Chương 19: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 19/50
"Nếu tình yêu là một cuộc hành trình, thì em chính là điểm dừng chân duy nhất mà đời tôi khao khát kiếm tìm, dù cho phía trước có là bão giông hay vực thẳm."
Seoul đêm nay chìm trong màn sương mỏng, những ánh đèn cao áp hắt lên mặt đường ướt đẫm những vệt màu vàng nhạt, tựa như nỗi buồn đang loang lổ trên bức tranh đô thị không ngủ. Kim Trí Tú đứng bên cửa sổ sát đất của văn phòng tập đoàn Kim Thị, ánh nhìn xa xăm dõi theo những dòng xe cộ hối hả phía dưới. Trong căn phòng rộng lớn, mùi hương gỗ đàn hương trầm mặc hòa quyện cùng chút dư vị lạnh lẽo của hệ thống điều hòa, tạo nên một không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Đã ba ngày kể từ cuộc tranh cãi tại buổi tiệc của gia tộc, Kim Trân Ni vẫn giữ khoảng cách. Sự im lặng của em giống như một lưỡi dao vô hình, từng chút một cắt cứa vào sự kiên nhẫn và lòng tự tôn vốn dĩ đã vô cùng mong manh của Trí Tú. Nàng không gào thét, không trách móc, chỉ lặng lẽ thu mình vào vỏ bọc của một quý cô kiêu kỳ, như thể người phụ nữ đã từng cùng cô trao nhau những lời thề non hẹn biển ấy chưa từng tồn tại.
Tình yêu không phải là một trò chơi có thể phân định thắng thua. Nó là sự nhẫn nại, là khi ta chấp nhận buông bỏ cái tôi cá nhân để lắng nghe nhịp đập của đối phương trong những khoảng lặng.
Trí Tú xoay người, tiếng giày cao gót khẽ vang lên trên sàn đá cẩm thạch nghe thật cô độc. Cô cầm lấy chiếc áo khoác, quyết định rời khỏi nơi này. Trái tim cô mách bảo rằng, nếu đêm nay cô không tìm thấy Trân Ni, khoảng cách giữa họ có lẽ sẽ trở thành vĩnh viễn. Trời bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa li ti rơi xuống mặt kính, vẽ nên những đường nét lộn xộn, tựa như tâm trí hỗn độn của cô lúc này.
Khi chiếc xe dừng lại trước căn biệt thự riêng của Trân Ni, Trí Tú thấy đèn vẫn sáng. Bước chân cô vội vã tiến vào trong, mùi hương hoa nhài đặc trưng của em vẫn vương vấn khắp không gian. Trân Ni đang ngồi trên ban công, đôi mắt nhìn ra phía xa xăm, nơi những tia chớp chớp nháy phía chân trời. Em mặc một chiếc váy lụa mỏng manh, tấm lưng gầy gò run lên trong gió lạnh. Trí Tú không nói một lời, cô tiến lại gần, tháo chiếc áo khoác của mình đắp lên bờ vai mảnh mai ấy.
Trân Ni giật mình, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng bỗng chốc thoáng gợn sóng khi bắt gặp ánh nhìn của Trí Tú. Em quay đi, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy khoảng cách: 'Chị đến đây làm gì? Hợp đồng của chúng ta không quy định thời gian làm phiền nhau sau giờ làm việc'. Trí Tú đau lòng, cô tiến sát lại, vòng tay ôm lấy eo em từ phía sau, siết nhẹ như muốn khảm em vào lòng mình. 'Trân Ni, xin em, đừng dùng sự im lặng để trừng phạt chị. Chị biết chị đã sai, nhưng xin em đừng đẩy chị ra xa'.
Những lời nói của Trí Tú như chạm vào lớp băng dày nhất trong lòng Trân Ni. Em không còn gồng mình nữa, đôi vai gầy khẽ run lên rồi dần dần thả lỏng trong vòng tay ấm áp của người đối diện. Nước mắt bắt đầu lăn dài trên gương mặt xinh đẹp. Trân Ni quay lại, đôi tay nhỏ bé nắm chặt lấy vạt áo của Trí Tú, như thể chỉ cần buông ra, mọi thứ sẽ tan biến. 'Chị có biết em sợ điều gì nhất không? Em không sợ gia tộc, không sợ dư luận, em chỉ sợ một ngày nào đó chị nhìn em với ánh mắt của một người xa lạ. Sự lạnh lùng của chị, sự ưu tiên của chị dành cho công việc hơn là cảm xúc của em... điều đó mới thực sự giết chết em'.
Trí Tú nhẹ nhàng nâng khuôn mặt đẫm lệ của Trân Ni lên, ngón cái cái vuốt ve gò má em. Ánh mắt cô dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy bất cứ tảng băng nào. 'Chị xin lỗi. Mọi thứ chị làm đều là để bảo vệ em, bảo vệ cuộc hôn nhân này. Nhưng chị đã quên mất rằng, điều em cần nhất không phải là sự an toàn, mà là sự hiện diện của chị ngay bên cạnh. Từ nay về sau, dù thế giới có sụp đổ, chị cũng sẽ không để em một mình trong cơn mưa này nữa'.
Trong không gian tĩnh mịch của căn phòng, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều bên ngoài. Họ cứ đứng đó, ôm lấy nhau, tìm kiếm hơi ấm từ đối phương. Sự giận dữ, những hiểu lầm, những rào cản hào môn tạm thời bị gạt sang một bên. Chỉ còn tình yêu, chân thành và thuần khiết, len lỏi qua từng kẽ hở của những vết thương lòng. Trí Tú cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán Trân Ni, rồi xuống đôi mắt, và cuối cùng là bờ môi đang run rẩy. Nụ hôn không mang theo dục vọng, mà là sự thề nguyện, là lời xin lỗi chân thành nhất từ tận đáy lòng.
Sau đêm đó, khoảng cách giữa họ như được thu hẹp lại. Dù ngoài kia bão táp hào môn vẫn không ngừng thổi, dù những toan tính của giới thượng lưu vẫn luôn bủa vây, nhưng Trí Tú và Trân Ni đã tìm thấy điểm tựa nơi nhau. Họ hiểu rằng, Mặt Trời không bao giờ thực sự biến mất sau cơn mưa; nó chỉ đang đợi thời điểm để rực rỡ trở lại. Và tình yêu của họ cũng vậy, sau những trắc trở, sau những đêm dài hoài nghi, thứ còn lại cuối cùng chính là sự thấu hiểu sâu sắc đến tận cùng tâm hồn.
Trí Tú nắm lấy tay Trân Ni, siết chặt. 'Chúng ta cùng đi qua cơn mưa này nhé?'. Trân Ni mỉm cười, nụ cười rạng rỡ nhất mà cô từng thấy trong suốt những tháng ngày qua. 'Em sẽ đi cùng chị, dù là đến tận cùng thế giới'. Trong căn phòng tràn ngập hương hoa nhài, mảnh trăng khuyết bên ngoài cửa sổ dường như cũng trở nên dịu dàng hơn, soi sáng cho hai mảnh ghép tâm hồn đang hòa quyện vào nhau, hướng về một tương lai hạnh phúc mà họ cùng nhau xây dựng.