Chương 1: Lời Hẹn Ước Trong Mưa Tầm Tã - Mặt Trời Dưới Cơn Mưa

8:41:00 PM

Truyện Bách Hợp JenSoo (Kim Trí Tú x Kim Trân Ni)

Chương 1: Lời Hẹn Ước Trong Mưa Tầm Tã

Tác phẩm: Mặt Trời Dưới Cơn Mưa • Chương 1/50

"Trong màn mưa giăng kín lối, Trân Ni nhận ra rằng người phụ nữ đứng đối diện mình không phải là kẻ xa lạ, mà là định mệnh đã đợi chờ cô từ rất lâu rồi."

Seoul vào một ngày cuối thu, bầu trời xám xịt như một tấm màn nhung ướt đẫm, nặng trĩu những giọt mưa chẳng chịu dừng lại. Những hạt mưa li ti đập vào cửa kính sát đất của căn penthouse xa hoa, để lại những vệt dài như những giọt nước mắt lăn trên má người thiếu nữ. Kim Trân Ni đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt mèo sắc sảo giờ đây phủ một tầng sương mờ ảo. Trên tay cô là bản hợp đồng hôn nhân vẫn còn thơm mùi mực mới, một tờ giấy mỏng manh nhưng lại quyết định cả tương lai của một nhà thiết kế tài năng và quyền lực của tập đoàn Kim Thị.

Căn phòng rộng lớn chỉ nghe thấy tiếng nhịp tim đều đặn và tiếng mưa rả rích ngoài kia. Mùi hương gỗ đàn hương thoang thoảng từ phía người phụ nữ đang ngồi đối diện lan tỏa trong không gian. Kim Trí Tú, người đứng đầu đế chế Kim Thị, vẫn giữ phong thái ung dung, điềm tĩnh đến đáng sợ. Cô mặc chiếc áo vest đen được cắt may tỉ mỉ, mái tóc buông xõa hờ hững, ánh mắt nhìn thẳng về phía Trân Ni nhưng lại như đang lạc vào một khoảng không xa xăm nào đó. "Trân Ni, em biết đây không phải là mong muốn của cả hai chúng ta, nhưng đó là cách duy nhất để bảo vệ những gì còn sót lại của gia tộc," giọng Trí Tú trầm thấp, mang theo một chút gì đó nghẹn ngào mà khó ai có thể nhận ra.

Trân Ni khẽ nhếch môi, nụ cười mang theo vẻ kiêu kỳ vốn có nhưng lại phảng phất nét đượm buồn. Cô tiến lại gần, gót giày cao gót gõ xuống sàn gỗ tạo nên âm thanh khô khốc trong không gian tĩnh lặng. "Bảo vệ? Hay là sự giam cầm, thưa Tổng tài?" Câu hỏi của cô như một mũi kim châm vào bầu không khí đang căng như dây đàn. Trí Tú không đáp, cô đứng dậy, bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy uy áp. Cô tiến lại gần Trân Ni, khoảng cách giữa hai người giờ đây chỉ còn vỏn vẹn một hơi thở. Trí Tú giơ tay, định chạm vào lọn tóc của đối phương rồi lại ngập ngừng rút về, cử chỉ ấy đầy sự kìm nén và chở che thầm lặng.

Tình yêu vốn dĩ không phải là những lời thề non hẹn biển, mà là khi cả hai đứng giữa cơn mưa tầm tã, người này sẵn sàng trở thành chiếc ô che chở cho người kia, dù biết rằng chính mình cũng đang ướt lạnh.

Đêm dần về khuya, ánh đèn vàng từ những tòa cao ốc xung quanh hắt vào phòng, soi rõ gương mặt đượm nét ưu tư của cả hai. Trí Tú nhìn thẳng vào đôi mắt long lanh của Trân Ni, ánh mắt ấy chứa đựng sự kiên định mà hiếm ai có được. "Tôi không yêu cầu em phải trao đi trái tim mình ngay lúc này, Trân Ni. Chỉ cần em đứng cạnh tôi, tôi hứa, mọi bão giông ngoài kia, tôi sẽ là người đứng ra gánh chịu." Lời nói ấy chân thành đến mức Trân Ni cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Cô không biết từ bao giờ, hình ảnh người phụ nữ lạnh lùng này lại trở thành sự an ủi duy nhất trong thế giới hào môn đầy rẫy sự toan tính.

Trân Ni đưa tay đón lấy bút ký, những ngón tay cô khẽ run rẩy. Cô nhớ lại những ngày tháng tự do, những đêm dài vẽ phác thảo bên khung cửa sổ, giờ đây tất cả dường như phải gói gọn trong danh phận "vợ của Kim Trí Tú". Nhưng khi nhìn thấy ánh mắt dịu dàng, đầy bao dung của Trí Tú, một cảm giác lạ lẫm len lỏi vào tâm trí cô. Đó không phải là sự sợ hãi, mà là sự rung động, một nhịp đập lỗi nhịp trước sự chân thành của đối phương. Cô ký tên mình vào bản hợp đồng, nét bút mảnh mai như chính tâm hồn cô lúc này.

Cơn mưa ngoài kia dường như đã dịu đi, chỉ còn lại những tiếng tí tách nhẹ nhàng. Trí Tú nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay của Trân Ni, đan những ngón tay mình vào những ngón tay nhỏ nhắn của cô. Một hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay, xóa tan cái lạnh lẽo của căn phòng xa hoa. Trí Tú khẽ cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên mu bàn tay Trân Ni, một nụ hôn của sự cam kết, một lời hứa hẹn thầm lặng cho những ngày tháng dài phía trước. Trân Ni không rút tay lại, cô để mặc cho hơi ấm ấy bao bọc lấy mình, trong lòng dấy lên một hy vọng mong manh rằng, giữa cơn mưa cuộc đời này, cuối cùng cô cũng đã tìm thấy Mặt Trời của riêng mình.

Bức màn của đêm tối buông xuống, che giấu đi những nỗi lòng chưa thể gọi tên. Họ đứng đó, hai con người với hai trái tim đang dần hòa nhịp, bắt đầu một cuộc hành trình mà chẳng ai biết trước sẽ đi về đâu. Nhưng ở giây phút này, trong sự tĩnh lặng của Seoul, họ biết rằng mình không còn đơn độc. Mặt trời có thể trốn sau những cơn mưa, nhưng tình yêu, nếu chân thành, sẽ luôn tìm được lối về.

TrendingMore

Xem thêm