tim đang đập dồn dập, mất kiểm soát bên dưới lớp áo lụa mỏng manh kia.

Trong ký ức của Trân Ni, Kim Trí Tú luôn là một tượng đài bất khả xâm phạm. Từ ngày đầu tiên bước vào Kim gia, nàng đã quen nhìn thấy một Trí Tú bản lĩnh, gánh vác cả giang sơn ngàn tỷ trên vai mà không một tiếng than vãn. Một Trí Tú luôn mỉm cười hòa nhã nhưng giữ một khoảng cách vô hình với cả thế giới. Nàng chưa từng thấy Trí Tú để lộ sự yếu đuối hay hoảng loạn như thế này.

"Trí Tú... chị..." Giọng Trân Ni nhỏ dần, sự sắc nhọn ban nãy bỗng chốc tan biến, chỉ còn lại sự bàng hoàng và nhung nhớ khôn cùng.

Trí Tú không để nàng nói hết câu. Như thể giọt nước tràn ly, như thể nỗi kiềm chế suốt hàng trăm ngày đêm đã chạm đến giới hạn tột cùng, Trí Tú nghiêng đầu, cúi xuống đặt một nụ hôn lên đôi môi đang khẽ hé mở vì bất ngờ của Trân Ni.

Đó không phải là một nụ hôn phớt lịch thiệp trước ống kính truyền thông, cũng không phải là nụ hôn xã giao nơi góc tối vũ hội. Nụ hôn ấy sâu lắng, nồng nàn và chất chứa tất cả sự nhẫn nại, khổ đau cùng tình yêu cháy bỏng mà Trí Tú đã chôn giấu tận đáy lòng. Đôi môi mềm mại của Trí Tú mang theo vị đắng của trà, vị mặn mòi của những giọt nước mắt nàng vừa vô tình chạm phải, nhưng lại ấm áp đến mức thiêu đốt cả linh hồn Trân Ni.

Một thoáng sững sờ qua đi, Trân Ni buông lỏng hoàn toàn sự phòng thủ. Chiếc chăn len cashmere rơi xuống sàn. Hai cánh tay mềm mại của nàng vòng qua cổ Trí Tú, những ngón tay luồn vào mái tóc đen dài mượt mà của người lớn hơn. Nàng đáp lại nụ hôn ấy bằng tất cả sự khao khát và thổn thức đã giam cầm mình bấy lâu. Từng hơi thở hòa quyện, từng nhịp đập của trái tim dường như đang tìm thấy bến đỗ duy nhất giữa phong ba bão táp của cuộc đời.

Bên ngoài, sấm chớp rạch ngang bầu trời đêm Seoul, làm bừng sáng căn phòng trong tích tắc rồi lại chìm vào bóng tối mờ ảo của ánh đèn ngủ. Nhưng lúc này, cơn mưa ngoài kia dường như đã lùi xa vạn dặm. Trong thế giới riêng của hai người, chỉ còn lại sự ấm áp của làn da, hơi thở gấp gáp và sự ngọt ngào sâu thẳm của một tình yêu đã vượt qua ranh giới của sự toan tính.

Khi nụ hôn dứt điểm, Trí Tú không rời đi. Nàng tựa trán mình vào trán Trân Ni, hai cánh tay ôm trọn lấy vòng eo thon nhỏ của nàng, kéo nàng nép chặt vào lòng ngực mình. Trí Tú khẽ nhắm mắt, tham lam hít hà mùi hương vani ngọt ngào quyến rũ trên mái tóc người thương.

"Từ ngày ký vào bản hợp đồng đó, tôi chưa từng xem nó là một giao dịch," Trí Tú thì thầm, giọng nói trầm khàn đầy ma lực rót thẳng vào tim Trân Ni. "Tôi dùng danh nghĩa của bản hợp đồng ấy để đường đường chính chính đưa em về nhà, để có lý do bảo bọc em trước những mưu mô tàn nhẫn của thương trường. Nhưng tôi đã sai khi nghĩ rằng giữ khoảng cách là cách tốt nhất để bảo vệ em... Tôi làm em đau khổ, đúng không?"

Trân Ni vùi mặt vào hõm cổ ấm áp của Trí Tú, nước mắt lại trào ra, nhưng lần này không phải vì tủi hổ hay oán hận, mà là vì niềm hạnh phúc ngập tràn xua tan đi tất cả những băng giá bấy lâu. Nàng khẽ lắc đầu, bàn tay nắm lấy vạt áo sơ mi của Trí Tú, siết chặt như sợ rằng nếu buông ra, tất cả chỉ là một giấc mộng hão huyền giữa đêm mưa.

"Đồ ngốc..." Trân Ni thút thít, giọng nghẹn lại như một đứa trẻ được dỗ dành. "Sao chị không nói sớm hơn? Chị có biết tôi đã sợ hãi thế nào không? Tôi sợ một ngày nào đó khi ba năm kết thúc, chị sẽ mỉm cười bắt tay tôi rồi nói lời tạm biệt như một người xa lạ..."

"Sẽ không bao giờ có ngày đó," Trí Tú dịu dàng hôn lên vành tai nhạy cảm của nàng, khiến Trân Ni khẽ rùng mình một cái. "Hợp đồng ba năm, nhưng lời hứa của tôi dành cho em là cả một đời. Ngày mai, tôi sẽ xé bỏ bản hợp đồng đó trước mặt em. Tôi muốn Kim Trân Ni ở lại bên tôi không phải vì ràng buộc của bất kỳ điều khoản nào, mà chỉ vì... trái tim em chọn tôi. Được không?"

Trân Ni ngẩng đầu lên, trong đôi mắt mèo long lanh ngấn lệ ánh lên một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng sớm mai sau cơn giông bão. Nàng vươn ngón tay, nhẹ nhàng lướt qua sống mũi cao thanh tú của Trí Tú, rồi dừng lại trên bờ môi hình trái tim tuyệt đẹp vẫn còn vương hơi ấm của nàng.

"Được... Nhưng chị phải đền bù cho tôi."

"Đền bù thế nào?" Trí Tú mỉm cười dịu dàng, ánh mắt chan chứa tình ý nhìn người yêu.

"Cả phần đời còn lại của Kim Trí Tú, phải để Kim Trân Ni độc quyền sở hữu."

Tiếng cười khẽ của Trí Tú vang lên, hòa vào tiếng mưa đêm dần chuyển thành những hạt lất phất dịu dàng. Nàng cúi xuống bế bổng Trân Ni lên trong tiếng kêu khẽ kinh ngạc của nàng, rồi sải bước dài về phía chiếc giường lớn bọc nhung ấm áp.

Bão giông của hào môn gia tộc có thể vẫn đang chực chờ ngoài cánh cửa, những âm mưu tranh đoạt quyền lực của Kim Thị vẫn chưa bao giờ dừng lại. Nhưng đêm nay, sau những rạn nứt tưởng chừng không thể hàn gắn, hai tâm hồn cô đơn đã tìm thấy nhau giữa lưng chừng mây mù. Ánh mặt trời tình yêu cuối cùng cũng đã bừng sáng rực rỡ, sưởi ấm cả một trời mưa dông.

TrendingMore

Xem thêm