Mảnh Trăng Đáy Lưng Chừng Mây
Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 2/50
"Nếu tình yêu là một bản hòa ca, thì cuộc hôn nhân này chính là nốt lặng dài nhất, nơi chúng ta đứng giữa ranh giới của trách nhiệm và khao khát được thuộc về nhau."
Thành phố Seoul những ngày cuối thu khoác lên mình chiếc áo màu xám tro, cái lạnh len lỏi qua từng kẽ lá, thổi vào những tòa cao ốc chọc trời một nỗi cô độc không tên. Trong văn phòng tổng tài của tập đoàn Kim Thị, ánh đèn vàng ấm áp không thể xua tan đi bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở. Kim Trí Tú đứng bên khung cửa kính sát đất, tầm mắt dõi theo dòng xe cộ hối hả phía dưới như những đốm sáng nhấp nháy của một thành phố không bao giờ ngủ. Trên tay cô là ly rượu vang đỏ còn đọng lại chút dư vị chát chúa, cũng giống như cuộc đời cô lúc này – sang trọng nhưng thiếu vắng hơi ấm.
Cánh cửa phòng khẽ mở, tiếng giày cao gót chạm sàn đá hoa cương tạo nên những âm thanh đều đặn, khô khốc. Kim Trân Ni bước vào, dáng người nhỏ nhắn nhưng toát lên vẻ kiêu kỳ của một tiểu thư khuê các, chiếc váy lụa đen ôm sát cơ thể tôn lên làn da trắng ngần như sứ. Cô dừng lại cách Trí Tú vài bước chân, ánh mắt ẩn chứa những tâm tư phức tạp. Hợp đồng hôn nhân nằm trên bàn, những trang giấy trắng tinh khôi như lưỡi dao sắc lạnh, phân định rạch ròi giữa lợi ích gia tộc và tự do cá nhân.
Trí Tú xoay người lại, ánh mắt cô sâu thẳm như đại dương, dịu dàng nhưng cũng đầy áp lực. "Trân Ni, em đã suy nghĩ kỹ chưa? Bước vào cuộc hôn nhân này, em sẽ mất đi quyền tự quyết trong nhiều năm tới. Gia tộc Kim Thị không phải là nơi dễ sống, và chị... chị cũng không phải là một người chồng lý tưởng."
Trân Ni khẽ cười, một nụ cười nhạt nhòa, pha lẫn chút cay đắng. Cô tiến lại gần, những ngón tay thon dài chạm nhẹ vào mép bàn, nơi đặt bản hợp đồng. "Quyền tự quyết? Từ khi sinh ra mang họ Kim, em đã biết cuộc đời mình chỉ là một quân cờ trên bàn cờ chính trị. Chị không cần phải áy náy, Trí Tú. Chúng ta chỉ là hai kẻ xa lạ bị ép buộc phải đứng chung một sân khấu. Em chỉ cần chị giữ đúng lời hứa, bảo vệ sự nghiệp thiết kế của em khỏi những bàn tay nhúng chàm của hội đồng quản trị."
Lời nói của Trân Ni như những mũi kim đâm vào lòng Trí Tú. Cô tiến lên một bước, khoảng cách giữa hai người thu hẹp lại, đến mức cô có thể ngửi thấy mùi nước hoa hương hoa nhài thanh khiết tỏa ra từ mái tóc Trân Ni. Trí Tú đưa tay lên, định chạm vào gò má người đối diện nhưng rồi lại dừng lại giữa không trung. Cô không dám vượt qua ranh giới, sợ rằng sự dịu dàng của mình sẽ trở thành gánh nặng cho một người vốn đã quá kiêu hãnh.
Đêm đó, cơn mưa bất chợt đổ xuống Seoul. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mặt kính tạo nên một bản nhạc buồn bã. Trân Ni nhìn ra ngoài, đôi mắt cô phản chiếu ánh đèn neon mờ ảo. Những ký ức về một tuổi trẻ tự do, về những giấc mơ nghệ thuật chưa kịp nở đã bị vùi dập bởi những cuộc họp cổ đông, bỗng chốc ùa về. Trí Tú bước đến bên cạnh, khoác lên vai cô chiếc áo vest của mình. Hơi ấm từ cơ thể cô truyền sang, khiến Trân Ni khẽ run lên một cái. Đó là sự che chở thầm lặng, là lời hứa không thành lời rằng dù thế giới ngoài kia có sóng gió thế nào, cô vẫn sẽ ở đây.
"Nếu mệt mỏi, cứ dựa vào chị," Trí Tú thì thầm, giọng nói trầm ấm như hơi thở của gió mùa thu. Trân Ni không đáp, cô chỉ lặng lẽ tựa đầu vào vai Trí Tú. Trong khoảnh khắc ấy, ranh giới của hợp đồng, của lợi ích, của những toan tính hào môn dường như tan biến. Chỉ còn lại hai trái tim đang đập cùng một nhịp đập, lạc lõng giữa thành phố rộng lớn. Họ hiểu rằng, đây mới chỉ là bắt đầu. Một hành trình đầy rẫy những trắc trở, nơi mặt trời vẫn luôn tồn tại, dù có bị che khuất bởi những cơn mưa tầm tã của lòng người.
Trí Tú xoay người, nhẹ nhàng ôm lấy bờ vai gầy của Trân Ni, ánh mắt cô lộ rõ vẻ si tình khó giấu. "Em biết không, Trân Ni, từ lần đầu tiên chị nhìn thấy em trong buổi triển lãm thời trang năm đó, chị đã biết cuộc đời mình sẽ gắn liền với ánh mắt của em. Dù cuộc hôn nhân này là ép buộc, nhưng việc chị muốn bảo vệ em lại là lựa chọn tự nguyện duy nhất của chị." Câu nói như một lời tỏ tình muộn màng, khiến Trân Ni sững sờ. Cô ngước nhìn Trí Tú, trong đôi mắt trong veo ấy giờ đây đã đọng lại một chút xao xuyến. Có lẽ, trong sự sắp đặt nghiệt ngã của định mệnh, vẫn tồn tại một tia sáng hy vọng cho hai tâm hồn đang khao khát yêu thương.