Chương 2: Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 2/50
"Đêm ấy, mưa rơi trên những ô cửa kính xa hoa, Trí Tú nhìn bóng hình phản chiếu của mình, nhận ra trái tim vốn dĩ băng giá bỗng chốc gợn sóng vì một ánh mắt kiêu sa của Trân Ni."
Seoul đêm nay khoác lên mình chiếc áo choàng bằng ánh sáng, những bảng hiệu neon rực rỡ hắt lên mặt đường ướt sũng sau cơn mưa rào bất chợt. Trong căn penthouse xa hoa nằm ở tầng cao nhất của tòa tháp Kim Thị, không gian tĩnh lặng đến mức người ta có thể nghe thấy nhịp đập của sự cô độc. Kim Trí Tú đứng bên khung cửa kính sát đất, tay cầm ly rượu vang đỏ, chất lỏng sóng sánh như máu của một đóa hồng nhung vừa chớm nở. Cô nhìn xuống thành phố đang chuyển động bên dưới, nơi những dòng xe cộ nối đuôi nhau như những chuỗi hạt ngọc trai lấp lánh, nhưng tâm trí cô lại đang trôi dạt về phía người con gái vừa bước vào cuộc đời cô thông qua một tờ giấy ký kết lạnh lùng.
Hợp đồng hôn nhân. Ba chữ ấy nặng tựa ngàn cân, đặt dấu chấm hết cho sự tự do của cả hai. Kim Trân Ni, cái tên nghe thật kiêu sa và cũng đầy xa cách. Cô ấy là một đóa hoa trà trắng, tinh khiết, rạng rỡ nhưng luôn tỏa ra một thứ gai góc khiến người ta không dám lại gần. Trí Tú khẽ xoay ly rượu, ánh mắt cô trầm ngâm, phản chiếu trong đó là bóng hình của một người phụ nữ vừa bước vào căn phòng này, mang theo hơi lạnh của đêm đông và cả hương thơm dịu nhẹ của nước hoa Chanel số 5.
Trân Ni bước vào, từng nhịp gót giày vang lên khô khốc trên sàn gỗ cao cấp. Cô dừng lại cách Trí Tú vài bước chân, đôi mắt mèo sắc sảo nhìn người phụ nữ đang đứng quay lưng về phía mình. Sự kiêu hãnh của cô gái nhỏ không cho phép bản thân cúi đầu trước bất kỳ ai, ngay cả khi người đó là danh chính ngôn thuận trở thành bạn đời của cô trong mắt thiên hạ.
"Chúng ta không cần phải diễn, Trí Tú," Trân Ni lên tiếng, giọng nói mượt mà như nhung nhưng lại ẩn chứa sự mệt mỏi khó giấu. "Đây là một thỏa thuận, và tôi tin rằng cả hai chúng ta đều hiểu rõ giới hạn của mình. Đừng mong đợi tôi sẽ đóng vai một người vợ hiền thục trong cái lồng son này."
Trí Tú quay người lại, ánh mắt cô không hề gợn sóng, một sự điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô đặt ly rượu xuống bàn, chậm rãi tiến về phía Trân Ni. Khoảng cách giữa họ dần thu hẹp, không khí trở nên đặc quánh bởi sự va chạm của hai luồng khí chất đối lập. Trí Tú cao hơn Trân Ni nửa cái đầu, khi đứng đối diện, cô dễ dàng bao trọn lấy người con gái nhỏ bé kia trong tầm mắt của mình. Cô đưa tay, ngón tay dài thon khẽ chạm vào lọn tóc của Trân Ni, nhẹ nhàng vén nó ra sau tai, một cử chỉ tưởng chừng như thân mật nhưng lại mang theo một sự kiểm soát đầy tinh tế.
"Tôi chưa bao giờ ép buộc em điều gì, Trân Ni," Trí Tú thì thầm, giọng nói trầm ấm như tiếng đàn cello ngân vang trong đêm. "Nhưng trong căn nhà này, có những luật lệ mà ngay cả em cũng không thể phớt lờ. Gia tộc họ Kim không cho phép sự rạn nứt bị phơi bày ra ánh sáng. Dù chúng ta có ghét nhau đến đâu, trước mặt người ngoài, hãy giữ lấy vẻ ngoài hoàn hảo đó."
Trân Ni khẽ run lên khi hơi thở của Trí Tú phả vào làn da cổ trắng ngần của mình. Cô muốn đẩy người kia ra, muốn chạy trốn khỏi sự gần gũi đầy áp lực này, nhưng đôi chân cô như bị đóng đinh tại chỗ. Trái tim cô, vốn dĩ luôn đập những nhịp điệu kiêu kỳ, bỗng chốc lỗi nhịp trước sự dịu dàng đến cực đoan của người phụ nữ đứng trước mặt. Trí Tú không phải là một kẻ tàn nhẫn, cô chỉ là một quân cờ bị mắc kẹt trong ván cờ chính trị của gia tộc. Cả hai, họ đều là những mảnh trăng đáy lưng chừng mây, mỏng manh và dễ vỡ.
Đêm dần về khuya, cơn mưa ngoài kia lại bắt đầu nặng hạt, gõ nhịp điệu buồn bã lên mặt kính. Trí Tú bước đến bên chiếc đàn piano đặt giữa phòng, những ngón tay cô lướt nhẹ trên phím đàn, tạo nên những thanh âm trong trẻo như tiếng suối chảy. Trân Ni lặng lẽ đứng nhìn, cô không biết rằng trong khoảnh khắc ấy, người phụ nữ lạnh lùng kia đang bộc lộ một góc khuất dịu dàng nhất trong tâm hồn. Đó không phải là âm nhạc của một doanh nhân, mà là tiếng lòng của một người khao khát được thấu hiểu.
"Em có biết tại sao tôi lại chọn em không?" Trí Tú bất ngờ hỏi, đôi mắt cô vẫn dán vào những phím đàn. Trân Ni không trả lời, cô chỉ đứng đó, lắng nghe sự im lặng bao trùm lấy căn phòng. Trí Tú không đợi câu trả lời, cô tự nói: "Vì trong đôi mắt em, tôi nhìn thấy hình bóng của chính mình. Những kẻ cô độc, luôn tìm cách che giấu nỗi đau sau vẻ ngoài hào nhoáng."
Trân Ni bước lại gần, ngồi xuống cạnh Trí Tú trên ghế đàn. Sự hiện diện của cô khiến không gian trở nên ấm áp hơn. Cô đặt tay mình lên tay Trí Tú, dừng những phím đàn đang dang dở. Một sự kết nối vô hình được tạo nên từ những nỗi đau chung. Trong giây phút đó, ranh giới giữa lý trí và con tim dường như mờ nhạt đi. Họ không còn là tổng tài và nhà thiết kế, không còn là những kẻ bị ép buộc trong cuộc hôn nhân sắp đặt, mà chỉ đơn thuần là hai người phụ nữ đang tìm kiếm một bến đỗ giữa cơn bão cuộc đời.
"Ngày mai, chúng ta sẽ phải xuất hiện tại buổi tiệc của tập đoàn Park," Trân Ni nói nhỏ, giọng nói không còn vẻ sắc bén như lúc đầu. "Tôi đã chuẩn bị trang phục cho cả hai. Hy vọng rằng, chúng ta có thể kết thúc nó một cách tốt đẹp."
Trí Tú quay sang nhìn Trân Ni, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi cô, một nụ cười khiến Trân Ni phải ngẩn ngơ. "Tôi tin vào gu thẩm mỹ của em. Em luôn biết cách khiến mình trở nên rực rỡ nhất, dù trong bất kỳ hoàn cảnh nào."
Đêm trôi đi trong sự tĩnh lặng của sự thấu hiểu. Giữa những rào cản hào môn đầy đắng cay, một tia sáng nhỏ bé đã bắt đầu nhen nhóm. Dù họ biết con đường phía trước còn đầy chông gai, nhưng ít nhất, trong khoảnh khắc này, họ không còn đơn độc. Mặt trời có thể vẫn chưa lên, nhưng dưới cơn mưa tầm tã của Seoul, một tình yêu đã lặng lẽ nảy mầm, chờ đợi ngày rực rỡ tỏa sáng.
Trí Tú đứng dậy, kéo nhẹ tấm rèm cửa, che đi bóng tối ngoài kia. Cô quay lại, nhìn Trân Ni vẫn đang ngồi trên ghế, vẻ mặt có chút ưu tư. Cô tiến lại gần, cúi xuống, hôn nhẹ lên trán Trân Ni. Một cái hôn ngắn ngủi, không nồng cháy, nhưng chứa đựng sự bảo vệ và lời hứa hẹn thầm lặng. Trân Ni sững người, đôi mắt mở to, nhìn sâu vào đôi mắt đen láy của Trí Tú. Trong đó, cô không thấy sự toan tính, chỉ thấy một đại dương sâu thẳm đang ôm lấy tâm hồn cô.
Đêm đó, trong căn phòng rộng lớn, hai trái tim đã bắt đầu học cách đập cùng một nhịp, dù họ vẫn chưa biết rằng, định mệnh đã sắp đặt cho họ những thử thách đau đớn hơn nhiều. Nhưng giờ đây, tất cả những gì quan trọng nhất là sự bình yên hiện tại. Mặt trăng vẫn treo lơ lửng giữa mây, soi sáng con đường mà họ sắp cùng nhau bước đi. Tình yêu, đôi khi không cần bắt đầu bằng sự nồng nhiệt, mà bắt đầu bằng những vết nứt, nơi ánh sáng có thể len lỏi vào, làm bừng sáng cả một bầu trời tối tăm.