Kim Trân Ni cũng tắm trong phòng Kim Trí Tú, trong phòng tắm rải hoa hồng không nói, bồn tắm còn có trang bị massage, ngâm mình trong đó, Kim Trân Ni không nhịn được hừ nhẹ một tiếng.
Trong lúc nhất thời, Kim Trân Ni không biết nàng đến đây để xé da mặt tiểu tam hay để hưởng thụ cuộc sống, cho đến khi choáng váng, nàng mới ra khỏi phòng tắm tìm quần áo.
"Kim Trí Tú! Quần áo của tôi đâu?"
"Treo trên bình phong." Người bên ngoài trả lời.
Kim Trân Ni đã sớm nhìn thấy quần áo trên bình phong, nhưng kia căn bản không phải là quần áo, vừa mỏng vừa ngắn, không chừng mặc vào còn nhìn thấu bên trong.
"Tôi giặt quần áo của em rồi."
Cố ý, phản ứng đầu tiên của Kim Trân Ni là nữ nhân này muốn thịt nàng, phản ứng thứ hai là mặc quần áo vào, quả nhiên không như nàng mong đợi, mặc như không mặc, Kim Trân Ni vừa xấu hổ vừa tức giận nắm chặt tay đi ra ngoài.
Kẻ đầu sỏ đang nằm trên giường ôm máy tính, một bên tai còn đeo tai nghe, ngón tay gõ bàn phím, không biết đang nói gì, vẻ mặt rất nghiêm túc. Nhưng nữ nhân này cố tình quá trắng trợn, bên ngoài mặc tây trang mà bên trong là váy hai dây gợi cảm.
Kim Trân Ni cảm giác nữ nhân này đang livestream, còn là loại livestream không đứng đắn.
Nhìn kỹ lại, quả nhiên nhìn thấy dưới góc phải của Kim Trí Tú đang call video, trong đó toàn mặt người.
Kim Trân Ni tặc lưỡi một tiếng.
Cảm nhận được hiện diện của nàng, Kim Trí Tú gõ ngón tay lên bàn phím, nói "Ngày mai lại nói", sau đó tháo tai nghe, cởi áo khoác, ngoắc ngón tay về phía Kim Trân Ni.
"Tắm sạch rồi? Rất thơm."
Kim Trân Ni cảnh giác nhìn cô, tùy tiện nói: "Vừa rồi cô đang làm gì, livestream sao?"
"Xem là vậy đi." Kim Trí Tú lại nói: "Lại đây."
Tra nam còn chưa tới cửa, Kim Trân Ni không dám đi qua, lỡ như từ diễn thành thật thì làm sao bây giờ, nàng tìm một đề tài nói: "Cô còn trẻ làm gì mà không được, làm việc mình thích kiếm tiền không tốt sao?"
Kim Trí Tú cười nói: "Em đang khuyên tôi hoàn lương sao?"
Kim Trân Ni hừ nhẹ một tiếng.
"Đáng tiếc, hiện tại tôi chưa muốn hoàn lương."
Kim Trí Tú nắm lấy cổ tay nàng kéo về phía trước, làm Kim Trân Ni lảo đảo ngã ngồi lên đùi cô, Kim Trân Ni tức giận mắng: "Cô làm gì vậy?"
"Em nói xem, đương nhiên là làm..." Kim Trí Tú thổi khí vào tai nàng, ý tứ là nàng.
Hai người dán gần, Kim Trân Ni lùi lại một chút thì phát hiện hai mắt Kim Trí Tú có màu khác nhau, có một mắt màu xanh lam, nàng không nhịn được tò mò, vén tóc Kim Trí Tú ra sau tai, đây không phải là hiệu quả khi đeo kính áp tròng màu, Kim Trí Tú có đồng tử không đồng màu.
Kim Trí Tú nắm tay nàng đặt lên môi, nụ hôn vẫn nhẹ nhàng như lần trước. Theo đạo lý mà nói, Kim Trân Ni hôn cô một lần, lẽ ra phải bài xích thân mật, nhưng thân thể nàng lại...
Tác phẩm: Đạo Trưởng Đã Lâu Không Gặp Tác giả: Tuyệt Ca Editor: Vanilla Thiết kế ảnh bìa: MoonLight Văn chương tích phân trên Tấn Giang: hơn 448 triệu tích phân Thể loại...
Đúng vậy, rất tận hưởng.
Kim Trân Ni phản ứng lại muốn giãy dụa thì đã quá muộn, Kim Trí Tú đã áp nàng xuống giường.
"Chờ, chờ một chút!"
"Không chờ được."
Kim Trí Tú không cho nàng có thời gian phản ứng, muốn hôn nàng lần nữa, Kim Trân Ni đẩy ngực cô, "Cô không cảm thấy còn quá sớm sao? Nếu không chờ một lát nữa đi?"
"9 giờ tối đã không còn sớm nữa."
Đúng vậy, chồng sắp cưới cặn bã của nàng sẽ xuống máy bay lúc bảy giờ!
Sao còn chưa đến bắt gian!
Khi đến đây đã kiêu ngạo bao nhiêu, Kim Trân Ni hiện tại lại hèn nhát bấy nhiêu.
Nước mắt Kim Trân Ni đều sắp rơi xuống, tim đập điên cuồng, Kim Trí Tú vén đi sợi tóc trên tai nàng, hôn lên mắt nàng: "Nghe lời."
Cả người Kim Trân Ni tê rần.
Ôn nhu đáng chết này, nàng muốn tránh né nhưng lại không thể cử động, chỉ có thể đưa tay lấy điện thoại.
Không ngờ Kim Trí Tú hôn không ngừng, hôn tai, lông mày, mũi, Kim Trân Ni bị hôn đến choáng váng, "Điện thoại, điện thoại của tôi, đưa cho tôi, tôi muốn gửi Wechat."
Người hôn mặt nàng đột nhiên dừng lại, nghi hoặc mà nhìn nàng.
Kim Trân Ni yếu ớt nói: "Ý tôi là lưu kỷ niệm, chụp ảnh gì đó..."
Nhìn nhau một lúc lâu, Kim Trí Tú chống ở trên người nàng hỏi: "Tìm được chưa?"
Kêu xong, Kim Trân Ni chạm tới điện thoại.
"Vậy thì nhanh lên." Kim Trí Tú nhẹ nhàng cọ cọ gò má nàng, "Ngủ còn chụp ảnh... có vẻ rất kích thích."
Kim Trân Ni nghe thấy liền giật mình một cái.
Bất giác buông ngón tay ra, điện thoại rơi xuống bụng dưới.
Kim Trí Tú nhặt điện thoại, trả lại cho nàng.
Kim Trân Ni run tay điều chỉnh máy ảnh, vẫn còn một bức ảnh được lưu trong khung nhỏ ở góc dưới bên phải. Dù chỉ lớn bằng ngón tay cái nhưng vẫn có thể nhìn ra được nữ nhân đang nấu ăn chính là Kim Trí Tú, cô đang khom người đứng cạnh dụng cụ nhà bếp, ánh nắng chiếu vào trên người.
"Hóa ra là em đã chụp rồi?"
Kim Trân Ni sợ Kim Trí Tú đổi ý, cho nên click camera vào mặt Kim Trí Tú mấy lần, nhưng khoảng cách quá gần giống như đang chụp ảnh tự sướng, nàng bất mãn nói: "Lùi lại một chút, tìm tư thế."
"Được."
Kim Trí Tú xoay người tựa vào đầu giường, vén làn váy lên cắn, Kim Trân Ni luống cuống: "Không phải, cô đang làm gì vậy?"
"Tôi đang suy nghĩ cho em một tư thế mới." Kim Trí Tú nghiêm túc nói: "Như vậy được không?"
Kim Trân Ni nuốt khẩu khí, cố ý chụp hai bức ảnh nhưng thật tế là mở WeChat, thế mà chồng sắp cưới của nàng lại không có động tĩnh gì?
"Nhiếp ảnh gia, chụp xong chưa?" Kim Trí Tú hỏi.
Nàng lại thất thần chụp vài bức ảnh.
Kim Trí Tú lại bắt đầu hôn nàng, còn lấy điện thoại ở đầu giường chụp ảnh chung.
Kim Trân Ni nhắm mắt lại, đột nhiên nhìn thấy camera điện thoại, nhìn chằm chằm Kim Trí Tú, Kim Trí Tú chụp thêm hai tấm ảnh, gò má ửng hồng đặc biệt bắt mắt, chỉ cần nhìn vào ảnh là có thể hiểu bọn họ đang làm gì.
"Cô, cô đang làm gì vậy, mau xóa đi!"
Kim Trí Tú cười thật sâu, trong giọng nói mang theo ý cười trầm thấp, nói: "Em lưu ảnh của tôi, tôi chỉ lưu một ảnh của em mà thôi, coi như trao đổi đi."
Trao đổi cái quỷ gì, đây là bằng chứng nàng bắt được tiểu tam, Kim Trí Tú chụp ảnh nàng làm cái gì?
"Đừng cứng đờ như vậy, tôi liền hôn em đây." Kim Trí Tú nhẹ giọng nói.
Kim Trân Ni nhẹ nhàng thở ra, mặc cho Kim Trí Tú công thành đoạt đất, nàng cảnh giác hỏi: "Không phải cô nói chỉ hôn thôi sao?"
"Nhưng phải để tôi hôn đủ, phải không? Không đúng, kích cỡ này của em, hình như không phải là... cúp C?"
"Tôi nói có thì có, thích thì hôn không thì thôi."
Mẹ nó, đây chắc chắn là một con yêu tinh.
Nhưng nàng rất nhanh phát hiện, kỹ năng hôn của Kim Trí Tú thực sự rất tốt, không chỉ có thể hôn môi mà còn có thể hôn những nơi khác, làm người cảm thấy rất thoải mái.
...
Kim Trân Ni bị lăn qua lộn lại, mỗi một nơi đều không thể thoát khỏi miệng của Kim Trí Tú, Kim Trí Tú hỏi nàng: "Em đang nghĩ gì vậy?"
"Tôi đang nghĩ, tại sao cô lại biến thái như vậy?"
Dứt lời, nàng cũng để cô hôn tuyến phòng thủ cuối cùng.
Kim Trân Ni bị hôn một đêm, khi tỉnh dậy, mặt ướt đẫm, quá không có tiền đồ, cư nhiên để tiểu tam hôn đến khóc.
Đáng giận nhất chính là sau khi Kim Trí Tú hôn nàng hai tiếng đồng hồ, chồng sắp cưới của nàng giống như đã bốc hơi, không hề xuất hiện.
Công cuộc bắt gian biến thành --- nàng bị Kim Trí Tú hôn sạch.
Kim Trân Ni nhìn chằm chằm trần nhà, ý thức thanh tỉnh thì muốn rời giường, Kim Trí Tú đang ngủ bên cạnh, hai tay vẫn đặt trên eo nàng.
Kim Trân Ni dùng hết sức đẩy người ra, nhanh chóng đi xuống giường, nhưng chân nàng đau nhức, đầu gối liền chạm đất, Kim Trân Ni không còn để ý đến cơn đau nữa, nàng ngã lộn nhào bò vào phòng tắm.
Nàng hoài nghi Kim Trí Tú là cẩu tinh, cắn lấy vành tai nàng, cằm còn có dấu răng chứ đừng nói đến những chỗ khác.
Tức giận xong, Kim Trân Ni cầm điện thoại gửi tin nhắn, là gửi tin nhắn cho chồng sắp cưới của nàng. Đang gõ phím, nàng phát hiện tra nam kia đã gửi tin nhắn cho nàng vào lúc 10 giờ tối qua.
Lạc Nhất Ngôn: [Hôm nay không về được, lão tổng có chuyện muốn giữ anh ở đây, hôm nay em không cần ra sân bay đón anh đâu]
Lạc Nhất Ngôn: [Chờ anh về đi lãnh chứng]
Lạc Nhất Ngôn: [Anh rất muốn gặp em, nhớ đến tim đều đau]
Mẹ nó, đã sao chép còn không chỉnh sửa.
Kim Trân Ni trả lời: [Gặp mẹ anh, lão nương đây đã cưỡng gian tiểu tam rồi!]
Lúc nàng đi ra, Kim Trí Tú đã dậy, cô đang dựa vào giường, dây áo màu đen trượt xuống khuỷu tay.
Kim Trí Tú bưng cốc uống nước, hẳn là chưa tỉnh ngủ, híp mắt mà nhìn.
Kim Trân Ni quay mặt đi, hỏi: "Quần áo của tôi đâu?"
"Em phải về sao?"
Nói xong, Kim Trí Tú chỉ về phía ban công, Kim Trân Ni đi về phía ban công, đi đến nửa đường rùng mình một cái.
Nàng quay lại nhặt tây trang của Kim Trí Tú mặc vào.
Lần này Kim Trân Ni không vòng vo với cô, nàng thay quần áo rồi trực tiếp rời đi, khi trở về nhà, Kim Trân Ni mệt mỏi mà nằm trên giường, giống như đều bị phế.
Nói là hôn, Kim Trí Tú gặm muốn hói da của nàng.
Rốt cuộc nữ nhân này khát đến cỡ nào vậy?
Kim Trân Ni che mặt, đặt hai tay lên mặt, lại xoay người, ngón tay nắm thành quyền đấm xuống giường, đánh mệt, lòng bàn tay nóng bừng.
Màn đêm ngoài cửa sổ giống như cũng đang cười nhạo nàng, bầu trời đầy sao, có ngôi sao xanh lục, nhấp nha nhấp nháy.
Lần này Kim Trân Ni mơ màng chìm vào giấc ngủ, khi tỉnh dậy, điện thoại của nàng tràn ngập tin nhắn, từ công ty, từ tra nam, còn có Kim Trí Tú.
Kim Trân Ni đi tàu điện ngầm, nàng không có tinh thần, may mà những người dậy lúc bảy tám giờ đều giống nàng, toa xe rất yên tĩnh nên nàng nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
Trên đường đi, nàng bấm vào tin nhắn mà Kim Trí Tú gửi tới.
Kim Trí Tú: [Về tới nhà chưa?]
Kim Trí Tú: [Em nói đúng, sau khi tắm quả thật rất thơm, rất kích thích]
Đúng vậy, vị tỷ tỷ này không cần phải nhắc tới đâu, hiện tại tôi đã hiểu rồi.
Nàng cười lạnh một tiếng, lên tinh thần, không còn buồn ngủ nữa, nàng di chuyển ngón tay về phía danh sách đen thì tin nhắn hiện lên lập tức thu hút sự chú ý của nàng.
Đến công ty, nàng chạy ngay vào toilet, vén váy lên xem, đúng là kiểu dáng mình thường mặc, nhưng nhìn kỹ thì trên đó còn có đường may táo bạo hơn.
Kim Trí Tú: [Em có mặc quần lót của tôi đi không?]