Chương 4: Điệu Vũ Của Những Cánh Hoa Trong Gió Lạnh - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

1:01:00 AM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 4: Điệu Vũ Của Những Cánh Hoa Trong Gió Lạnh

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 4/50

"Nếu tình yêu là một bản tình ca không lời, thì chúng ta chính là những nốt trầm lặng lẽ, cố gắng hòa nhịp trong một bản giao hưởng đầy giông bão của cuộc đời."

Thành phố Seoul những ngày cuối thu khoác lên mình chiếc áo choàng xám bạc của những cơn mưa phùn dai dẳng. Từ ô cửa kính sát đất của tòa cao ốc tập đoàn Kim Thị, Kim Trí Tú lặng lẽ nhìn xuống dòng người hối hả bên dưới. Ánh đèn đường vàng vọt hắt lên mặt kính, phản chiếu gương mặt thanh tú nhưng đượm vẻ ưu tư của cô. Trên bàn làm việc, tách cà phê đã nguội từ bao giờ, tỏa ra hương thơm nhàn nhạt, hòa lẫn với mùi hương gỗ trầm thoang thoảng trong căn phòng tổng tài rộng lớn nhưng trống trải.

Hợp đồng hôn nhân giữa cô và Kim Trân Ni – một người lạ mang danh nghĩa vợ, một người mang trong mình tâm hồn nghệ sĩ đầy kiêu hãnh – đã bước sang tuần thứ ba. Đối với giới thượng lưu, đó là một liên minh chiến lược hoàn hảo. Nhưng với Trí Tú, đó là những ngày tháng đấu tranh giữa trách nhiệm gia tộc và những rung động không tên đang nhen nhóm trong lồng ngực.

Cánh cửa phòng mở khẽ. Trân Ni bước vào, mái tóc đen dài hơi rối vì gió, chiếc áo khoác len mỏng ôm lấy vóc dáng mảnh mai. Cô trông thật mong manh, tựa như một đóa hoa trà giữa mùa đông giá rét. Trân Ni nhìn Trí Tú, ánh mắt cô gái trẻ thoáng chút do dự trước khi chạm phải ánh nhìn trầm ổn của người đàn bà quyền lực kia. "Trí Tú, khuya rồi, chị vẫn chưa về sao?" Giọng nói của Trân Ni nhẹ bẫng, như tiếng lá khô rơi trên mặt đường nhựa.

"Tôi chỉ đang chờ một cơn mưa tạnh, hoặc có lẽ, chờ một lý do để rời khỏi nơi này." – Trí Tú khẽ đáp, ánh mắt không rời khỏi bóng hình nhỏ bé đang đứng nơi cửa ra vào.

Trí Tú tiến lại gần, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại. Cô đưa tay vén một lọn tóc mai lòa xòa trên trán Trân Ni, cử chỉ vô cùng dịu dàng nhưng lại mang theo một sự cưng chiều khó tả. Trái tim Trân Ni đập lỗi nhịp. Cô ghét sự dịu dàng này, vì nó khiến cô quên mất rằng họ chỉ là những quân cờ trên bàn cờ của định mệnh. "Tại sao chị lại đối xử tốt với em như vậy?" Trân Ni hỏi, ánh mắt long lanh chứa đựng sự nghi hoặc và nỗi đau âm ỉ. "Chúng ta vốn dĩ chỉ là người dưng trong một cuộc hôn nhân thương mại, không phải sao?"

Trí Tú khựng lại, đôi bàn tay hơi run rẩy rồi rụt về. Sự thật tàn khốc của hào môn như một bức tường ngăn cách họ. Cô cúi đầu, che giấu đi sự cay đắng trong đôi mắt sâu thẳm. "Có lẽ vì em là người duy nhất khiến tôi cảm thấy mình vẫn còn tồn tại giữa thế giới đầy rẫy sự giả dối này, Trân Ni ạ." Câu trả lời của Trí Tú như một tiếng thở dài, xé lòng người nghe. Cô không thể nói ra rằng, mỗi khi nhìn thấy Trân Ni buồn, trái tim cô lại quặn thắt như bị ngàn mũi kim đâm vào.

Không gian rơi vào khoảng lặng ngột ngạt. Trân Ni tiến đến, bàn tay nhỏ bé của cô khẽ chạm vào tay Trí Tú, đan chặt những ngón tay vào nhau. Cái chạm nhẹ nhưng nồng ấm, phá vỡ đi lớp băng giá đang bao trùm lấy tâm hồn cả hai. "Nếu đây là một vở kịch, hãy để em cùng chị diễn thật trọn vẹn," Trân Ni thì thầm, nụ cười thoáng qua trên môi cô đầy đượm buồn. Trí Tú siết chặt tay cô, ánh mắt kiên định. Cô sẽ bảo vệ sự kiêu hãnh của Trân Ni, dù phải đối đầu với cả thế giới, dù phải chịu đựng sự dày vò của những âm mưu gia tộc.

Đêm dần trôi, mưa bên ngoài cửa sổ vẫn rơi không ngừng. Trong căn phòng ấy, giữa những bộn bề và áp lực, hai tâm hồn cô độc tìm thấy một điểm tựa bình yên. Họ tựa vào nhau, tìm kiếm hơi ấm từ đối phương như cách những người lữ hành tìm thấy ánh lửa giữa đêm đông lạnh giá. Dẫu biết rằng phía trước còn đầy rẫy những giông bão, những hiểu lầm và những rào cản từ những người thân yêu, nhưng ngay giây phút này, Trí Tú và Trân Ni chỉ muốn tan chảy vào nhau, mặc kệ thế giới ngoài kia đang xoay vần như thế nào.

"Ngủ đi," Trí Tú thì thầm bên tai Trân Ni, hơi thở ấm áp như cơn gió xuân xoa dịu những vết thương lòng. "Dù ngày mai có ra sao, tôi vẫn sẽ ở đây, ngay bên cạnh em." Trân Ni nhắm mắt, tựa đầu vào vai Trí Tú, cảm nhận nhịp đập trái tim của đối phương hòa cùng nhịp đập của chính mình. Sự bình yên này thật ngắn ngủi, nhưng nó là tất cả những gì cô cần để tiếp tục bước đi trong cuộc đời đầy rẫy chông gai này.

Mặt trời rồi sẽ lên sau cơn mưa, và tình yêu của họ – dù được bắt đầu từ những dối trá – cũng sẽ tìm được lối thoát, để nở rộ như những đóa hoa rực rỡ nhất dưới ánh mặt trời rạng rỡ của ngày mai.

TrendingMore

Xem thêm