Có một người đàn ông tên Khải sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền quê. Cha mất sớm, mẹ anh một mình làm thuê làm mướn nuôi con khôn lớn. Bà quanh năm bán rau ngoài chợ, đôi bàn tay lúc nào cũng nứt nẻ vì mưa nắng.
Ngày Khải đậu đại học, mẹ anh đã khóc rất nhiều. Bà nói chỉ cần con thành tài thì cực khổ mấy bà cũng chịu được.
Những năm đầu lên thành phố, Khải còn thường xuyên gọi điện về hỏi thăm mẹ. Nhưng rồi khi có công việc tốt, quen bạn bè giàu có, anh dần cảm thấy xấu hổ vì hoàn cảnh của mình.
Một lần công ty tổ chức tiệc cuối năm, mẹ anh từ quê lên thăm con trai. Bà mặc bộ quần áo cũ, tay xách theo túi cam và ít đồ quê. Vừa nhìn thấy mẹ, Khải liền khó chịu vì sợ đồng nghiệp chê cười.
Khi có người hỏi:
“Ai vậy anh Khải?”
Anh đã im lặng vài giây rồi cười gượng:
“Người quen dưới quê thôi.”
Người mẹ đứng phía sau nghe rõ từng chữ. Bà chỉ lặng lẽ đặt túi đồ xuống rồi xin phép ra về.
Tối hôm đó, Khải không gọi cho mẹ. Anh nghĩ chỉ là chuyện nhỏ. Nhưng từ hôm ấy, mẹ anh ít liên lạc hơn. Bà vẫn nói mình khỏe nhưng hàng xóm kể rằng bà thường ngồi một mình rất lâu trước hiên nhà.
Vài tháng sau, Khải nhận được cuộc gọi báo mẹ nhập viện vì đột quỵ.
Anh vội vàng chạy về quê nhưng đã quá muộn.
Trong căn phòng nhỏ, anh nhìn thấy chiếc điện thoại cũ của mẹ vẫn còn lưu ảnh của mình từ ngày bé. Trong ngăn tủ là những tờ tiền bà dành dụm để gửi cho con trai. Cả đời bà chưa từng mua cho mình một bộ quần áo mới.
Điều khiến Khải đau đớn nhất là dòng chữ nguệch ngoạc mẹ viết trong cuốn sổ nhỏ:
“Chỉ cần con sống tốt là mẹ vui rồi.”
Ngày đưa tang mẹ, trời mưa rất lớn. Khải quỳ trước di ảnh mà khóc như một đứa trẻ. Lần đầu tiên trong đời anh hiểu rằng có những người khi mất đi rồi sẽ không bao giờ có thể bù đắp được nữa.
Nhiều năm sau, dù thành công và giàu có nhưng Khải vẫn luôn sống trong day dứt. Anh thường giúp đỡ người nghèo, chăm sóc người già neo đơn như một cách chuộc lại lỗi lầm năm xưa.
Người ta thường nghĩ nhân quả là điều gì đó xa vời. Nhưng thật ra nhân quả bắt đầu từ chính cách chúng ta đối xử với người khác mỗi ngày.
Khi bạn coi thường người đã hy sinh cả đời vì mình, cuộc sống sẽ dạy bạn bài học bằng sự mất mát.
Khi bạn làm tổn thương một trái tim chân thành, nỗi đau ấy rồi sẽ quay lại theo một cách khác.
Con người có thể mất nhiều năm để kiếm tiền, kiếm danh vọng nhưng đôi khi chỉ mất một phút vô tâm để đánh mất người thương yêu mình nhất.
Cuộc sống này không ai biết ngày mai sẽ ra sao. Vì vậy đừng chờ đến khi không còn cơ hội mới học cách yêu thương.
Hiếu thảo đừng để muộn.
Biết ơn đừng để trễ.
Và nhân quả chưa từng bỏ sót một ai.